watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

Đánh Cắp Tình Yêu

Wap Đọc Đánh Cắp Tình Yêu

đọc Đánh Cắp Tình Yêu đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 23.05.26 / 03:49
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
m còn tận hơn hai giờ.

“Em muốn tự mình đi xuống, hay là để anh lên đón em.” Giọng nói của anh vẫn mềm nhẹ như cũ, nhưng khi nói ra lại có vẻ uy hiếp không hơn không kém.

“Anh lại uy hiếp em.” Điểm đáng ghét nhất của anh chính là hay uy hiếp cô, nhưng cô cũng thật hết thuốc chữa cảm thấy uy hiếp như vậy rất dễ chịu thoải mái. Có lẽ việc này gọi là: “Một cây làm chẳng nên non”.

“Ừ, xuống dưới đi.” Anh cười khẽ thừa nhận mình xấu xa.

“Anh chờ một lát.” Giản Tình lại thỏa hiệp một lần nữa, sau khi ngắt điện thoại, dọn dẹp xong xuôi, gọi điện thoại xin phép trưởng phòng xong, liền vội vàng rời khỏi văn phòng.

Nhìn bóng dáng cô chạy chậm rời đi, Tiểu Lâm thở dài thật sâu: “Quả nhiên vẫn bị tổn thương, azzzz, thì ra làm mỹ nữ cũng không dễ dàng như vậy.” Rồi lại vỗ vỗ ngực, lầm bầm lầu bầu: “May mắn mẹ mình sinh ra mình đã an toàn như thế này..”

Tiểu Lâm nói câu này, làm cho các nam đồng nghiệp khác trong văn phòng thầm kêu lên một tiếng sợ hãi.

Vào giờ đi làm, ký túc xá một tầng trở nên yên tĩnh, ngoài dì làm vệ sinh cầm giẻ lau thỉnh thoảng đi tới đi lui ở ngoài, thì trước sân còn thỉnh thoảng vang lên tiếng chuông điện thoại.

Giản Tình từ lối thoát hiểm quẹo vào gara, liếc mắt một cái liền nhìn thấy chiếc xe nổi bật của Phương Khiêm, cô vừa mở cửa xe ngồi vào, đã bị người đàn ông trong xe kéo vào trong vòm ngực rắn chắc.

“Làm sao vậy?” Cô im lặng tựa vào lòng anh, nhẹ giọng hỏi .

Phương Khiêm buông hai tay ra, cúi đầu nhìn đôi mắt long lanh nước của cô: “Không có gì, đột nhiên muốn nhìn em một chút.”

Giản Tình thản nhiên cười: “Có hơi tùy hứng nhỉ! Anh muốn đưa em đến nơi nào?”

“Tới rồi biết.”

Phương Khiêm cũng không mang cô đi chỗ nào đặc biệt, mà chỉ chạy xe một mạch đến bờ biển.

Bờ biển mùa đông cực kỳ lạnh lẽo vắng vẻ, gió biển thổi đến phả vào mặt, vù vù gào thét điên cuồng. Tuy nhiên bờ biển thiếu đi mấy du khách, lại trở nên trong suốt sáng ngời đặc biệt. Nước biển màu xanh sâu thẳm, theo gió biển, từng đợt từng đợt lao thẳng vào bờ cát, phát ra tiếng gầm rú âm trầm.

Phương Khiêm lấy áo của mình khoác lên vai Giản Tình, ôm lấy thắt lưng của cô, lẳng lặng dẫm lên bãi cát ẩm ướt, tản bộ dọc bờ biển. Giản Tình bị sự im lặng dịu dàng của anh cuốn hút, dựa vào bờ vai của anh, cũng không lên tiếng bước đến phía trước theo anh.

“Thật xin lỗi.” Rất lâu sau, Phương Khiêm đột nhiên mở miệng, một lần mở miệng nói ra ba chữ khô cằn này, mà ba chữ này, so với “Anh yêu em” còn làm cho Giản Tình thấy khiếp sợ hơn.

Vừa định quay đầu hỏi anh vì sao, lại bị tay anh nâng lên che khuất miệng, chỉ nghe anh tiếp tục nói: “Hôm nay anh cũng nghe thấy tin đồn, anh nghĩ hẳn là em đã nghe được sớm hơn anh. Tình, thực xin lỗi, có lời đồn đại như vậy, là kết quả sự theo đuổi ích kỷ của anh.”

Giản Tình liên tục lắc đầu, cho dù nghe được lời đồn, cô cũng chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ oán trách anh: “Không phải, đây không phải lỗi của anh, tiệc cưới nhiều nhân viên công ty như vậy, bọn họ nói như thế nào là chuyện của bọn họ, chúng ta không quản được miệng lưỡi người khác.”

Phương Khiêm thở dài, càng ôm cô chặt hơn, cúi đầu khẽ ấn lên trán cô một cái hôn nhẹ, rồi lại tự trách mình:”Nếu anh không tham dự, chuyện này cũng sẽ không xảy ra.”

Nghe đến đó, Giản Tình nhợt nhạt nở nụ cười: “Anh đến, là vì anh lo lắng cho em. Điều này sẽ chỉ làm em cảm thấy hạnh phúc, anh cũng không cần tự trách mình. Hơn nữa, nếu không phải em kiên trì, anh cũng đã sớm công khai quan hệ, chuyện ngày hôm nay cũng sẽ không xảy ra.”

Chính là như vậy, sự chăm sóc dịu dàng của cô gái nhỏ này lúc nào cũng sâu sắc như vậy. Dù ở bất kỳ đâu, mỗi khi cô nói ra những lời này, đều như một liều thuốc ngọt ngào, làm cho tâm trạng anh trở nên mềm mại dị thường, cuối cùng thầm nghĩ muốn giấu cô thật sâu ở trong lòng, không bao giờ buông tay nữa.

Hai tay mở ra, lại gắt gao thu cô vào lòng, đem mặt vùi vào giữa mái tóc tản ra từng đợt thơm ngát của cô, hít vào một hơi thật sâu, Phương Khiêm nói: “Tóm lại, anh đã để em tủi thân rồi.”

Một giọt nước mắt nóng hổi vui mừng không báo trước rơi xuống từ hốc mắt của cô. Cô nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ có thể tùy tiện lắc lắc đầu. Có những lời này của anh, cho dù có bị tủi thân nhiều hơn nữa cũng không thành vấn đề. Chỉ cần anh nguyện ý vĩnh viễn yêu cô, nguyện ý đặt cô ở trong lòng thì sự tủi thân của cô đâu có gì đáng nói. Nếu tình yêu của anh sẽ mang tủi thân đến cho cô, thì đó cũng chính là sự tủi thân hạnh phúc nhất.

Thời gian lúc bọn họ gắt gao ôm nhau nháy mắt đã ngưng đọng lại. Trời biển trong lúc đó chỉ còn tình yêu của hai bọn họ đang thỏa thích rong chơi, tản bộ.

“Khiêm, khiêu vũ cùng em đi.” Giản Tình rốt cục ngẩng đầu từ trong lòng anh, ngọt ngào đề nghị.

“Bây giờ?” Phương Khiêm nhíu mày.

“Vâng, bây giờ.” Hôm Noel đó, cô không thể khiêu vũ cùng anh, cho nên nhân dịp này để cô thỏa sức hưởng thụ tình cảm dịu dàng của anh đi.

“Đây là vinh hạnh của anh.” Phương Khiêm biết nghe lời làm ra tư thế mời khiêu vũ.

Giản Tình hạnh phúc đặt đôi tay nhỏ bé vào lòng bàn tay đang mở ra của anh, trong nháy mắt đã bị bàn tay to ấm áp của anh nắm lấy.

Bờ cát mềm mại chính là sân khấu xinh đẹp nhất, tiếng sóng biển rít gào chính là âm nhạc êm tai nhất của bọn họ. Lúc này trong mắt mỗi người chỉ còn có đối phương, đôi chân giẫm theo lời hát không chút tiếng động, khiêu vũ một khúc nhạc tuyệt vời, ngọt ngào động lòng người nhất.







Lễ Giáng Sinh thành phố S không có những bông tuyết trắng xóa, nhiệt độ ấm nhưng cũng không cao. Do hai ngày nay gặp một luồng không khí lạnh thổi qua, nhiệt độ lúc nào cũng vào khoảng 5, 6 độ. Làn gió Bắc mang theo những cơn mưa lạnh, thổi vào người run bần bật. Thời tiết như vậy làm cho người ta ngần ngại không muốn ra khỏi nhà.



Bị đồng hồ sinh học của cơ thể quấy phá, đúng 7h Giản Tình tỉnh giấc, cử động cơ thể, lại phát hiện mình đang bị anh ôm chặt không thể động đậy. Cảm giác ấm áp làm cho cô không nỡ đứng lên, giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một màn sương mù dày đặc, lại là một ngày mưa dầm lạnh chết người.

Hôm nay là lễ Noel, công ty cho nghỉ một ngày, vừa vặn thời tiết như thế này, quả nhiên là thời gian quý báu để ngủ nghê, làm biếng. Giản Tình cười cười, gối đầu lên tay Phương Khiêm rồi lại rơi vào trong giấc ngủ.

Lúc tỉnh lại, là do người nào đó bên cạnh quấy rầy.

Anh hôn sâu làm cho cô thiếu chút nữa không thở nổi, Giản Tình thò tay đẩy anh ra, anh lại đè nửa người dưới xuống, cũng không ngừng hôn cô.

Chờ sau khi anh hấp thu đủ ngọt ngào mới nhẹ nhàng buông cô ra: “Chào em.” Giọng nói mang ý dâm đãng, trầm ấm, dễ nghe lại kèm thêm vẻ biếng nhác, rũ rượi khiến cô nghe thấy mà tim đập thình thịch như sấm.

“Chào anh.” Cố gắng chống lại đôi mắt sáng rực của anh, Giản Tình không kìm được đỏ bừng hai má, vội vàng giãy dụa muốn đứng lên: “Em đi làm bữa sáng, anh muốn ăn cháo hay sandwich?”

Phương Khiêm duỗi tay ôm lấy cô, khẽ thì thầm bên tai cô: “Không vội, anh còn muốn làm việc khác trước.”

Lần này Giản Tình dứt khoát vùi đầu vào trước ngực anh, giả vờ không nghe không thấy gì.

Phương Khiêm chờ nửa ngày cũng không thấy cô ngẩng đầu, biết cô gái nhỏ lại thẹn thùng , cúi đầu cười, xoay người một cái đè lên người cô, không khách khí tận hưởng món khai vị bữa sáng chuyên dụng của anh. Một hồi vận động kịch liệt trên giường, lại một lần trình diễn ấm áp trong phòng.





Phương gia có vẻ rất coi trọng lễ Nôel, bằng không Phương thị cũng sẽ không vung một số tiền lớn vậy để tổ chức dạ hội. Vì thế lễ Noel hôm nay, tuy rằng được nghỉ ngơi một ngày, nhưng Giản Tình cũng chỉ buồn chán ở nhà một mình, vì Phương Khiêm vừa ăn xong điểm tâm, đã bị người trong nhà gọi đi rồi.

Khoảng 10 giờ, đột nhiên có người đến gõ cửa, Giản Tình mở ra thấy hai người không quen biết, một phụ nữ trung niên chừng 40 tuổi và một cô gái chừng 20 tuổi. Giản Tình vừa mở cửa, người phụ nữ đã dùng ánh mắt nghiêm khắc săm soi cô.

“Cô là Giản Tình phải không?” Nhìn chằm chằm Giản Tình nửa ngày, người phụ nữ mới lạnh lùng mở miệng hỏi.

Giản Tình không biết hai người trước mắt, bèn gật đầu rồi hỏi:“Hai người là?”

“Tôi là quản gia của nhà họ Phương, đây là bộ lễ phục dạ hội, do thiếugia bảo tôi mang đến.” Thái độ của người phụ nữ có điểm ngạo mạn, nhưng trong lời nói cũng chưa có gì quá đáng, ra hiệu cho cô gái đứng bên cạnh mang hộp quà ra: “Bên trong còn có một bộ trang sức để phối hợp cùng lễ phục, do phu nhân tặng.”



Giản Tình nghe bà ta nói xong, cảm thấy hoảng sợ. Tại sao lễ phục Phương Khiêm tặng cô lại do quản gia nhà anh mang đến? Tại sao Phương phu nhân lại đột nhiên tặng trang sức cho cô? Điều này làm cô cảm thấy khó hiểu, bèn vội vàng nói: “Lễ phục tôi nhận, nhưng đồ trang sức quý giá như vậy thì tôi không thể nhận được.”
<<1 ... 2324252627 ... 57>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.380
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |