watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

Wap Đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 19.05.26 / 06:46
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
èn. Ánh đèn lóe sáng đột ngột khiến Hương Tranh chói mắt, cô đưa hai tay lên che mắt, cho đến khi mắt đã quen với ánh điện mới bỏ tay xuống. Sở Trung Thiên tiến đến rồi ngồi xuống bên cạnh cô.



Anh nhìn thẳng vào cô, nhẹ nhàng hỏi: “Nghĩ gì thế?”.



Hương Tranh khẽ liếc nhìn anh. Cô cứ nghĩ anh ta sẽ la mắng cô, không ngờ anh ta lại hỏi dịu dàng thế Nhưng cô chỉ thắc mắc như vậy rồi lại chìm vào suy tư, một lúc sau mới nói nhỏ: “Tôi thấy nhớ nhà”Sở Trung Thiên bị bất ngờ trước câu trả lời của Hương Tranh. Quả thật anh không nghĩ cô buồn vì lý do này, anh lại cứ ngỡ cô đang nhớ tới anh chàng trong rừng phong kia. Sau một lúc lặng đi vì ngạc nhiên, anh mới hỏi lại: “Cô nhớ Hương Đình à? Nếu vậy tôi sẽ cho người đón Hương Đình đến đây chơi. Hay là cô muốn tôi đưa cô về bên nhà?”.



Hương Tranh khẽ lắc đầu.



“Không chỉ có chị gái. Tôi nhớ cả cha mẹ.”



“Bất kể là cô nhớ tới ai, tôi đều có thể đưa cô đi thăm họ.”



“Không cần đâu!” Hương Tranh vội vã lắc đầu, sau đó buồn bã nói tiếp: “Cha mẹ tôi rất bận. Bận đến mức một năm nay tôi chưa gặp họ. Tôi rất nhớ họ nhưng không muốn làm họ phải bận tâm, lo lắng cho tôi”.



“Ra vậy...” Sở Trung Thiên không biết phải nói gì nữa.



Căn phòng chìm trong yên lặng, rồi Sở Trung Thiên khẽ lên tiếng: “Kể về cha mẹ cô đi”.



“Cha mẹ tôi?” Hương Tranh bối rối nhăn mũi. “Cha mẹ tôi thì có chuyện gì để nói?”



“Nha đầu thối! Lẽ nào cô quên chúng ta đang hẹn hò? Tôi phải biết về nhạc phụ, nhạc mẫu tương lai chứ.” Sở Trung Thiên thân mật gí gí ngón tay lên sống mũi Hương Tranh, sau đó giải thích tiếp: “Có thể sau này tôi mới có thể dễ dàng lấy lòng người lớn chứ”.



“Thôi ngay đi! Cái gì mà nhạc phụ, nhạc mẫu chứ. Tôi không bao giờ lấy anh.” Hương Tranh bĩu môi tỏ vẻ không cần nhưng trong lòng lại tràn ngập một cảm giác ngọt ngào.



Đây có phải là căn bệnh cố hữu của phái đẹp? Có phải: “Con gái nói có là không. Con gái nói không là có” như người ta thường nói?



Lúc đầu Sở Trung Thiên còn hoài nghi, sau khi thấy Hương Tranh thoáng đỏ mặt, mắt anh ánh lên niềm vui. Điệu bộ lúng túng, trẻ con lúc này của cô ấy mới đáng yêu làm sao. Anh không thể cưỡng lại được ý muốn vuốt tóc cô. Anh vừa vuốt mái tóc cô vừa trêu: “Tôi còn chưa cầu hôn, cô đã muốn từ chối, hay là cô cũng đang đợi...”.



“Sở Trung Thiên, anh chán sống rồi phải không?” Không để Sở Trung Thiên nói hết câu, Hương Tranh đã vừa lườm vừa dứ dứ nắm tay dọa đánh. Tuy vậy, rõ rằng là mặt cô đang đỏ dần lên.



Đời nào Sở Trung Thiên chấp nhận ngồi yên chịu trận. Trước khi nắm đấm của Hương Tranh

chạm đích đã bị bàn tay anh tóm gọn. Tay trái anh giữchặt hai tay cô, tay kia phản công lại bằng cách cù cù người cô.



Tên tiểu tử đáng chết, tưởng cô dễ dàng bị bắt nạt hay sao? Cô nuôi móng tay để làm gì chứ? Hương Tranh phải dùng võ cào để đối phó với võ cù của anh ta. Tuy nhiên, chân anh ta đang đè chặt lên chân cô khiến cô bị kẹp chặt trên ghế, không dễ gì xoay xở được.



Cuộc chiến làm Hương Tranh mất sức nhiều hơn cô tưởng. Cô thở hổn hển mất một lúc mới có thể bình thường trở lại. Sau đó, cô mới nói từ từ: “Cha mẹ tôi là những tiểu thương kinh doanh mặt hàng thủ công truyền thống. Hai năm trước, cha tôi đến thành phố Thiên Nhan này làm một công chức nhỏ, mẹ tôi ở nhà nội trợ và chăm sóc hai chị em tôi. Đồng lương của cha tôi không nhiều nhưng nhờ tài thu vén của mẹ tôi mà gia đình được sống khá thoải mái. Sau đó, chú tôi vay nợ lãi không có tiền trả, bị người ta đe dọa nếu không trả sẽ bắt vợ chú ra nước ngoài làm người giúp việc trừ nợ. Chú ấy không biết làm sao, đành đến nhờ cha tôi giúp đỡ. Nhưng gia đình tôi cũng chẳng giàu có gì, chỉ có một khoản tiền gửi phòng lúc hoạn nạn. Sau một đêm suy nghĩ, cha mẹ tôi quyết định rút hết số tiền đó về, cùng chú tôi về nông thôn kinh doanh, coi như liều một phen. Cũng may, công việc kinh doanh của họ dần khấm khá. Hiện nay, họ đang trong thời kỳ mở rộng quy mô nên rất bận. Thỉnh thoảng khi cha tôi gọi điện hỏi thăm, tôi còn nghe thấy cả tiếng lật giấy, chắc chắn cha bận đến mức vừa điện thoại vừa xem xét giấy tờ”.



Sở Trung Thiên vuốt tóc Hương Tranh, dịu dàng nói: “Thật không ngờ, cô cũng sâu sắc như vậy”.



“Này, này. Anh nói thế là có ý gì?” Hương Tranh trợn mắt lườm anh, hai má phồng lên đe dọa, điệu bộ càng đáng yêu hơn.



Sở Trung Thiên không cưỡng lại được vẻ đáng yêu ấy, đưa hai tay vuốt má Hương Tranh, xuống giọng cầu hòa: “Thôi, đừng giận nữa. Tôi đưa cô về nhà. Mặc dù không đến thăm bố mẹ cô được nhưng cô gặp chị cũng tốt. Hai chị em xa nhau khá lâu rồi, hôm nay được gặp nhau nói chuyện, chắc chắn sẽ rất vui”.



Hương Tranh gạt tay anh ra, đưa mắt nhìn quang cảnh lộn xộn trong bếp, rồi quay lại nhìn thẳng vào Sở Trung Thiên: “Tôi cho là anh muốn tới nhà tôi ăn tối”.



“Hi hi.” Sở Trung Thiên bật cười, nắm tay cô kéo dậy. “Được rồi, tôi thừa nhận là tôi ngại dọn dẹp nhà bếp, cô hài lòng chưa? Mai tôi sẽ gọi công ty vệ sinh cử người tới dọn dẹp cả nhà luôn. Tối nay chúng ta đến nhà cô ăn một bữa thật ngon, được không?”



Nói rồi anh kéo Hương Tranh ra phía cửa.



Quán cà phê đã đóng cửa, họ đi thẳng đến căn hộ nhà họ Hương. Khi chiếc BMW màu bạc đỗ trước cổng, trời đã tối.



Tiểu khu Tây Giang chìm trong yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng côn trùng kêu rả rích từ trong bụi cây hai bên đường, vài con bướm đêm bay quanh chỗ bóng đèn cao áp, các căn hộ đều đã để đèn ngủ thay cho đèn thắp sáng, mặt trăng đang bị mây che khuất, cả tiểu khu tắm mình trong màn ánh sáng mờ tỏ. Nhà Hương Tranh, đèn sân đã tắt, cửa đóng kín, chỉ có vài khe sáng màu vàng từ trong nhà hắt ra qua khe cửa. Nhưng không gian yên ắng, tối mờ này không mảy may ảnh hưởng tới tâm trạng phấn khích của Hương Tranh.



Chiếc BMW dừng lại, không đợi Sở Trung Thiên mở cửa, Hương Tranh đã vội vã nhảy xuống xe, hớn hở bước đi. Hôm nay, Hương Tranh mặc quần jean và chiếc áo phông đơn giản, hai tay xách hai túi giấy lớn, hăm hở đi về phía cổng. Sở Trung Thiên nhìn theo cô mỉm cười, đi vòng ra sau mở cốp xe lấy thêm rất nhiều túi xách nữa.

Lúc Sở Trung Thiên xách đồ tới gần, Hương Tranh quay lại nói khẽ: “Trung Thiên, chúng ta nhẹ nhàng bước vào cho chị Hương Đình bất ngờ một phen nhé!”.



Sở Trung Thiên không muốn làm cô mất hứng, gật đầu đồng ý. Thấy Sở Trung Thiên đồng tình, Hương Tranh càng thêm hứng chí. Sau khi Hương Tranh nhẹ nhàng mở cổng, hai người rón rén đi qua sân.



Đứng trước cửa nhà, Hương Tranh không khỏi bồi hồi, đã quá lâu cô không về nhà, bây giờ mà thấy cô, chắc chắn chị gái cô ngạc nhiên lắm. Nôn nóng muốn thấy đôi mắt mở to vì ngạc nhiên của chị gái, Hương Tranh xăng xái mở cửa, xăm xăm đi vào nhà.



“Chị! Em đã về!” Hương Tranh hét to, chạy như bay đến phòng khách. “Em còn mua quà cho chị nữa, xem này, thứ chị thích nhất đây...”



“Bụp...”



Hương Tranh buông hai tay, cái túi rơi xuống nền nhà, miệng cô há to.



Xem chừng việc cô và Trung Thiên về nhà thực sự gây bất ngờ, nhưng không phải một mình chị cô bất ngờ, còn có một người nữa.



Hương Tranh cứ đứng yên giữa phòng khách trợn mắt, há miệng nhìn đôi nam nữ đang xoắn lấy nhau trên sofa, sốc không thốt lên lời.



Hương Đình và một người đàn ông cao lớn, một trên một dưới, lúc này mới bừng tỉnh tách nhau ra. Hương Đình đưa tay kéo người đàn ông ngồi thẳng dậy. Hương Tranh có dịp nhìn rõ anh ta, một khuôn mặt đẹp trai, cương nghị, đôi mắt đen nhìn chị gái cô tình tứ không rời. Nhưng chuyện anh ta đẹp trai hay không giờ chưa quan trọng bằng việc biết anh ta là ai. Làm thế nào mà cô mới rời nhà có hơn một tháng bà chị kiểu mẫu của cô đã đưa anh ta về nhà?



Hương Tranh đã qua cơn sốc. Hương Đình ở bên cạnh cũng đã bình thường trở lại. Cô vội vàng đẩy anh chàng lạ mặt kia ra để đứng lên, vì vội vàng, cô lại ngã xuống sofa. Sau đó, cô vừa đi về phía Hương Tranh vừa đưa tay chỉnh lại quần áo, bổi rôì hỏi: “Tranh à! Em về khi nào vậy?”.



Lúc nói câu này, mặt Hương Đình đỏ tựa quả cà chua chín mà cô thường ép lấy nước uống.



Hương Tranh dường như không nghe thấy câu hỏi của Hương Đình, toàn bộ sự chú ý của cô lúc này đang dồn vào người đàn ông lạ mặt kia và mối quan hệ giữa anh ta và chị gái mình.



Người đàn ông lạ mặt điềm tĩnh ngồi trên sofa, đưa tay chỉnh lại quần áo, thấy Hương Tranh nhìn mình nhưng anh ta không hề tỏ ra bối rối, thậm chí anh ta còn nở một nụ cười quyến rũ với cô.



Hương Tranh lại bị mất tinh thần, đứng sững ở đó không biết phải phản ứng thế nào. Sở Trung Thiên đang xếp giày vào tủ giày, nghe tiếng động lạ, vội vàng bước vào.



“Xảy ra chuyện gì à? H
<<1 ... 3233343536 ... 41>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
1234567»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.173
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |