Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
anh cong lên, tay đưa cô cái túi còn nóng, nhân tiện giúp cô tẽ đôi chiếc đũa duy nhất.
Giản Tình nhận cái túi, nhận đôi đũa, gắp một miếng xíu mại nóng hổi, nhanh chóng cho vào miệng. Mặc dù bỏng miệng, nhưng mùi vị đậm đà lại làm cô thở một hơi thỏa mãn. Ngoại trừ xíu mại thơm ngon, cô còn đang nhấm nháp một tư vị ngọt ngào lan tỏa đến tận trong tim.
Lập tức gắp một miếng xíu mại, Giản Tình đưa đến miệng của anh: “Anh ăn đi, thật sự rất ngon đấy.”
Phương Khiêm nghiêng đầu, rất tự nhiên cắn luôn miếng xíu mại cô đút, rồi khởi động xe, chậm rãi rời khỏi phố ăn bình dân.
==================================================
Khán giả: Sao ngắn thế này, đoạn trừng phạt đâu >”Bi: …..
Khán giả: *cầm dép*
Bi: ấy ấy, thui spoil vậy, đừng ném dép mừ ;___:
Spoil:
Phương Khiêm cúi thấp thắt lưng, thoải mái bế cô đang ngồi cuối bàn lên rồi đi ra cửa. Khi đi qua phòng khách còn bảo cô gái nhỏ trong lòng bật lò sưởi, rồi tiện đà ôm cô đến phòng ăn, đặt cô lên mặt bàn trơn bóng. Đá cẩm thạch trên mặt bàn lạnh lẽo, làm Giản Tình vừa ngồi xuống lại đứng dậy, tư thế có phần cứng nhắc.
Hờn dỗi nhìn anh, khó hiểu hỏi: “Sao lại mang em đến nơi này?”
Phương boss đẹp trai nhếch mày: “Không đến nơi này, sao có thể ăn em?”
Khán giả: *vứt dép* H aaaaaaaaaaaaaaa!!!
Bi: chẹp….chắc hem có đâu T.T
Khán giả: *nhặt dép*
Bi:…..*chạy*
Bên ngoài xe, ánh đèn nê ông chập chờn chớp tắt, cây cối bên đường bị gió lạnh thổi lắc lư không ngừng. Đêm, cảnh tượng người đi đường vội vàng gấp gáp càng trở nên hiu quạnh, còn trong xe lại ấm áp như đang ở giữa mùa xuân. Một túi xíu mại nhỏ, Giản Tình chia anh một miếng, mình một miếng, chẳng mấy chốc đã vơi dần. Cho đến khi Giản Tình đút miếng cuối cùng vào trong miệng Phương Khiêm, hai người mới thỏa mãn nhìn nhau cười.
Xíu mại đã ăn xong, nhưng hương thơm đậm đà vẫn còn tràn ngập trong xe. Có thể là do ăn quá no, Giản Tình ngửi mùi còn sót trong không khí lại cảm thấy hơi ngấy, bèn thò tay ra mở cửa kính xe, để cho cơn gió lạnh bên ngoài tràn vào cuốn đi mùi chán ngấy này.
Nhưng hành động của cô lại phải nhận ánh mắt không tán thành của Phương boss: “Em ăn mặc phong phanh vậy, gió thổi lạnh lắm.”
Giản Tình cười ngọt ngào: “Không lạnh, mùi vị này em đã ngấy rồi.”
“Một hơi ăn 2 túi, có thể không ngấy sao.” Phương Khiêm một tay điều khiển tay lái, tayphải cầm bàn tay nhỏ bé của cô, nhẹ nhàng nắm chặt lấy. Anh mua tổng cộng bốn túi, cô gái nhỏ này lại có thể ăn luôn một nửa, khi về hẳn là dạ dày sẽ sôi sục đau nhức.
Giản Tình nhìn mười ngón tay đan vào nhau thì khẽ nở nụ cười, nghiêng mình về phía người anh, nhỏ nhẹ hỏi: “Anh không tức giận sao?”
Phương boss nghe câu hỏi của cô, nhíu mày, thản nhiên trả lời: “Anh có nói là anh tức giận sao?”
Giản Tình bĩu môi, cảm thấy hình như anh đang nói dối: “Vậy vừa rồi lên xe sao lại không nói chuyện cùng em?” Nói ra những lời này, cô cho rằng bản thân mình rất vô tội cũng rất tủi thân.
Phương boss nghiêng mình liếc nhìn cô một cái, rồi lại chăm chú nhìn về phía trước, lười nhác trả lời: “Vừa nãy anh đói không có sức lực nói chuyện.”
Giản Tình mím môi cười khẽ, được rồi, coi như anh đói đến mức không còn sức để nói chuyện. Kỳ thực cô rất muốn hỏi xem vị Viên tổng kia có quen biết anh hay không. Nhưng giác quan thứ sáu lại nói cho cô biết nếu như hỏi, anh chắc chắn sẽ rất mất hứng.
Ăn xong bốn túi xíu mại kia, hai người đều no căng bụng, nên ngay sau đó bèn trở về phía sau căn hộ nhỏ nơi hai người sống. Anh và cô cũng không vội lên lầu, mà tay trong tay dạo chơi nhàn nhã trong vườn hoa.
Trong khu thành thị mỗi tấc đất một tấc vàng này, vườn hoa vốn không lớn lắm, nói là tản bộ nhưng cũng chỉ có thể đi lòng vòng quanh khu nhà. Bên ngoài bức tường ngăn cách là thành phố huyên náo, ồn ào, xe cộ đông đúc. Còn bên trong tường, hai người mười ngón tay giao nhau, nhưng dường như lại đặt mình trong một thế giới tĩnh lặng, yên bình và đẹp đẽ.
“Dạ hội đêm Nô-en của công ty, em tới ghi tên chưa?” Đi vòng vèo một lúc, Phương Khiêm rốt cục mở miệng phá vỡ không gian im ắng của hai người, thản nhiên hỏi cô gái bên cạnh.
Lắc đầu, Giản Tình ngẩng lên nhìn vào đôi mắt của anh: “Em không có hứng thú, phần lớn mọi người đều không ghi tên.”
Anh lại đột nhiên nói: “Ngày thứ hai đi làm phải đến ghi tên đi.”
Giản Tình vô cùng kinh ngạc, nhếch mày hỏi anh: “Hôm đó anh cũng muốn tham gia?”
“Ừ.” Phương boss khẽ hừ một tiếng xem như đã trả lời. Nét mặt lộ vẻ không hài lòng, có thể đoán được, đi dự dạ dội cũng không phải chủ ý của anh.
Xem ra, dạ hội đêm Nô-en đối với đông đảo chị em trong công ty mà nói, khẳng định sẽ là một dạ hội chè chén say sưa, vui vẻ hết mình. Riêng việc được gặp Phương boss trong đêm ấy đã đủ cho các cô nàng bay cao đến chín tầng mây. Nghĩ lại vài ngày trước vẻ mặt Tiểu Lâm hưng phấn đến mức nào khi đọc xong thông báo trở về, Giản Tình cũng đã dự đoán được ngày lễ Nô-en sẽ rầm rộ như thế nào. Tuy rằng đến lúc đó có thể tự mình xuất hiện trong dạ hội, cũng có thể đứng cách xa nhìn về phía anh, nhưng nếu anh đã mong đợi đến vậy, e rằng Giản Tình vô phương từ chối.
Đang lúc hai người nắm tay chuẩn bị về nhà, điện thoại của Phương Khiêm đột nhiên vang lên. Vì Giản Tình tựa ở bên người anh, nên thấy anh lấy di động ra, cũng rất tự nhiên nhìn về phía màn hình. Tin nhắn chỉ vỏn vẹn một chữ “Viên”, làm Giản Tình bất giác liên tưởng tới Viên tổng trong tiệc cưới, chắc không phải là hắn nhắn tin đến chứ.
Chỉ thấy Phương boss cầm điện thoại lên nghe, sau đó khẩu khí khó nghe bật ra một chuỗi tiếng cộc lốc “Ừ” “Hừ”, cuối cùng anh nhàn nhạt buông một câu “Xin cứ tự nhiên.” Rồi tắt luôn cuộc gọi.
“Đã trễ thế này, có chuyện gì sao?” Giản Tình vòng qua tay anh, nhẹ giọng hỏi.
Phương Khiêm nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên, yên lặng nhìn kỹ cô một hồi, thản nhiên nói: “Không có việc gì, đi lên thôi, gió thổi mạnh rồi.”
Sự thật chứng minh, Phương boss tuyệt đối là đại biểu tốt nhất cho những người miệng nói một đằng tâm nghĩ một nẻo. Nếu anh không có việc gì, thì ý tứ trên mặt cũng đã lý giải tất cả.
Hai người vừa mới vào cửa, bật điện, ngay cả giày còn chưa kịp thay, Giản Tình đã bị Phương Khiêm đè vào cánh cửa, hôn đến đầu óc tối tăm mù mịt. Thiếu chút nữa chìm ngập trong nhiệt tình của anh, lúc này Giản Tình mới hậu tri hậu giác đưa ra kết luận, lần sau không thể để vẻ mặt lạnh nhạt, thản nhiên của anh lừa gạt.
Đến lúc hai người muốn ngừng mà không được phải rời khỏi đôi môi đối phương thì dục vọng đã trở nên nồng đậm. Nhìn ánh mắt mỗi người đều đã phủ thêm một lớp sương dày đặc.
Mặc dù ban ngày đã kích tình qua, nhưng hai người đối với thân thể của đối phương vẫn khát khao như cũ. Tình yêu cuồng nhiệt như vậy, hình như vĩnh viễn đều không đủ.
“Thật muốn ăn luôn em như thế này.” Giọng nói khàn khàn bá đạo phát ra từ cổ họng của anh, thực sự rất muốn một ngụm nuốt luôn cô vào bụng, như vậy không cần lo lắng cô chạy mất, cũng không cần lo lắng sẽ có người khác tới dòm ngó nhìn trộm. Cô chỉ có thể là của một mình anh, ngay cả người khác dùng ánh mắt tỏ vẻ tán thưởng, anh cũng không thể dễ dàng tha cho.
Đối với lời nói bá đạo của anh, Giản Tình chỉ đáp lại bằng một nụ cười ngọt ngào, thò tay ra ôm lấy cổ anh, cái miệng nhỏ nhắn hôn đôi môi anh: “Em nguyện ý bị anh ăn luôn.” Nói xong lời này, hai má cô lập tức đỏ lựng. Bị anh ăn luôn, có thể có rất nhiều phương thức khác nhau.
Nhìn bộ dáng cô gái trong lòng thẹn thùng vô hạn, Phương Khiêm bỗng thấy tâm trạng nhộn nhạo, cúi đầu khẽ cắn đôi môi đỏ mọng của cô. Hơn nữa còn chậm rãi mút vào, cho đến khi cánh môi của cô hơi sưng đỏ, mới buông cô ra, trêu chọc cười: “Em nói anh nên ăn như thế nào trước?” Nói xong lại di chuyển xuống dưới liếm xương quai xanh của cô.
Thân thể Giản Tình khẽ run lên, bàn tay dịu dàng đẩy anh ra: “Nơi này lạnh, đi vào trước đi.”
Phương Khiêm cúi thấp thắt lưng, thoải mái bế cô đang ngồi cuối bàn lên rồi đi ra cửa. Khi đi qua phòng khách còn bảo cô gái nhỏ trong lòng bật lò sưởi, rồi tiện đà ôm cô đến phòng ăn, đặt cô lên mặt bàn trơn bóng. Đá cẩm thạch trên mặt bàn lạnh lẽo, làm Giản Tình vừa ngồi xuống lại đứng dậy, tư thế có phần cứng nhắc.
Hờn dỗi nhìn anh, khó hiểu hỏi: “Sao lại mang em đến nơi này?”
Phương boss đẹp trai nhếch mày: “Không đến nơi này, sao có thể ăn em?”
Giản Tình thoáng ngẩn người, lập tức vừa xấu hổ vừa giận. Người đàn ông này quả nhiên là xằng bậy, bàn ăn vốn là dùng để ăn cơm, sao có thể ở trên mặt bàn làm….. làm cái loại chuyện này chứ! Nhưng cô còn chưa kịp kháng nghị, đôi môi đỏ mọng lại bị anh bắt được. Đầu lưỡi bá đạo của anh linh hoạt cạy mở