watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

Wap Đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 19.05.26 / 06:46
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
ép con quay lại với Diệp Luyến Hoàn?” Sở Trung Thiên nhăn trán, lên giọng: “Diệp Luyến Hoàn, ngoài việc gia đình có điều kiện hơn Hương Tranh, cô ta còn có gì hơn Hương Tranh chứ?”.



Sở phu nhân trừng mắt nhìn Sở Trung Thiên rất lâu, không nói câu nào, sau đó quay mặt nhìn ra cửa sổ vẻ nghĩ ngợi. Một lúc sau, dường như bà mới bình tĩnh trở lại, nhìn thẳng vào Sở Trung Thiên, cất giọng nghiêm trang: “Mẹ nói con yêu Diệp Luyến Hoàn là muốn bảo vệ con. Việc này... bắt nguồn từ cha con”.



“Cha con?” Sở Trung Thiên kinh ngạc kêu lên: “Chẳng phải là cha đã mất rồi hay sao?”.



“Đúng, ông ấy mất rồi.” Sở phu nhân đau đớn nhắm mắt lại, cố ngăn nước mắt rơi xuống. “Nhưng con có biết vì sao cha con chết không?”



“Mẹ giấu con điều gì sao?” Nhìn mẹ càng nói càng bi thương, Sở Trung Thiên cảm thấy có lỗi. Lẽ nào, đằng sau cái chết của cha anh còn có điều gì chưa rõ ràng?



Sở phu nhân lắc đầu, không trả lời câu hỏi của con mà lại hỏi tiếp: “Con có biết tập đoàn Sở thị không?”.



“Biết ạ!” Sở Trung Thiên không ngần ngại gật đầu. Sở thị là tập đoàn thuộc top năm trăm doanh nghiệp lớn nhất trên thế giới.



“Vậy con có biết vị chủ tịch thứ tư của tập đoàn Sở thị là ông nội con không?” Sở phu nhân thở dài vẻ mệt mỏi.



Những lời Sở phu nhân vừa nói như quả bom tấn giáng xuống đầu Sở Trung Thiên. Anh hỗn loạn không nói nên lời. Anh bối rối nhìn mẹ, trong lòng như dậy sóng. Thời gian như ngưng đọng, rất lâu sau anh mới lên tiếng: “Mẹ, mẹ đang đùa phải không?”.



Sở phu nhân buồn bã lắc đầu, hít một hơi dài, bà bắt đầu kể câu chuyện quá khứ đau lòng bấy lâu bà giấu kín.



Chuyện là Sở gia vốn là một gia tộc ít người, đã mây thế hệ độc tử, độc tôn. Đến đời ông Sở Trung Thiên, ông đã bốn mươi tuổi mà hai ông bà chưa sinh hạ được một mụn con. Sở gia rất giàu có, không thể thất truyền. Ông bà nội Sở Trung Thiên bèn tìm đến cô nhi viện xin một đứa trẻ bị cha mẹ bị bỏ rơi về làm con nuôi. Ông ta là Sở Nhân Vũ, Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Sở thị hiện nay. Ông bà nội Sở Trung Thiên nhận Sở Nhân Vũ làm con, định bụng sẽ cho ông ta thừa kế Sở thị. Thật không ngờ, hai năm sau, bà lại sinh hạ được cha của Sở Trung Thiên. Cha của Sở Trung Thiên mới thật sự là người nối dõi Sở gia, vì vậy quyền thừa kế đương nhiên thuộc về ông. Sở Nhân Vũ không cam tâm chịu mất quyền thừa kế, hơn hai mươi năm trước, sau khi ông nội Sở Trung Thiên qua đời, Sở Nhân Vũ đã tìm cách hại chết cha Sở Trung Thiên để giành quyền thừa kế.



Sau đó, Sở Nhân Vũ còn bỉ ổi yêu cầu Sở phu nhân cải hôn lấy hắn. Sở phu nhân không chịu. Tức giận, Sở Nhân Vũ sai người mang hai mẹ con Sở Trung Thiên cho vào thùng thả trôi sông. May mắn, cha của Tiêu Nhiễm Ninh đã cứu được hai mẹ con ra và đưa họ chạy trốn. Ba người cứ thế chạy, chạy đi rất xa, cuối cùng định cư tại Thiên Nhan này. Để kiếm sống, Sở phu nhân tiếp tục truyền thống gia đình, mở tiệm kinh doanh đồ trang sức. Cha Tiêu Nhiễm Ninh cùng tham gia. Nhờ may mắn và tài năng của hai người, sau hai mươi năm, cửa hiệu nhỏ đã trở thành công ty khá lớn.



Sau này, khi hai mẹ con đã ổn định cuộc sống, tuy rất hận Sở Nhân Vũ nhưng Sở phu nhân cũng biết hai mẹ con bà chưa đủ mạnh để chống lại hắn. Nếu cứ cố báo thù thì sẽ chỉ rước họa vào thân. Thêm nữa, Sở phu nhân cũng biết, chồng bà không bao giờ muốn “oan oan tương báo”. Bà đành gác lại mối thù ấy. Nhưng bà không ngờ: “Cây muốn lặng mà gió chẳng đừng”. Mẹ con bà không kết tội Sở Nhân Vũ thì chính hắn lại không muốn tha cho hai người. Sở Nhân Vũ lòng lang dạ sói ấy khi biết mẹ Sở Trung Thiên còn sống, lập tức truy tìm tung tích. Gần đây, bà mới biết tin Sở Nhân Vũ vẫn cho lần theo tung tích mẹ con bà. Từ đó đến nay, bà ăn không ngon ngủ không yên, đêm ngày lo lắng.



Sở Trung Thiên nghe xong câu chuyện, cảm xúc rất phức tạp, vừa ngạc nhiên, vừa đau xót, vừa căm giận. Sống qua hai mươi ba năm, chưa bao giờ anh nghĩ mình có thân phận đặc biệt như vậy, anh cũng chưa từng nghĩ rằng cha mình bị hại chết thảm đến thế. Trong tâm trạng hỗn loạn, anh càng thấy có lỗi với mẹ. Mẹ anh đã hơn bốn mươi tuổi rồi, chỉ được hưởng hạnh phúc ngắn ngủi, anh không thể nào khiến mẹ khổ thêm nữa. Nghĩ vậy, Sở Trung Thiên ngẩng lên hỏi: “Mẹ, bây giờ chúng ta phải làm thế nào?”.



“Lập tức chia tay Hương Tranh, sau đó kết duyên với Diệp Luyến Hoàn.”



Lời của Sở phu nhân như gáo nước lạnh giội xuống đầu Sở Trung Thiên.



“Vì sao nhất định phải làm như vậy? Không có cách nào khác ư?” Sở Trung Thiên đầy hy vọng, nhìn Sở phu nhân vẻ chờ đợi.



Sở phu nhân lắc đầu, dập tắt nốt chút hy vọng cuốỉ cùng của Sở Trung Thiên.



“Tài lực và nhân lực của Sở Nhân Vũ đều rất lớn, thế lực tương đương có thể đối kháng với Sở Nhân Vũ lúc này chỉ có Diệp gia. Chỉ có liên minh cùng Diệp gia, chúng ta mới có thể đối phó với Sở Nhân Vũ, tìm ra con đường sống. Đó là lý do vì sao mẹ muốn con yêu Diệp Luyến Hoàn. Mẹ không chê Hương Tranh điều gì, chỉ là tình thế bắt buộc, chúng ta không còn cách nào khác. Thêm nữa, nêu con yêu Hương Tranh, con chỉ làm hại con bé thôi. Con hiểu câu: “Nhổ cỏ nhổ tận gốc” rồi chứ? Sở Nhân Vũ sẽ không bỏ qua bất cứ ai có quan hệ với chúng ta. Thiên nhi, con hãy hiểu cho nỗi khổ tâm của mẹ.”



Sở Trung Thiên biết mẹ nói không sai, lúc này anh còn chưa bảo vệ được bản thân mình, giữ Hương Tranh ở lại là hại chết cô ấy. Nhưng anh cũng không cam tâm, lẽ nào cả đời anh phải gắn với Diệp Luyến Hoàn? Sở Trung Thiên gục đầu xuống gối đau đớn.



Nhìn thấy con trai đau khổ như vậy, Sở phu nhân cũng đứt từng khúc ruột. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, bà nhất định không ép con trai bà làm việc đau lòng này. Chỉ vì hiện tại, mũi tên đã bay đi rồi, không lấy lại được nữa. Ngoài việc chia sẻ nỗi đau với con trai, bà còn có thể làm gì được nữa. Sở phu nhân thở dài, buồn rầu vỗ vai con trai, an ủi: “Thiên nhi, con cứ suy nghĩ cho kỹ. Mẹ đợi tin tốt của con”.



Nói xong, Sở phu nhân không chịu đựng được việc ngồi nhìn con trai mình đau khổ vì thất vọng lẳng lặng ra về.



Sở Trung Thiên vẫn gục đầu trên gối không hề hay biết mẹ ra về. Đầu anh rất đau, suy nghĩ rối loạn khi nghĩ tới Hương Tranh. Nếu tiếp tục lôi Hương Tranh vào chuyện này sẽ khiến cô gặp nguy hiểm. Người Sở gia tìm đến đây, bản thân anh còn chưa lo được, làm sao bảo vệ được Hương Tranh? Anh không thể để Hương Tranh dính vào chuyện này. Sở Nhân Vũ khi xưa đã không nể tình huynh đệ mà ra tay sát hại cha anh, chứng tỏ ông ta là người có tâm địa ác độc. Nếu ông ta phát hiện ra Hương Tranh là người yêu của anh, nhất định sẽ bắt cô đi để uy hiếp anh.



Anh phải làm sao đây? Anh phải làm sao để bảo vệ Hương Tranh? Lẽ nào chỉ còn có cách chia tay nhau như lời mẹ anh nói?



Nghĩ đến đây, đầu Sở Trung Thiên như muốn nổ tung. Anh nhăn mày, hai tay vò đầu, mạnh đến nỗi rụng cả tóc mà không hề hay biết. Sở Trung Thiên nghĩ nhiều đến mức vô thức. Anh không hề biết ngoài trời đã tối. Thậm chí, cả việc có người mở cửa nhà đi vào, anh cũng không để ý.



“Sao yên lặng thế này? Sở Trung Thiên và Sở bá mẫu không có ở đây sao?”



“Tách” một tiếng, đèn trong phòng bật sáng.



Hương Tranh xách hai túi thực phẩm định vào bếp. Lúc ngang qua phòng khách, cô vô tình nhìn thấy Sở Trung Thiên ngồi trên sofa, hai tay bó gốỉ, đầu gục xuống. Cô dừng lại, ngạc nhiên hỏi: “Trong phòng tối như vậy, sao anh không bật đèn lên? Em cứ tưởng không có ai. À phải rồi, em mua nhiều đồ ăn lắm, mẹ anh đâu rồi?”.



Sở Trung Thiên nhắm mắt, hít sâu một hơi rồi mới ngẩng đầu lên nhìn Hương Tranh, đôi môi hé mở, định nói lời chia tay. Tuy nhiên, khi anh gặp ánh mắt chờ đợi của cô, bao nhiêu những lời định nói đều bị chặn lại trong cổ. Bất luận là đã suy nghĩ kỹ và đi đến quyết định cuối cùng, nhưng Hương Tranh đang vui vẻ đứng trước mặt anh như vậy, làm sao anh có thể nói ra những lời tàn nhẫn kia.



“Trung Thiên, sao anh không nói gì?”



“Mẹ về rồi!” Cuối cùng, Sở Trung Thiên cũng nói khẽ.



“Hả? Sao anh không giữ bác ở lại? Em mua rất nhiều đồ ăn, định thể hiện một phen. Tiếc là bác lại đi rồi.” Hương Tranh là mẫu thiếu nữ vô tâm, cô còn chưa quan sát thấy Sở Trung Thiên có điều gì bất

thường, tự lấy làm tiếc nuối thế. Chưa kể Hương Tranh còn là người rất lạc quan, có việc gì cô cũng rất nhanh lấy lại tinh thần, thế nên ít giây sau đã thấy cô vui vẻ nói tiếp: “Xem chừng như vậy lại tiện cho anh. Em đi nấu cơm, anh cứ ngồi đây xem ti vi. Khi nào xong em sẽ gọi”. Nói rồi, cô vui vẻ mang đồ đi vào bếp.



“Hương Tranh!” Nhìn thấy Hương Tranh biến mất ở cửa bếp, Sở Trung Thiên vô thức gọi lại.



“Sao?” Hương Tranh quay người nhìn Sở Trung Thiên một cách đầy nghi hoặc.



Bắt gặp ánh mắt chờ đợi của Hương Tranh, Sở Trung Thiên lại th
<<1 ... 3536373839 ... 41>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
1234567»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.202
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |