Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
ng đủ loại tin đồn độc hại khác nhau. Cuối cùng, lá cây chỉ có thể gục xuống rũ rượi, tiếp tục kính dâng một chút sắc xanh còn sót lại cho không gian đầy ô nhiễm này..
“A…… Phương boss!” Một cô gái nào đó ngồi có vẻ dựa vào cửa, rốt cục khi ngẩng đầu đã nhìn thấy thân ảnh thon dài kia ngoài cửa. Trong lúc nhất thời, có loại ảo giác như sét đánh ngang tai.
Phương Khiêm nhận được điện thoại của một bằng hữu cũ trên thương trường, quyết định tạm thời đi ra ngoài một chuyến, bèn lên tiếng gọi trợ lý. Không nghĩ rằng không những không tìm thấy trợ lý, ngược lại anh còn nghe được đoạn đối thoại đầy phấn khích vừa nãy. Thì ra, nhân viên của anh không chỉ có năng lực làm việc hạng nhất, ngay cả công phu ngoài miệng, cũng không hề tầm thường.
Kỳ thật thời gian Phương Khiêm xuất hiện thực thích hợp, từ khi các cô bắt đầu bàn luận “Cô gái phòng thị trường kia…” Lúc đó Phương Khiêm cũng đã đứng ở cửa, mấy cô gái sở dĩ không phát hiện, đó là vì Phương boss thực gian trá đứng ở một bên cửa chỗ góc chết tầm mắt, rắp tâm muốn nghe lén chủ đề các cô đang trò chuyện. Mà chờ sau khi các cô đưa ra kết luận, anh mới chậm rãi đi tới cửa để cho các cô phát hiện.
Nếu hỏi tâm trạng Phương boss lúc này, thì ngay cả ý muốn giết người cũng có. Cô gái mình luôn luôn trân trọng như bảo bối, lại bị một đám chẳng dính dáng gì nói những lời không chịu được như thế. Đừng nói anh bao che khuyết điểm, cho dù anh không bao che khuyết điểm, cũng sẽ vì chính nghĩa mà đứng ra nghiêm trị những người này. Cho dù không thể giết người thì phạt nặng bọn họ một chút cũng là hợp tình hợp lý .
Tuy nhiên, Phương boss không phải sát nhân cuồng ma, cũng không phải ác đồ tàn bạo, anh là một thương nhân, một thương nhân phong độ nhanh nhẹn, khí phách phi phàm, anh có cách xử lý của riêng anh. Vì vậy, sau khi để lại cho mọi người trong phòng thư ký một nụ cười khó hiểu, anh bèn xoay người rời đi.
Nhìn bóng dáng thon dài của anh, một phòng mỹ nữ ngây ra như phỗng, trong đầu không hẹn mà cùng hiện lên một ý nghĩ đáng sợ. Tin đồn sẽ không phải là thật chứ? Phương boss sẽ không phải thật sự coi trọng Giản Tình chứ? Nếu thật sự coi trọng, các cô nói Giản Tình như vậy, kết quả chắc chắn sẽ rất thảm, thật không dám nghĩ tới!
Phòng thư ký vốn cảnh xuân tươi đẹp, trong tức thì bỗng bao trùm một không gian bi thảm, gió lạnh quạnh hiu.
Phương Khiêm tiến vào thang máy, ngồi lên xe của mình, khuôn mặt tuấn tú hé ra vẻ u ám từ đầu đến cuối.
Cho tới nay, anh đều không đồng ý với cách xử lý quan hệ của hai người thật cẩn thận của Giản Tình. Từ đầu anh vẫn cho rằng, anh là người đứng đầu công ty, anh làm những chuyện như vậy, không tới lượt người khác khoa tay múa chân.
Từ nhỏ đến lớn, trong nhà mọi người đã lấy đạo Hồi mà dưỡng dục anh, cho dù địa vị cao thấp thế nào, đều phải đối xử bình đẳng, dùng con mắt công bằng mà nhìn nhận mỗi người. Nhưng bản thân có điều kiện ưu việt vẫn làm cho anh vô ý để lộ ra tài trí hơn người. Rất nhiều chuyện anh cho là đương nhiên thì ở trong mắt người khác lại hoàn toàn ngược lại.
Từ đầu anh vẫn cho rằng chuyện mình sống chung với Giản Tình hoàn toàn không cần phải che giấu. Anh thân là tổng giám đốc của một tập đoàn, không cần đi để ý ánh mắt người khác. Hôm nay nghe được những lời này, lại làm cho anh như bị dội một gáo nước lạnh, nhất thời tỉnh ngộ. Thì ra, cho tới nay, anh đều chỉ đứng ở góc độ của mình nhìn nhận sự việc, lại chưa bao giờ đứng ở vị trí Giản Tình để lo lắng, cũng xem nhẹ những nguy hại mà lời nói dư luận mang đến. Ở vị trí một trưởng ban nhỏ như cô, một chút dư luận không đáng kể, chắc chắn cũng sẽ tạo cho cô một thương tổn thật lớn. Mà ở một góc độ nào đó, chính anh trong lúc vô ý đã trở thành đầu sỏ thúc đẩy thương tổn này.
Cô gái nhỏ Giản Tình, là người mà anh muốn dùng thời gian cả đời của mình để yêu thương, nhưng đoạn đường đời người sau này còn chưa bắt đầu mà anh đã sơ ý như vậy. Hiểu rõ điều ấy làm cho anh nhất thời hổ thẹn vạn phần.
Công khai quan hệ hai người là điều thiết yếu, mà quá trình công khai còn lại, anh phải dùng cả tấm lòng đi tìm cách giải quyết mới có thể đảo ngược được.
Đôi mày kiếm của Phương Khiêm nhíu lại, lấy di động gọi cho bằng hữu vừa nãy để hủy hẹn. Sau khi ngắt điện thoại, tay trái anh cầm vô lăng, ngón tay vô thức gõ nhẹ, yên lặng suy nghĩ, rồi lại lập tức mở di động ra lục tìm thông tin, tìm được số của lão Dư trưởng phòng nhân sự bèn bấm nút gọi đi.
Lão Dư không để cho anh đợi lâu, nhận điện thoại rất nhanh, ở đầu kia cũng đang cúi đầu khom lưng tiếp đón.
Phương Khiêm không dông dài cùng hắn, nói thẳng mục đích của mình: “Lão Dư, mấy người ở phòng thư ký tầng 29 kia, đuổi hết đi.”
“A? Toàn bộ?” Ở đầu kia lão Dư nghĩ mình đang nghe nhầm, không nhịn được hỏi lại.
“Đúng, toàn bộ.” Ngữ khí Phương Khiêm không chừa cho hắn nửa con đường sống để thương lượng.
Lão Dư nghe chỉ thị của Phương boss, lập tức gấp đến độ vò đầu bứt tai. Gia cảnh của đám phụ nữ trong phòng thư ký kia như thế nào hắn là người rõ nhất. Đống phụ nữ tầng 29 đông như vậy đều là do một tay hắn thu tiền thưởng, chỗ đó so với tiền lương vài năm của hắn còn gấp tới mấy lần. Nay, nhìn thấy đại boss chỉ nhẹ nhàng bâng quơ một câu, sẽ gạt bỏ toàn bộ cố gắng của hắn, kết quả này có thể làm hắn không nóng nảy sao? Cũng không biết mấy bà cô kia rốt cuộc phạm phải chuyện gì, lại làm cho đại boss nổi giận đến như vậy.
“Phương tổng, việc này không thích hợp cho lắm. Các cô ấy đều có hợp đồng lao động chính thức, có hai người còn là con gái của thành viên hội đồng quản trị, nói đuổi liền đuổi, có thể gây bất đồng không tốt với hội đồng quản trị.” Lão Dư có chút lắp bắp, muốn cố gắng tranh thủ một lần.
Đối với việc lời nói của mình bị chất vấn, Phương Khiêm hờn giận nhíu mày, lạnh lùng buông một câu:”Làm không xong thì từ chức đi, cứ theo lời tôi mà làm.”
“Vâng, tôi đã biết.” Thần sắc lão Dư trở nên uể oải nhụt chí.
Tắt điện thoại, lão Dư phiền chán vò vò mái tóc kiểu Địa Trung Hải của mình, im lặng cảm thán: Tiền thưởng quả nhiên không thể lấy dễ dàng như vậy!
Phương Khiêm giải quyết xong lão Dư, tâm tình ít nhiều thoải mái hơn một chút. Đối với đám phụ nữ trong phòng thư ký kia, Phương Khiêm không phải không biết các cô tiếp cận anh có mục đích gì. Trước kia chưa gặpGiản Tình, có lẽ anh sẽ thử ở chung với một người trong số đó. Mấy bạn gái trước kia của anh cũng có người là lấy ra từ trong phòng thư ký. Nhưng bây giờ không giống vậy, giờ đây trong lòng anh chỉ tràn đầy hình ảnh của người con gái tên Giản Tình. Những người khác trong mắt anh giống như không khí bình thường trong suốt mà thôi.
Vốn cho rằng chỉ cần các cô không nói gì sai lầm thì sẽ bỏ qua cho các cô. Nhưng nếu đã đụng chạm đến người của anh, vậy thì đừng trách anh không khách khí.
Ngay cả anh cũng có thể nghe dược dạng đồn đại này, vậy cô gái nhỏ kia chắc chắn đã sớm nghe thấy. Nghĩ đến đây, tâm trạng vừa thoải mái một chút, nháy mắt lại trở nên âm trầm. Nhanh chóng bấm số điện thoại, Phương Khiêm chuẩn bị dùng thời gian một buổi chiều, đến an ủi cô gái nhỏ của mình.
***
Nghe được loại đồn đại này, nói Giản Tình không thèm để ý thì khẳng định là nói dối. Tuy nhiên, có lẽ là vì cô đã sớm chuẩn bị tâm lý thật tốt đối mặt với tin đồn, nên khi sự việc xảy ra thật, cô ngoài cảm thấy tức giận, cũng không có ý muốn phản kháng gì. Vì vậy khi vẻ mặt Tiểu Lâm lo lắng hỏi han cô, cô vẫn có thể lộ ra vẻ tươi cười.
“Chị không sao, việc ở tiệc cưới gặp được hai vị boss là thật, chỉ là chị cũng không thấy rung động gì.” Phương Khiêm vốn là người yêu của cô, cần gì phải động lòng nữa chứ?
Tiểu Lâm tức giận: “Hừ, tốt nhất đừng để cho em gặp được kẻ đầu sỏ lắm mồm lôi thôi kia, bằng không em nhất định đánh cô ta rơi răng đầy đất.”
Giản Tình hé miệng cười cười, buông cốc cà phê, đẩy Tiểu Lâm ra khỏi căng tin: “Cám ơn em, Tiểu Lâm, đi làm việc đi, lười biếng lâu sẽ bị trưởng phòng phát hiện.”
“Vâng, chị Tình cũng đừng quá tức giận, loại chuyện này không đáng để tức giận, chúng ta trong sạch tự chúng ta là người rõ nhất.” Tiểu Lâm chớp mắt an ủi cô.
“Ừ, không tức giận.” Giản Tình vừa ngồi trở lại bàn làm việc, điện thoại liền kêu vang. Nhìn thấy hai chữ đầu heo hiện trên màn hình, cô cảm thấy hơi bất ngờ.
Lập tức mở di động, nhẹ nhàng “Alô” một tiếng.
“Thu dọn đồ đạc đi, anh đưa em đến nơi này.”
Khi đầu kia điện thoại truyền đến giọng nói trầm thấp dịu dàng của Phương Khiêm, một luồng nhiệt ngay lập tức trào ra từ đáy lòng Giản Tình, xông lên hốc mắt. Rốt cuộc vẫn là cảm thấy tủi thân, mà loại này cùng loại tủi thân làm nũng, cũng chỉ có trước mặt người đàn ông mình yêu thương, mới có thể hiện ra bên ngoài.
Nhẹ nhàng cắn môi, Giản Tình thấp giọng hỏi “Đi đâu? Bây giờ là giờ đi làm mà.” Ngẩng đầu nhìn đồng hồ, cách giờ tan tầ