watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

Wap Đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 19.05.26 / 06:46
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
ơng Đình, sao đầu tóc cô lại thế kia?” Sở Trung Thiên vô cùng kinh ngạc khi thấy Hương Đình trong bộ dạng này, quần áo thì xộc xệch, tóc tai rối tung. Trong ấn tượng của anh, Hương Đình luôn là một thục nữ, lúc nào trông cũng chỉn chu.



“Không sao... không sao. Chỉ là tôi không cẩn thận bị ngã, bây giờ không sao rồi...” Hương Đình đỏ bừng mặt, vội vã thanh minh.



“Thật à?” Sở Trung Thiên nhìn lại Hương Đình, trong lòng chưa hết hoài nghi, nhưng vì thấy Hương Đình không muốn nói nên anh cũng không hỏi thêm. Anh đặt mấy túi giấy cầm trong tay lên bàn, nói với Hương Đình: “Quà Hương Tranh mua tặng cô đấy”. Nói rồi, anh đi về phía sofa.



Mới được một bước, Sở Trung Thiên cũng sững người lại. Tất nhiên, Sở Trung Thiên không bị sốc như Hương Tranh, anh chỉ sững sờ một lát. Người đàn ông lạ mặt ngồi trên sofa lúc này cũng quay ra nhìn chằm chằm vào Trung Thiên, sau đó anh ta lắp bắp: “... Trung Thiên à”.



Sở Trung Thiên gật đầu.



“Hai người quen nhau à?” Hương Tranh hết nhìn Sở Trung Thiên lại nhìn người đàn ông lạ mặt. Sự việc bất ngờ đến nỗi Hương Đình cũng ngạc nhiên nhìn hai người.



“Chúng tôi là bạn Sở Trung Thiên vừa nói vừa dắt tay Hương Tranh đến trước mặt người đàn ông lạ mặt giới thiệu đôi bên với nhau: “Hương Tranh, đây là người bạn mà chúng ta có lần nói đến, Tiêu Nhiễm Ninh. Nhiễm Ninh, còn đây là Hương Tranh, cô ấy là bạn gái mình, cũng là em gái của Hương Đình”.



Hương Đình nghe Sở Trung Thiên giới thiệu thế hỏi liền ba câu dồn dập: “Thế là ý gì? Không phải giữa hai người là quan hệ hợp tác làm ăn hay sao? Sao lại biến giả thành thật thế này?”.



“Chị! Sự tình có chút phức tạp. Chúng ta vừa ăn vừa nói. Em và Trung Thiên còn chưa ăn tối.”



“Chị lại không nấu cơm.” Hương Đình bối rối gãi đầu, sau đó đề nghị: “Hay là chúng ta gọi đồ ăn. Chị biết một nhà hàng có món gà nướng ngon tuyệt”.



Tiêu Nhiễm Ninh lên tiếng phản đổi: “Không được đâu, nhà hàng đó xa như vậy, đợi họ mang được đồ ăn đến thì chúng ta đã chết đói rồi. Tôi nhớ trong tủ lạnh còn một ít bánh bao và nước dùng. Hôm nay chúng ta ăn tạm vậy”.



Hương Tranh hào phóng khen: “Ôi! Tiêu Nhiễm Ninh, anh mới tới chơi mà đã nắm rõ trong tủ lạnh nhà tôi có gì. Thật là lợi hại đấy”.



Tiêu Nhiễm Ninh làm bộ chắp hai tay đáp lễ: “Không dám! Quá khen! Quá khen!”.



Hương Đình quay lại lườm Tiêu Nhiễm Ninh, quay sang cốc đầu Hương Tranh mắng: “Nha đầu, còn không mau vào bếp làm cơm đi, đứng mãi đó mà tán dương nhau”.

Hương Tranh vừa bị cốc đầu vừa bị mắng, xịu mặt theo Hương Đình vào bếp.



Trong phòng khách chỉ còn Sở Trung Thiên và Tiêu Nhiễm Ninh. Tiêu Nhiễm Ninh thoải mái ngồi trên sofa, kéo tay Sở Trung Thiên cùng ngồi xuống: ''Mình với cậu uống bia trước trong lúc đợi hai chị em họ Hương chuẩn bị đồ ăn”.



Bữa tối nhanh chóng được dọn lên. Bàn ăn nhà Hương Đình là loại bàn vuông kiểu Tây, bốn người vừa ăn bánh vừa uống bia, nói chuyện rôm rả, không khí vừa vui vẻ vừa thân tình. Đáp ứng yêu cầu của Hương Đình và Tiêu Nhiễm Ninh, Hương Tranh mang chuyện mình và Sở Trung Thiên yêu nhau ra kể lại đầu đuôi. Đương nhiên, chuyện của Sở Tu Phàm, Hương Tranh giấu nhẹm, không kể. Bây giờ đến lượt đôi Hương Tranh và Sở Trung Thiên yêu cầu được nghe chuyện của Hương Đình và Tiêu Nhiễm Ninh. Hương Đình là người kín đáo, đương nhiên không muốn kể. Tiêu Nhiễm Ninh biết thế nên khẽ liếc qua xem phản ứng của Hương Đình, anh vừa cười vừa gắp bánh bỏ vào bát cho cô, sau đó mới kể lại lần hai người bọn họ tương ngộ.



Tiêu Nhiễm Ninh khác với Hương Đình, anh vốn cởi mở nên kể chuyện hai người một cách rất tự nhiên, thoải mái. Hóa ra Hương Đình và Tiêu Nhiễm Ninh quen nhau cũng khá đặc biệt, thậm chí còn có chút éo le, hài hước nữa. Hôm đó, Hương Đình bỗng nổi hứng đi mua sắm, bèn tìm đến nhà Sở Trung Thiên rủ Hương Tranh cùng đi. Đen đủi là Hương Tranh lại không có nhà, tinh thần mua sắm đang lên của Hương Đình bị giội một gáo nước lạnh, cô chán nản, thất thểu đi về. Đúng lúc đó, Tiêu Nhiễm Ninh đến tìm Sở Trung Thiên, thấy Hương Đình, Nhiễm Ninh buột miệng châm chọc mấy câu. Hương Đình vốn ghê gớm, đương nhiên không dễ dàng bỏ qua cho đối phương. Hai người cãi nhau một trận, cuối cùng còn đưa nhau đến đồn cảnh sát, kết quả là bị họ đuổi về, không giải quyết. Nhưng sự việc chưa kết thúc ở đây. Về nhà, Hương Đình càng nghĩ càng tức, cô nghĩ trăm phương ngàn kế, quyết tìm cho bằng được số điện thoại của Tiêu Nhiễm Ninh. Hai người cứ điện thoại qua lại, lúc đầu là để cãi nhau, sau đó chuyển thù thành bạn rồi từ bạn thành người yêu lúc nào không hay. Đương nhiên, Tiêu Nhiễm Ninh cũng chỉ kể tóm tắt như vậy, còn cụ thể những vui buồn, ly hợp ấy diễn ra như thế nào chỉ có hai người trong cuộc mới biết.



Nghe xong chuyện, Hương Tranh, hai tay chống cằm, nhìn chằm chằm vào Hương Đình phía bên kia bàn ăn, rồi như đã chiêm nghiệm xong, cô tuyên bố: “Chị! Thật là không ngờ đó. Chị bìnhthường “dữ dằn” như vậy, thế mà yêu vào lại “mềm mại” hẳn”. Rồi Hương Tranh nghiêng ghế nhoài người qua bàn, lại gần Hương Đình thì thầm: “Chị! Chị xem nhiều phim tình cảm như thế quả không uổng nhỉ? Chắc chắn là chị đã sử dụng mấy chiêu trong đó để tóm được một hoàng tử bạch mã bằng xương bằng thịt là Tiêu Nhiễm Ninh đây. Chị quả là cao tay đấy”.



“Nha đầu thối. Em nói linh tinh gì thế?” Hương Đình đỏ mặt, cầm đũa định đánh vào đầu Hương Tranh. Nhưng Hương Tranh đã sớm đoán được ý đồ của bà chị, rất nhanh cô tránh được, đôi đũa trượt qua đầu Hương Tranh rơi xuống đất.



Hai chàng trai ngồi nhìn hai chị em Hương Tranh vui đùa, bật cười vui vẻ, không can thiệp. Dưới ánh điện lung linh, bốôn người trẻ tuổi vui vẻ cười nói, trêu chọc nhau, mắt ai cũng long lanh, mặt mày rạng rỡ. Hương vị tình yêu tràn ngập căn phòng.



Ăn tối xong, Hương Đình ra sức giữ Hương Tranh và Sở Trung Thiên ngủ lại nhưng Hương Tranh đã sớm thấy Tiêu Nhiễm Ninh đứng sau Hương Đình khẽ cau mày. Cô láu cá nháy mắt với hai người ngụ ý “không làm phiền” rồi nhất định cùng Sở Trung Thiên quay về.



Trên đường về, ngồi bên cạnh Sở Trung Thiên nhưng Hương Tranh lại hướng mặt ra phía cửa xe, quan sát đường phố. Một lúc sau, cô mới quay sang anh gọi khẽ: “Sở Trung Thiên!”.



“Sao thế?”



“Chị Hương Đình hẹn hò với Tiêu Nhiễm Ninh, thật khó mà tin nổi. Anh nói xem, liệu họ có vội vàng quá không?”



“Đừng lo lắng, mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình, nội dung câu chuyện ấy là do họ tự viết lấy. Hương Đình là một cô gái thông minh, cô ấy sẽ tự biết phải viết câu chuyện tình yêu của mình như thế nào. Bây giờ đừng lo lắng nữa, hãy tập trung viết lên câu chuyện tình yêu của chúng ta đi.”



Hương Tranh nghe kỹ từng lời của Sở Trung Thiên, sau đó mỉm cười, lòng nhẹ nhõm.



Đúng vậy. Mỗi người đều phải tự viết lên câu chuyện tình yêu và cuộc đời của chính mình. Bất luận là chị gái cô hay là cô, chỉ cần nhận ra tình cảm của mình và đối phương là có thể có một câu chuyện tình yêu với kết thúc có hậu rồi.



Chương 7: Cực chẳng đã mà chia tay



Từ khi hẹn hò với Sở Trung Thiên, tâm trạng Hương Tranh vui vẻ lên trông thấy, mắt long lanh hơn, má hồng hơn, hay cười hơn. Cho dù thường ngày Sở Trung Thiên có biện đủ loại lý do để o ép cô nhưng cô biết đó chỉ là phương pháp “yêu cho roi cho vọt” của anh mà thôi, anh thực sự là một người chu đáo, biết yêu thương. Ví dụ như, khi biết thời tiết hanh khô, da tay cô thường bị nứt nẻ, đi công tác ở Hồng Kông, anh mua về cho cô một lọ kem dưỡng da tay của JOKGLNG. Hay mỗi khi cô đến tháng, anh đều mua cho cô một bình nước đường đỏ nóng uống để giảm đau. Rồi biết cô dị ứng với cua biển, anh không bao giờ mua cua biển nữa, dù anh rất thích món đó.



Hương Tranh dần dần nhận ra những ưu điểm của Sở Trung Thiên. Cô cũng quen dần với việc đón nhận sự chăm sóc của Sở Trung Thiên, quên đi ban đầu cô đến với anh là vì muốn trêu tức Sở Tu Phàm, người đã từ chối cô. Cô dần dần thích ánh nhìn của anh, vòng tay của anh và cả con người anh nữa.



Thời gian hai người hiểu lầm nhau đã qua, cứ thế họ đã “sống chung” với nhau được hơn nửa năm. Trong hơn nửa năm này, ngoài hai lần vô tình chạm mặt Diệp Luyến Hoàn khiến hai người có chút không thoải mái ra thì giữa họ hoàn toàn là bầu không khí vui vẻ, hạnh phúc. Hương Tranh đang bắt đầu tin rằng hai người sẽ mãi mãi sống trong hạnh phúc như thế thì bỗng một ngày hạnh phúc vỡ tan.



Ngày hôm ấy, khi Sở Trung Thiên đang ở trong phòng làm việc đọc tài liệu chuẩn bị cho chuyến công tác sắp tới, Hương Tranh đang ngồi bó gối trên sofa nghiên cứu nào là Con đường trở thành thục nữ, nào là Nghi lễ giao tiếp trong và ngoài nước để phục vụ cho kỳ thi tuần sau thì chuông cửa reo.



Ai lại tới vào giờ này? Là chú Triệu hay Diệp Luyến Hoàn?



<<1 ... 3334353637 ... 41>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
1234567»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.182
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |