Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
c nhé.” Không biết ai trong đám người nói một câu như vậy, làm mọi người lập tức cười mỉa mai.
Lời vui đùa của các cô làm Giản Tình thấy không tự nhiên, có phải là bản thân quá nhạy cảm chăng? Sao nghe có vẻ như họ đang công kích mình? Tần Tiểu Ý cũng không thích, liếc mắt nhìn các cô: “Tiểu Tình đã có bạn trai từ lâu rồi, chẳng cần gì Viên tổng cả.”
Lý Điềm cũng cười giảng hòa: “Thì ra Giản Tình đã có bạn trai rồi, sao lại không mời anh ấy cùng đến, không biết hiện tại đang làm công việc gì?”
“Tự anh ấy mở một công ty.” Giản Tình không thích tất cả đề tài đều vây quanh mình liền chuyển hướng. “Hôm nay Lý Điềm mặc bộ lễ phục này thật đẹp, đặt may theo yêu cầu sao?”
Lý Điềm chưa kịp nói, cô bạn cùng học Đại Bắc đã cướp lời: “Đúng vậy, bộ lễ phục này là do tìm đến nhà thiết kế giỏi nhất nước để đặt may theo yêu cầu. Điềm, cậu thật là hạnh phúc!”
Sau đó, mọi lời nói đều tập trung xung quanh vấn đề hàng hiệu quần áo, vàng bạc quý báu. Lý Điềm lấy ra một vòng cổ kim cương, phần lớn mọi người đều hét lên trầm trồ.
Tần Tiểu Ý khinh thường lén nói nhỏ bên tai Tiểu Tình: “ Vòng cổ như vậy, cậu còn có nhiều hơn.”
Giản Tình hờn dỗi liếc mắt nhìn cô, ý bảo cô đừng nói lung tung. Đúng lúc này, bỗng nhiên một cô gái đứng bên cạnh Giản Tình hét lên một tiếng: “Giản tiểu thư, quần áo của bạn là do công ty Y&S ở Paris thiết kế.”
Tuy Giản Tình có xem qua tạp chí, nhưng chưa từng nghe đến công ty Y&S, vì thế lắc đầu: “Mình không rõ lắm.”
Hiển nhiên, Tần Tiểu Ý có biết, vì thế đắc ý trả lời: “Đúng vậy, quần áo của Tiểu Tình đều là do bạn trai đặt may từ Paris.”
Mọi người nhất thời im lặng, cho dù có người chưa từng nghe qua công ty Y&S kia, nhưng vừa rồi nghe bạn bè thét chói tai, cũng đã đoán được giá trị của quần áo rất xa xỉ. Còn bạn học vừa nói bộ lễ phục của Lý Điềm đặt may bởi nhà thiết kế tốt nhất nước kia thì ngượng ngùng đỏ mặt xấu hổ.
***
Viên Dịch đi thẳng đến địa điểm hẹn trước, bởi vì cuộc va chạm với cô gái kia nên trong lòng kích động không thôi. Dung mạo cô gái kia tuyệt mỹ, ngay từ ánh mắt đầu tiên đã khắc sâu vào trong lòng anh. Sở dĩ anh không vội tìm cách liên hệ với cô, vì anh biết cô cùng vợ của Triệu quản lý có quen biết. Còn rất nhiều thời gian, Viên Dịch cũng không phải là một con người dễ xúc động.
Trước kia, anh từng nghĩ người khác nói vừa gặp đã yêu tuyệt đối là một hành vi hoang đường, nhưng cuộc va chạm mới đây, lại làm cho anh vừa gặp đã yêu, vừa khiến anh không tin, vừa cảm thấy buồn cười. Khoảnh khắc va chạm trong nháy mắt đó đã đưa anh vào trong biển tình.
Phương Khiêm đến muộn, thong dong ngồi vào ghế, vừa nhìn thấy bằng hữu nhiều năm không gặp, con người hình như thay đổi, cười như mùa xuân mơn mởn.
Viên Dịch nhìn thấy bạn tốt của mình mới thu hồi tâm tình kích động, miễn cưỡng chào hỏi: “Phương tổng, muốn hẹn cậu ăn cơm thật không dễ dàng gì.”
Phương Khiêm ngồi xuống tùy ý chọn thực đơn: “Mỗi lần cậu hẹn tớ ăn cơm chắc chắn không có việc gì tốt đẹp, nên tớ không muốn tới.” Nếu không phải ở nhà không có ai nấu cơm, thì anh đã không đến nơi này ăn uống, Phương boss bất đắc dĩ nghĩ, lập tức lấy điện thoại ra xem, không thấy có tin nhắn mới chán ghét ném di động sang một bên.
“Nghe mẹ cậu nói cậu ở chung với một cô gái?”
Phương Khiêm gật đầu, rộng rãi thừa nhận, đối với việc mẹ vì sao biết anh ở cùng với cô, anh không quan tâm, chỉ thấy anh chậm rãi cầm đũa, nhúng vào nước sôi, làm nước sôi bắn ra một chút, bỏng đến tay anh. Phương boss cau mày nhớ lại, lúc ở nhà ăn cơm cùng cô, mấy việc vặt này đều do cô làm, ngón tay mảnh khảnh như vậy, nhất định sẽ bị bỏng, hẳn là rất đau nhức. Lần sau mấy việc này không thể để cho cô làm nữa.
Nhìn thấy bằng hữu không tập trung, Viên Dịch nghĩ đến chuyện mình đang định nói không phải là chuyện vui vẻ gì. Mà Phương Khiêm lại đang phiền lòng như vậy, có phải nên tìm một đề tài sinh động chút để thay đổi không khí cho thoải mái không?
Ngay sau đó, Viên tổng nghĩ đến cuộc va chạm kinh thiên động địa kia: “Vừa rồi ở hôn lễ của Triệu quản lý tớ đụng phải một cô gái, cô gái đó rất xinh đẹp.”
Lập tức Phương boss nghĩ đến lúc ra khỏi cửa khi nghe điện thoại của Viên Dịch, đầu kia điện thoại có âm thanh ồn ào, hình như có người hô câu: “Tiểu Tình, bị ngã sao.” Suy tư một lát, Phương boss hỏi: “Cậu nói Triệu quản lý có phải là Triệu Dĩ Hiên.”
Viên Dịch rất bất ngờ: “Cậu nhớ rõ anh ta?”
Phương boss không trả lời: “Cậu tiếp tục nói đi.”
Viên Dịch nghĩ thấy hơi lạ, nhưng vẫn tiếp tục chủ đề vừa rồi: “Tớ nghĩ, tớ đã yêu cô gái kia ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi.”
“Tách” một tiếng, chiếc đũa trên tay của Phương boss tự nhiên gãy thành bốn đoạn…
Giản Tình cảm thấy so bì tuyệt đối là một loại thói quen xấu, nhưng loại thói quen này lại là sở thích, hứng thú của rất nhiều phụ nữ. Nhìn đám phụ nữ vừa rồi còn bàn tán về quần áo xa xỉ trên người cô, nay lại không nói lời nào nhìn cô bằng ánh mắt kì dị. Từng ánh mắt giống như một kim châm nhỏ, đâm vào làm cả người cô khó chịu.
Từ khi cùng chung sống với Phương Khiêm, chất lượng sinh hoạt của cô tăng lên hẳn. Phương Khiêm thương yêu cô, luôn mua cho cô những đồ dùng tốt nhất, cô vui vẻ hưởng thụ sự sủng ái của anh, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ khoe ra chút gì. Đây là những điều ngọt ngào nho nhỏ chỉ thuộc về cuộc sống riêng của hai người, cũng không cần người khác nhận định. Vì vậy, khi nhìn thấy ánh mắt của mọi người, xem xét ánh mắt ấy, giống như một chiếc máy khoan, khoan sâu bới móc, vô lễ muốn đem bí mật mà cô cất giữ đào ra. Hiểu được điều này làm cho trong lòng cô thoáng chốc nổi lên một thái độ thù địch.
Có đôi khi, bạn học cũ cũng không thể gặp gỡ lung tung, khó trách người khác đều nói, gặp lại không bằng nhớ lại.
Một đám người vừa rồi tâng bốc quần áo, trang sức cùng với nhà thiết kế của Lý Điềm lên tận mây xanh, giờ biết được quần áo của Giản Tình là hàng đặt may theo yêu cầu tại Paris thì như gặp được sư phụ, mọi người lập tức đều nghĩ về câu tục ngữ múa rìu qua mắt thợ. [1">
“Hàng đặt theo yêu cầu tại Paris, bạn trai của Giản tiểu thư thật giàu có.” Cô gái mặc chiếc áo lông màu vàng hiển nhiên là bạn thân của Lý Điềm, nhìn thấy sắc mặt xấu hổ của Lý Điềm liền mở miệng tìm đề tài nói chuyện, muốn che giấu sự xấu hổ này.
Giản Tình biết được thiện ý của cô ta, nhưng lời nói thô tục như thế làm cho cô nghe không được tự nhiên, khóe miệng chỉ nhếch lên một nụ cười nhạt, xem như thừa nhận. Phương Khiêm quả thực có rất nhiều tiền, có khi ngay cả anh cũng không biết mình có bao nhiêu tiền. Nhưng việc này cũng không nên mang ra làm đề tài thảo luận như vậy.
Tần Tiểu Ý cũng không kiên nhẫn được nữa, cầm tay Giản Tình, nói với Lý Điềm: “Mọi người ở lại nhé, bọn mình ra ngoài trước.”
Nào biết hai người bọn họ muốn bỏ qua, nhưng người khác thì không muốn dừng. Lý Điềm ngọt ngào cười : “Đừng nóng vội mà, Dĩ Hiên biết cũng không ít các ông chủ lớn, nói không chừng cũng có quen biết bạn trai của Giản Tình. Giản Tình, bạn trai cậu tên làgì?”
Giản Tình nhíu nhíu mày, nếu nói Phương Khiêm chính là bạn trai mình, không chừng sẽ hù chết mấy cô gái ở đây. Tuy nhiên cô cũng không muốn nói. Lý Điềm, bạn học đã nhiều năm không gặp, có thể thay đổi đến mức vừa thấy mặt khí thế đã bức người như thế này, thật đúng là làm cho người ta không dám khen ngợi.
“Hỏi việc này làm gì, mọi người cũng không biết mà.” Tần Tiểu Ý nhìn Giản Tình nhíu mày, đáy lòng thầm cảm thấy lo lắng. Chính mình kéo cô ấy đến đây, lại đẩy cô ấy vào hoàn cảnh khó xử này, ngẫm lại cũng không thoải mái.
Lúc này, cửa phòng nghỉ bỗng nhiên bị đẩy mạnh, chú rể Triệu Dĩ Hiên cuống quít tiến vào, còn không kịp dùng khăn tay lău trán, trên vẻ mặt biểu hiện vừa phức tạp, lại vừa vui mừng. Biểu tình thay đổi thường xuyên làm cho ngũ quan đang bình thường của anh ta trở nên nhăn nhó, ngay cả mở miệng nói cũng có điểm run run. “Tốt…tốt rồi…mau đi ra.”
“Làm sao vậy? Sao anh lại gấp gáp như vậy.” Lý Điềm không thích bộ dạng hoảng sợ của anh ta, nhìn thật không phong độ, cũng thật mất mặt.
“Viên tổng…… Viên tổng đã trở lại.” Khi nói lời này, bộ dạng Triệu Dĩ Hiên có vẻ vô cùng đắc ý, lão tổng đi rồi còn quay lại, coi trọng hôn lễ của hắn như vậy, bảo hắn có thể không đắc ý sao.
Nhưng mấy cô gái ở đây lại không hưng phấn như vậy, nghe anh ta nói Viên tổng đã trở lại, phản ứng đầu tiên chính là nhìn về hướng Giản Tình. Ngay cả Tần Tiểu Ý cũng không tránh được liếc mắt nhìn Giản Tình một cái. Không có cách nào, vừa rồi các cô còn thảo luận Viên tổng có phải đối với Giản Tình vừa gặp đã yêu hay không, giờ anh ta lại xuất hiện nhanh như vậy, không tránh khỏi làm các