Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
chiếc ghế dựa, ngồi xuống vừa uống trà vừa xem kịch vui.
Phương Khiêm cũng không nhìn được nữa, đi nhanh đến bên người bọn họ, giọng nói lạnh lùng: “Sao lại thế này?”
Viên Dịch cảm thấy cô gái trong lòng khẽ run lên, chắc là đã bị ngữ điệu lạnh băng của bạn tốt dọa sợ. Hắn ngẩng đầutrừng mắt nhìn Phương Khiêm: “Tóc bị cuốn, không tháo được.” Nói rồi hắn lấy tay gỡ gỡ, không những không có tiến triển gì mà ngược lại càng cuốn chặt hơn. [Bi: chẹp, nghi lắm, hem biết có phải cố tình ko đây (_,_!)">
Phương boss nhăn trán, ngồi xuống nhìn tình hình phía dưới rồi thản nhiên nói với Giản Tình: “Em kiên nhẫn một chút.”
Giản Tình nhẹ nhàng gật đầu, Viên Dịch lại nghĩ rằng bạn tốt muốn cắt tóc của cô, trong lòng quýnh lên, âm lượng không khỏi tăng lên vài phần: “Cậu muốn làm gì?”
Phương boss liếc nhìn hắn, tay chân lưu loát kéo một cái, hai người thuận lợi tách ra. Giản Tình vội giãy dụa đứng dậy, khuôn mặt lặng lẽ trở nên đỏ bừng.
Viên Dịch trợn mắt há hốc mồm nhìn hai người đã đứng lên, miệng lẩm bẩm một tiếng, cũng chậm rãi đứng lên theo: “Cậu……”
Phương Khiêm bình tĩnh đem cúc áo trên tay trả lại cho hắn, hỏi Giản Tình: “Không sao chứ?”
Giản Tình lắc đầu: “Em không việc gì.” Rồi chạy nhanh trở về bên cạnh Tần Tiểu Ý, nhanh chóng tìm một chỗ ngồi. Bị hai người đàn ông làm thành trò hề, cô đương nhiên trở thành tiêu điểm của tiệc cưới, có khi còn là nhân vật chính hơn cả cô dâu!
Trò khôi hài kết thúc, mọi người cũng đều tự trở lại chỗ ngồi. Hai vị đại boss bị an bài đến bàn chủ trì, chỗ này so với địa vị cha mẹ có khi còn cao hơn. Bàn của Giản Tình cách bàn đó không xa, chỉ cần ngẫu nhiên ngẩng đầu đã có thể phát hiện, tầm mắt Phương boss, luôn dừng ở trên người cô.
Cầm lấy điện thoại, lặng lẽ gửi cho đầu heo một tin nhắn: “Đừng nóng giận, chỉ là việc ngoài ý muốn.” Sau khi tin nhắn gửi đi, cô ngẩng đầu liếc nhìn Phương Khiêm, vừa đúng lúc có người đi đến mời rượu, anh nâng chén nhấp qua một ngụm. Chờ đối phương rời đi, anh mới chậm rãi lấy di động ra nhìn nhìn, sau đó khóe miệng khẽ cong lên, mắt cũng nhìn về phía cô.
Giản Tình vội vàng cúi đầu, tránh giao nhau với tầm mắt của anh, tin nhắn rất nhanh được gửi lại: “Trở về nói sau.”
Ngắn gọn bốn chữ, lại làm cho Giản Tình khẽ thở dài, quả nhiên là tức giận rồi.
Tần Tiểu Ý ở bên cạnh khinh thường hừ một tiếng: “Quả nhiên là quỷ hẹp hòi!”
Vội vàng gấp di động, Giản Tình trừng mắt nhìn cô: “Không cho phép nhìn lén tin nhắn của tớ!”
“Ai thèm quan tâm!” Tần Tiểu Ý hắc hắc nở nụ cười, gắp một bào ngư nhỏ vào trong bát mình: “Đáng tiếc, tiết mục của các cậu sau khi về nhà tớ lại không được xem! Chậc chậc……”
Tiệc cưới đến hồi kết thúc, khách quan lục tục cáo từ, Triệu Dĩ Hiên đem nhiệm vụ tiễn khách giao cho người nhà, còn hắn cùng với vợ mình dẫn đường đưa hai vị đại boss đến bãi đỗ xe.
Giản Tình cùng Tần Tiểu Ý đi trước bọn hắn một bước, đang định vào trong xe thì Tần Tiểu Ý nhìn thấy chiếc BMW của người nào đó bên cạnh chiếc Beetle của mình, nhíu mày, hỏi Giản Tình: “Muốn tớ đưa cậu về sao?”
Giản Tình quay đầu nhìn về phía đoàn người đang đi tới, có chút băn khoăn. Vừa nãy Phương Khiêm đã ra lệnh muốn cô đi xe anh về nhà, nhưng nhìn vợ chồng họ Triệu cùng Viên Dịch đang đi bên cạnh anh lúc này, cô lại không khỏi do dự.
Tuy nhiên, có người cũng không cho cô quá nhiều thời gian quyết định: “Tình, lại đây.” Phương Khiêm trước mặt ba người, gọi cô một tiếng.
Xem ra không thể giả vờ như không biết nữa rồi. Nhìn anh không tuân thủ ước định như vậy cũng có thể hiểu được anh vẫn còn rất tức giận. Cuối cùng, tạm biệt Tần Tiểu Ý, Giản Tình chỉ có thể bất đắc dĩ đi về phía anh, lờ đi ba người đã muốn hóa thạch ở đó, dịu dàng đứng bên cạnh anh.
Bàn tay to của Phương Khiêm ôm lấy eo nhỏ của cô, nói với Triệu Dĩ Hiên: “Tôi tới vội vàng nên không chuẩn bị hồng bao. Tuy nhiên cô ấy chuẩn bị cũng giống nhau, đều là tâm ý của hai chúng tôi.”
Nhìn động tác vô cùng thân thiết của anh, nghe ngữ khí vô cùng thân thiết của anh, ba người không phải kẻ ngốc, sao có thể không đoán được quan hệ của bọn họ. Chỉ có điều, quan hệ như vậy, quả thật rất kinh người!
Cho đến khi bọn họ đã lên xe, ba người đứng ở bên cạnh vẫn còn chưa định thần lại, Phương Khiêm hạ cửa kính xe xuống, vẫy vẫy tay gọi Triệu Dĩ Hiên. Triệu quản lí máy móc cúi xuống, chờ Phương đại boss hạ lệnh.
“Giản Tình rất xấu hổ, không muốn cho người bên ngoài biết quan hệ của chúng tôi, tôi cảm thấy Triệu quản lí là người có thể tin được.” Phương boss thản nhiên nói xong, Triệu quản lí nghiêm trọng gật đầu lia lịa. [Bi: *giơ ngón cái* cao thủ, quả là cao thủ >”<">
Vì thế, chiếc BMW thong dong ra khỏi bãi đỗ xe, chậm rãi nhập vào dòng xe cộ đông đúc.
Gió đêm tiếp tục từ từ thổi qua, gió thổi không lớn, nhưng lại thổi trúng nơi ba người đang ớn lạnh đến nổi da gà!
Chương 12: Ăn luôn em
Buổi đêm ở thành phố S tràn ngập ánh sáng lấp lánh, xa hoa đồi truỵ, không chỗ nào là không có ánh đèn nê ông rực rỡ. Lẩn trốn những ảo tưởng của người đô thị rối ren, mọi người đều đi lại vội vã, ánh mắt mơ màng, nương theo tiết tấu nhịp nhàng mau lẹ của thành phố, như lạc giữa những ham muốn sinh tồn khổng lồ.
Chiếc BMW màu xám bạc chậm rãi chạy qua khu nhộn nhịp, quẹo vào phố có những món ăn bình dân nổi tiếng ở thành phố S. Tiếng những người bán hàng nhỏ ven đường thét to, tiếng người đi đường nói chuyện phiếm với nhau, tiếng đồ ăn đổ vào nồi, cùng với tiếng gió đêm gào rít lặng lẽ tiến vào trong xe qua khe hở của cửa kính. Theo cơn gió mạnh thổi vào, còn có mùi thơm ngào ngạt, đậm đà của đồ nướng, đồ quay,…
Giản Tình hít một hơi thật sâu, mùi thơm hấp dẫn khơi gợi cơn thèm ăn của cô. Lúc này cô mới nhớ, vừa nãy tại tiệc rượu, đối mặt với cao lương mĩ vị thịnh soạn, cô hình như không hề động đũa. Đến bây giờ, trong lòng đã bình tĩnh, cô lại cảm thấy hơi đói bụng.
Quay đầu nhìn người đàn ông đang thong thả lái xe bên cạnh. Dưới ánh đèn nê ông rọi vào, đôi mắt thâm thúy như ngôi sao sáng rực giữa bầu trời đêm. Nhưng tâm tình của anh ẩn náu sau đôi mắt ấy, lại càng trở nên khó đoán biết được. Anh vẫn còn đang tức giận vì chuyện xảy ra bất ngờ ở tiệc cưới sao?
Khuỷu tay Giản Tình tựa trên cửa sổ xe, ánh mắt vụng trộm nhìn Phương boss thăm dò. Nếu như anh thực sự tức giận, hẳn là sẽ không chạy xe đến nơi này. Phố ăn bình dân dù ở trên đường về nhà, nhưng cũng không tính là tiện đường. Hơn nữa bây giờ là thời gian ăn tối, các hàng quán trên phố ồn ào, náo nhiệt khó có thể tưởng tượng được. Nếu trong lòng không vui, chắc chắn anh sẽ không lái xe tới đây. Nhưng nếu tâm trạng anh thật sự không xấu, thì sao từ lúc lên xe đến bây giờ anh lại không nói với cô một câu nào?
Trước một cửa hàng nhỏ náo nhiệt, Phương boss tùy ý dừng xe ở ven đường, dặn dò một câu: “Bên ngoài gió lớn, em đừng xuống xe.” Sau đó, anh tự mở cửa ra ngoài, động tác nhanh nhẹn, hoàn toàn không cho cô cơ hội nói chuyện.
Giản Tình nhìn quanh bốn phía, phát hiện nơi này hình như không cho đỗ xe. Với hành động dừng xe quang minh chính đại của Phương boss ở đây, cô cảm thấy hơi lo lắng. Nhưng khi cô quay đầu về phía thân hình thon dài của Phương Khiêm thì lại không ngăn được mình nở nụ cười.
Thì ra xíu mại cao cấp mà cô hay ăn là được mua ở đây, thật không biết làm sao anh lại tìm được nơi này. Nhìn hàng ngũ thật dài đứng trước cửa tiệm tên “Xíu mại Tô Kí”, Giản Tình nở một nụ cười ngọt ngào, vui sướng. Thật khó tin, người quần áo gọn gàng, thân phận cao quý như Phương boss lại có thể đến phố ăn bình dân hỗn độn, đứng chen chúc giữa đống người đông nghịt, chật ních, tràn đầy nhẫn nại xếp hàng, chờ mua món ăn vặt một hộp 8 đồng rẻ mạt kia. Hành động rảnh rỗi như vậy, lại chỉ vì thỏa mãn cơn thèm ăn của cô.
Người đàn ông này, cho dù là đứng ở trên cao chỉ tay năm ngón, hay an phận xếp hàng ở nơi phố phường lộn xộn, đều có thể dễ dàng trở thành tiêu điểm tập trung mọi ánh mắt. Trên người anh tản ra sức hấp dẫn vương giả, luôn có thể khiến cho các cô gái nhạy cảm chú ý đến sự tồn tại của anh.
Chỉ thấy đứng bên cạnh anh, các nữ sinh cũng đang xếp hàng, tụm năm tụm ba, vẻ mặt thẹn thùng, nhỏ giọng bàn luận, ánh mắt cũng đang len lén, vụng trộm ngắm nhìn người đàn ông xuất sắc, nổi bật giữa đám đông này. [Bi: nguyên văn là hạc đứng giữa bầy gà ))">
Mà anh thì đang lơ đãng như ra vào chỗ không người, không quan tâm, lấy tiền mua đồ ăn mà cô thích nhất.
Người đàn ông như vậy, làm sao có thể không làm cô mê muội!
Chờ Giản Tình thu hồi suy nghĩ xao động, Phương Khiêm đã quay về tới nơi, trên tay cầm theo mấy túi xách nhỏ đựng xíu mại mới ra lò.
“Ăn lúc còn nóng đi!” Khóe miệng