watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

Wap Đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 20.05.26 / 03:47
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
Đứng đợi ngoài cửa lúc này không phải chú Triệu cũng chẳng phải Diệp Luyến Hoàn mà là một phu nhân thanh lịch, khí chất quý phái, khoác một chiếc áo lông hiệu HONKJVC, trông tựa như bông sen nở trên núi tuyết.

Đứng trước một phu nhân cao quý như vậy, Hương Tranh không khỏi bối rối. Cô cứ đứng ngây người nhìn vị phu nhân kia, hoàn toàn không biết phải làm gì tiếp theo.



Phu nhân đó nhìn thấy Hương Tranh cũng có chút bất ngờ nhưng bà lấy lại tự chủ rất nhanh, lại gần Hương Tranh thân thiện nói: “Chào cháu! Sở Trung Thiên có nhà không? Bác là mẹ nó”.



Trời đất! Mẹ của Sở Trung Thiên đến ư?



Hương Tranh giật mình, một lúc sau mới líu ríu mở cửa, nhút nhát nói: “Bá mẫu! Mời bác vào nhà. Sở Trung Thiên đang ở trong phòng làm việc, để cháu gọi anh ấy ạ”.



Hương Tranh mời Sở phu nhân ngồi đợi ở sofa. Sau khi bưng trà ra mời bà, cô mới tới gõ cửa phòng làm việc của Sở Trung Thiên.



Sở Trung Thiên đang ngồi trên ghế kê gần cửa sổ nghiên cứu tài liệu, nghe thấy tiếng gõ cửa, anh đoán chắc là Hương Tranh, ngẩng lên nhìn. Chợt thấy sắc mặt cô có gì khang khác, vội bỏ tập tài liệu xuống, lo lắng hỏi: “Hương Tranh, xảy ra chuyện gì à?”.



Hương Tranh bước tới trước mặt Sở Trung Thiên, quay lại nhìn về phía phòng khách, thì thầm nói: “Mẹ anh đến. Bác đang đợi anh ngoài phòng khách”.



“Mẹ anh đến? Để anh ra xem sao.”



Sở Trung Thiên có chút bất ngờ, anh vội vàng đứng lên, đi ra phòng khách. Hương Tranh vội vàng kéo anh lại. Sở Trung Thiên không hiểu, quay lại hỏi: “Sao thế?”.



“Là... là... em...” Hương Tranh cúi đầu, ngón tay đan vào nhau ấp úng: “Hai mẹ con anh nói chuyện. Em là người ngoài không nên tham gia vào...”.



Sở Trung Thiên bật cười, theo thói quen anh đưa tay vuốt mái tóc dài của Hương Tranh, sau đó kéo tay cô cùng đi: “Nói vớ vẩn gì thế? Em là người yêu của anh, làm sao lại là người ngoài được. Chúng ta cùng đi, không nên bỏ lỡ cơ hội giới thiệu em với mẹ”.



Nói rồi, Sở Trung Thiên dắt tay Hương Tranh ra phòng khách.



Sở phu nhân ngồi yên lặng trên sofa chờ đợi, nghe tiếng bước chân liền ngẩng lên nhìn, trán bà khẽ nhăn lại khi thấy hai người tay trong tay đi ra.



Hương Tranh không nhìn thấy vẻ nhăn trán thoáng qua ấy của Sở phu nhân, cô e lệ cúi đầu, hai má đỏ bừng, tay chân lóng ngóng không biết đặt vào đâu.



“Mau lại đây, mẹ anh không phải sư tử, không ăn thịt người đâu.” Sở Trung Thiên vui vẻ trấn an Hương Tranh, nhanh chóng kéo cô lại gần chiếc sofa, miệng hồ hởi hỏi thăm mẹ: “Mẹ à! Lâu rồi con không gặp mẹ. Mẹ khỏe không? Mẹ có bận không ạ? Sao mãi hôm nay mới tới chỗ con?”.



“Mẹ khỏe! Gần đây xảy ra chút chuyện nên mẹ hơi bận. Hai đứa đừng đứng mãi thế mau ngồi xuống đi, ngồi xuống rồi từ từ nói chuyện.” Sở phu nhân vui vẻ nói, đặt chén trà đang cầm trên tay xuống bàn. Đợi hai người yên vị, Sở phu nhân âu yếm nhìn con trai ngồi bên cạnh, rồi lại nhìn sang cô gái lạ mặt đang ngượng ngùng đan tay vào nhau phía bên kia, nhắc nhở con: “Thiên nhi, không định giới thiệu bạn con với mẹ à?”.



“Dạ. Cô ấy là Hương Tranh, người yêu con.”



Rồi quay sang Hương Tranh, anh nói tiếp: “Hương Tranh. Đây là mẹ anh”.



Hương Tranh ngượng ngùng nhìn Sở phu nhân, đặt hai tay lên đầu gối, khẽ rung, cúi thấp đầu. Cô nuốt nước bọt để khỏi lắp bắp, sau đó mới lễ phép chào Sở phu nhân: “Sở bá mẫu, cháu là Hương Tranh”.



Sở phu nhân mỉm cười gật đầu: “Chào cháu”, và nhận xét: “Hương tiểu thư có vẻ là một cô gái nhút nhát nhỉ?”.



Sở Trung Thiên nghiêng người nhìn Hương Tranh, bất kể ánh mắt đe dọa của cô, nhất định lột tả cái bộ mặt giả danh thục nữ của cô. “Hương Tranh mà là cô gái nhút nhát ư? Bình thường cô ấy hiếu động lắm, hôm nay vì có chút chưa quen thôi ạ!”



Nghe xong, Hương Tranh tức tối ra mặt, cũng bất chấp nguy cơ Sở phu nhân có thể nhìn thấy, cô trợn mắt khẽ mắng Sở Trung Thiên qua kẽ răng: “Tiểu tử thối! Nói thế là có ý gì? Sao dám nói trước mặt Sở phu nhân là tôi giả dạng thục nữ?”.



Sở Trung Thiên cố ý làm bộ quan sát Hương Tranh một lượt, sau đó giả vờ bối rối và hỏi đầy ngạc nhiên: “Hey! Em có điểm nào của thục nữ? Đâu? Đâu? Sao anh không nhìn ra?”.



“Sở Trung Thiên, anh muốn chết à?” Hương Tranh nghiến răng mắng lại, đưa tay nhéo thật mạnh vào đùi Sở Trung Thiên. Sở Trung Thiên đau điếng, nói không nên lời.



Hai người cứ đùa giỡn, Sở phu nhân không để ý, lông mày bà càng lúc càng cau lại, thực sự mới nhìn qua Hương Tranh, bà đã thấy thất vọng.



Từ lúc cô gái này ra mở cửa, bà đã đoán được bảy, tám phần. Con trai bà không phải người tùy tiện dẫn con gái về nhà, một cô gái ở đây tất nhiên không thể nào là bạn bè bình thường được. Chỉ là cô gái này khí chất bình thường, phong thái bình thường, ăn mặc cũng bình thường, duy chỉ có nụ cười là tươi sáng. Còn lại, cô không khác gì những cô gái con nhà bình dân khác. Nhưng rõ ràng con trai Sở Trung Thiên của bà đã hứa với bà sẽ tìm một cô bạn gái mới tốt hơn Diệp Luyến Hoàn cơ mà. Sao cô gái bà đang được diện kiến đây, bất kể là hình thức, cách cư xử lẫn hoàn cảnh gia đình, đều có vẻ không bằng Diệp Luyến Hoàn vậy? Tại sao Sở Trung Thiên lại chọn cô gái này?



Phòng khách bắt đầu chìm vào yên lặng, do hai người kia chợt nhận ra họ đang làm kinh động đến người thứ ba, Sở Trung Thiên quay sang nhìn mẹ. Chợt anh phát hiện mẹ anh có vẻ đang có tâm sự gì, mắt nhìn đăm đăm ra phía cửa sổ.

“Mẹ, mẹ à...” Sở Trung Thiên gọi liền mấy tiếng vẫn không thấy mẹ quay lại, liền đưa bàn tay huơ huơ trước mặt Sở phu nhân: “Mẹ, mẹ đang nghĩ gì thế?”.



Sở phu nhân chớp chớp mắt, giật mình thức tỉnh. Mặc kệ đôi trẻ đang nhìn bà đầy kinh ngạc, bà nhấc chén trà nhấp một ngụm rồi mới nói với Hương Tranh: “Nhìn Hương tiểu thư rất quen, cháu là thiên kim của nhà nào?”.



Hả? Thiên kim? Hương Tranh phản ứng không kịp. Sở Trung Thiên phải vội đỡ lời: “Mẹ mới gặp Hương Tranh lần đầu, đừng hỏi mấy câu này. Chúng ta mau đi ăn cơm thôi”.



“Mẹ không đói, mẹ muốn nói chuyện với Hương tiểu thư.”



Sở phu nhân đặt tách trà xuống bàn, hai tay đặt trong lòng, tiếp tục hỏi Hương Tranh: “Không biết Hương tiểu thư học đại học ở trong nước hay nước ngoài?”.



Đại học? Hương Tranh lúng túng, sau đó trả lời thật: “Cháu không học đại học”.



“Không học đại học?” Sở phu nhân kinh ngạc hỏi lại, nụ cười tắt hẳn, đưa ánh mắt khó hiểu sang nhìn Sở Trung Thiên. Khi nhìn lại Hương Tranh, tuy sắc mặt không đổi, bà vẫn mỉm cười nhưng có phần gượng gạo: “Không biết phụ thân tiểu thư là chủ tịch tập đoàn nào?”.



Chủ tịch? Hương Tranh cười như mếu.



Câu hỏi này, đừng nói Hương Tranh, đến cả Sở Trung Thiên cũng không thể ngờ tới. Để phá tan bầu không khí căng thẳng, Sở Trung Thiên vội vàng nắm tay mẹ, giả bộ đứa bé làm nũng: “Mẹ, con đói bụng lắm rồi. Ta đi ăn cơm đã”.



“Xem con kìa, lớn từng này rồi mà còn làm nũng mẹ”, Sở phu nhân nhẹ nhàng trách con trai.



“y dà! Mẹ, con đói chết mất, ăn cơm đã, có chuyện gì để ăn xong nói đi mẹ.”



“Lát nữa chúng ta hãy ăn. Thiên nhi, mẹ có chuyện cần nói với con.” Tuy Sở phu nhân nói với Sở TrungThiên nhưng ánh mắt lại nhìn sang Hương Tranh.



Hương Tranh không phải là ngốc, lập tức đứng dậy, lễ phép cáo lui: “Sở bá mẫu, hai người nói chuyện, cháu đi siêu thị mua ít đồ ạ!”.



Sở phu nhân gật đầu, cười xã giao.



Sở Trung Thiên thấy mẹ không vui cũng không dám nói gì, chỉ dám nhìn Hương Tranh như muốn nói: “Đừng lo, việc còn có anh”.



Sau khi Hương Tranh ra khỏi nhà, Sở Trung Thiên mới thôi nhìn về phía cửa, quay lại nhìn mẹ.



“Mẹ, sao vừa xong mẹ lại hỏi Hương Tranh những câu ấy?” Sở Trung Thiên tỏ vẻ không hài lòng.



Sở phu nhân không trả lời câu hỏi của con trai mà giận dữ trách cứ: “Thiên nhi! Trước đây chẳng phải con đã hứa với mẹ sẽ tìm một cô bạn gái tốt hơn Diệp Luyến Hoàn hay sao? Cô gái này có chỗ nào hơn Diệp Luyến Hoàn?”.



Sở Trung Thiên cau mày, nhìn mẹ tỏ ý không đồng tình. Nhưng Sở phu nhân là mẹ anh, cho dù có chút bất mãn, anh cũng không thể bất kính. Hít một hơi thật sâu, Sở Trung Thiên tìm cách bày tỏ tâm tư của mình với mẹ: “Mẹ, trong lòng con, Hương Tranh tốt hơn Diệp Luyến Hoàn rất nhiều, chí ít cô ấy cũng không phản bội con”.



“Thiên nhi, mẹ biết con không thể tha thứ cho lỗi lầm của Diệp Luyến Hoàn. Nhưng Thiên nhi, con đã hứa với mẹ nếu không tìm được cô gái tốt hơn Diệp Luyến Hoàn, con sẽ quay lại với Diệp Luyến Hoàn, con quên rồi sao?” Sở phu nhân nắm tay Sở Trung Thiên, kiên nhẫn nhắc lại, nói đến câu cuối cùng, ngữ khí có phần căng thẳng.



“Mẹ, con không hiểu. Con không hiểu vì sao mẹ cứ
<<1 ... 3435363738 ... 41>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
1234567»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.247
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |