Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
cánh môi của cô, tiến quân thần tốc, lúc quét qua cái lưỡi đinh hương của cô liền tham lam quấn lấy, mút vào, khiêu khích, hôn đến mức thiếu chút nữa cô không thở nổi.
Quần áo đắt tiền bị chủ nhân tùy ý vứt bỏ trên nền nhà. Bởi vì có lò sưởi, mặt bàn đá cẩm thạch cũng không đến mức buốt lạnh, thân thể trơn bóng của cô nằm lên cũng chỉ cảm thấy hơi mát mát. Khi người đàn ông cao lớn phủ lên trên người cô, tiến vào cô, cảm giác mát mẻ kia lập tức biến mất hẳn. Chỉ còn lại hai thân thể cọ xát lẫn nhau, nhiệt độ nóng cháy cuồn cuộn không ngừng trào ra, cùng với tiếng thở dốc nặng nề kéo dài của hai người.
Thứ hai, chuyện đầu tiên khi Giản Tình đi làm, đó là ghi tên tham dự dạ hội Nô-en ngày thứ sáu. Hành động này làm cho Tiểu Lâm vô cùng kinh ngạc, sau đó không ngừng ép hỏi cô vì sao đột nhiên thay đổi chủ ý muốn tham dự dạ hội. Giản Tình cũng chỉ có thể tùy tiện tìm một cái cớ qua loa có lệ cho cô.
Vốn mọi thứ đều rất bình thường, nhưng sau khi nghỉ trưa xong, Giản Tình đột nhiên mẫn cảm phát hiện, ánh mắt những người xung quanh nhìn mình bắt đầu trở nên là lạ. Có tìm tòi nghiên cứu, có ngờ vực vô căn cứ, có quan sát đánh giá, nhưng nhiều nhất lại là vẻ đố kị mơ hồ. Ngay cả tiểu cô nương ở phòng kế hoạch đến đưa tài liệu cũng tìm cơ hội thừa dịp quan sát cô. Loại cảm giác đột nhiên trở thành tiêu điểm này, làm cho Giản Tình cảm thấy không được tự nhiên.
Khi vừa mới phát hiện, Giản Tình vẫn còn hơi bất an, có điều cô cũng rất nhanh bình tĩnh lại, quyết định lấy bất biến ứng vạn biến [1">, người khác có thái độ gì, cô cũng không xen vào, cũng càng không muốn quản. Có lẽ ít nhiều cô cũng đã học được vài phần bình tĩnh thản nhiên từ Phương boss.
Làm việc được một lúc, Giản Tình xoa xoa ấn đường [2">, bưng cốc cà phê đi vào căng tin. Chân cừa mới đặt vào cửa phòng, Tiểu Lâm đã nhanh chóng đi vào theo từ sau lưng. Chỉ thấy cô cầm cái cốc, vẻ mặt thần bí nhìn chung quanh.
“Nơi này chỉ có hai người chúng ta, xin em bình thường chút đi!” Giản Tình nhận lấy cái cốc của Tiểu Lâm, đặt vào cùng với cái cốc của mình, rồi bắt đầu pha cà phê.
“Chị Tình, sao chị còn có thể bình tĩnh như vậy? Chẳng lẽ chị chưa nghe được gì sao?” Tiểu Lâm cường điệu nói bên tai Giản Tình.
Mắt liếc nhìn Tiểu Lâm một cái, Giản Tình cầm cái muỗng nhỏ, chậm rãi quấy đều cà phê, khóe miệng nở nụ cười: “Chị cái gì cũng chưa nghe thấy, nếu em đã nghe được gì thì chia sẻ một chút đi.”
Tiểu Lâm lè lưỡi, vươn hai ngón tay quơ quơ ở trước mặt Giản Tình, đắc ý nói: “Hai phiên bản, giữa trưa khi nghỉ ngơi nghe xong một cái, vừa rồi khi đi toilet lại nghe được một cái, thật sự rất là thú vị!”
Giản Tình nhếch mày, cảm thấy không vừa lòng với lời nói không đầu không đuôi của cô, đưa cà phê đã pha xong cho cô, chất vấn: “Hai phiên bản gì?”
Tiểu Lâm bưng cái cốc hít một hơi, rồi đột nhiên hưng phấn nói: “Tin đồn liên quan đến chị, có hai phiên bản liền! Lại còn về chị cùng Phương boss và giám đốc kinh doanh Viên Dịch, chị nói có thú vị không!! Muốn nghe hay không?”
Giản Tình nhăn mặt, uống một ngụm cà phê, vị đắng ngắt pha lẫn với ngọt lợ, cô thật sự không thích loại cà phê hòa tan này.
Nếu là tin đồn, nói vậy cũng không có gì dễ nghe, Giản Tình không khỏi có phần uể oải: “Em nói xem.” Tiểu Lâm này quả nhiên rất tò mò, cùng đi đến nhà ăn ăn cơm, mình thì không nghe được gì, còn cô lại nghe thấy tận hai cái.
Tiểu Lâm hít một hơi thật sâu, đột nhiên trở nên do dự: “Chị Tình, đã là tin đồn, khẳng định là do người khác truyền bậy, chị nghe xong đừng để trong lòng nhé.”
Giản Tình nghe những lời của cô, trong lòng cảm thấy ấm áp. Nha đầu này tuy tuổi còn trẻ, nhưng cũng là người tốt bụng lại am hiểu. Rất đáng yêu, sau khi nghe được tin đồn, không phải lập tức chạy tới chất vấn cô, mà tâm tình với cô trước. Chỉ điểm ấy cũng khiến cho cô thật cảm động.
“Ừ, em cứ nói chị nghe đi.”
“Tin đồn truyền là tiệc cưới đêm thứ bảy chị có tham gia phải không?”
Khuôn mặt Giản Tình khẽ biến sắc, lúc này trong lòng cô đang nghĩ đến việc sau tiệc cưới cô và Phương Khiêm cùng nhau ra về, chẳng lẽ Triệu quản lí lại đi nói lung tung với người khác? Hay cô và anh đã bị người ngoài nhìn thấy? Trong lòng nhất thời bất an: “Rốt cuộc nói những gì, em kể một lần cho xong đi.”
Nhìn thấy sắc mặt bất thường của cô, Tiểu Lâm lập tức đem những lời mình nghe được nói ra một hơi: “Mấy người đó nói hôm ấy chị đụng vào Viên tổng, Viêntổng nhìn thấy dung nhan của chị thì lập tức có ý với chị. Sau đó Phương boss và Viên tổng cùng xuất hiện, hai người lại đều chú ý tới chị. Nói rằng số chị thật đào hoa, lập tức có thể được hai đại boss chú ý tới! Đây là phiên bản có vẻ dễ nghe, phiên bản sau lại khó nghe hơn, nói chị cố ý đụng phải Viên tổng, khiến cho hắn chú ý, sau đó trong tiệc cưới chị lại giả vờ ngã sấp xuống, muốn có được sự thương hại của hai đại boss, còn nói hành vi của chị như vậy thật đáng xấu hổ……”
Tiểu Lâm kể xong tin đồn, cẩn thận nhìn vẻ mặt bình thản của Giản Tình, nuốt nuốt nước miếng, yếu ớt hỏi thăm: “Chị Tình…… chị có khỏe không?”
[1">: bất biến ứng vạn biến: nghĩa đen là “Lấy cái bất động để đối phó với nhiều cái manh động”, ở đây hiểu là: “Lấy một sự bình tĩnh, chống lại ngàn sự biến động”.
[2">: ấn đường: khoảng giữa hai đầu lông mày – nơi trung gian giữa trán và sống mũi.
Chương 13: Tình yêu cẩn thận
Phòng thư ký của tổng giám đốc là vùng phong thủy trù phú của tổng công ty Phương thị bởi nơi này là vị trí thuận lợi nhất để tiếp cận boss. Không chỉ cả ngày có thể tiếp xúc gần gũi với boss, nói không chừng một khi được boss nhìn trúng, sẽ giống như trong truyện cổ tích trẻ em, từ chim sẻ biến thành phượng hoàng. Cho dù không đảm đương được vị trí phu nhân tổng giám đốc, nhưng làm tình nhân tổng giám đốc cũng đã đủ vinh hoa phú quý không phải lo gì. Vì thế, mấy cô gái dù đã kết hôn hay chưa kết hôn đều tranh giành, phía sau tiếp phía trước chen lấn vào nơi tấc đất nho nhỏ này.
Lúc này trong phòng thư kí, mỹ nữ tập hợp, hương thơm thoang thoảng, một phòng xuân sắc dạt dào. Nếu đàn ông nào định lực có vẻ kém bình thường đi qua nơi đây, khẳng định sẽ bị điện giật thần hồn điên đảo, xụi lơ trên mặt đất. Đáng tiếc Phương boss nhất định là người đàn ông phi phàm, không chỉ có năng lực phi phàm, ngay cả định lực cũng đủ để cho người bên ngoài bái phục. Mà riêng ưu điểm này của anh, ở trong mắt đám mỹ nữ, không nghi ngờ gì chính là khuyết điểm lớn nhất.
Tuy nói tranh giành khoe sắc là nguồn sống của đám mỹ nữ, nhưng trong quá trình đấu đá cũng tuyệt đối không thể bỏ công việc. Nếu không cố gắng làm việc, thì ngay cả cơ hội đứng ở nơi này tranh giành cũng không có, vì vậy mọi người không chỉ muốn đấu sắc đẹp, mà còn muốn đấu cả năng lực làm việc.
Bàn phím máy vi tính được đông đảo những bàn tay ngọc ngà gõ vào vang lên cạch cạch, tài liệu được lật đi lật lại sột soạt. Trong lúc làm việc, bọn họ cũng không quên trao đổi với nhau những tin tình báo hữu dụng. Dù sao tình báo chiến tranh trong một hồi chiến dịch là một giai đoạn cực kỳ quan trọng.
“Các cậu có nghe nói không? Cô gái bên phòng thị trường kia rốt cục đã ra tay.” Tiếng bàn phím cách cách vang lên tuy rằng thật sự có khí thế, nhưng đã dễ dàng bị tin đồn hấp dẫn đè bẹp.
“Nghe nói, cô ta lại có thể ở tiệc cưới của người khác câu dẫn Viên boss của chúng ta.” Viên Dịch nghiễm nhiên cũng trở thành người của phòng thư kí bọn họ.
“Đâu chỉ vậy, cô ta không chỉ câu dẫn Viên tổng mà còn nhìn trộm Phương boss của chúng ta!” Xem ra đây mới chính là trọng điểm tức giận của đám mỹ nữ này.
“Phụ nữ bộ dáng giống yêu tinh, mưu kế quả nhiên cũng không đứng đắn gì.” Khi vị mỹ nữ đang nói những lời này, lương tâm của cô ta chắc rằng cũng chưa về đến nơi đến chốn. Hơn nữa trong lời nói của cô ta có đến 99,999% là thành phần phỉ báng lăng nhục.
“Giản Tình cô ta đang tính toán cái gì vậy? Cô ta nghĩ rằng bộ dáng cô ta xinh đẹp thì đàn ông trong thiên hạ đều phải vây quanh cô ta chắc, đúng là một con hồ ly tinh.” Một khi lòng ghen tỵ của phụ nữ nổi lên thì quả nhiên là sinh vật đáng sợ nhất. Sắc mặt chanh chua ngoa ngoắt kia, cho dù cô ta hóa trang thật đậm cũng không thể che giấu được sự xấu xí của mình.
“Aizzz, người ta chính là có năng khiếu này, người bên ngoài cũng chỉ có thể thèm muốn ngưỡng mộ mà thôi.” Có người tưởng như hào phóng, kì thực lại tổng kết vô cùng hẹp hòi.
“Quả thực là không biết xấu hổ.” Đây mới chính là ý tứ trung tâm của tin đồn nhảm, như một nét chấm đen giữa tờ giấy trắng tinh.
Vì thế kết quả mọi người thảo luận chính là, Giản Tình này thật sự không biết xấu hổ. Không phải con người, gặp người liền trở thành hồ ly tinh câu dẫn họ!!
Trong phòng thư ký, mấy cây thông nhỏ xanh um không chỉ phải chịu đựng mùi nước hoa tập trung quá dày đặc, mà còn phải chịu đ