watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

Wap Đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 19.05.26 / 06:46
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
ấy không đủ dũng khí để nói ra. Anh hiểu, đây là việc không dừng được nữa, anh buộc phải nói rõ với Hương Tranh. Nhưng cho dù là vậy, anh vẫn thấy tiếc nuối, không cam tâm. Anh không dám tưởng tượng vẻ mặt đau khổ và thất vọng của Hương Tranh khi nghe anh nói ra những lời tuyệt tình ấy. Chỉ nghĩ tới việc phải nhìn thấy cô khóc thôi, anh đã thấy cổ họng mình nghẹn lại, ruột gan đau như cắt, không cất lên lời. Bao nhiêu những trăn trở ấy khiến Sở Trung Thiên đành nói tránh: “Không có gì. Em phải vất vả rồi”.



Hương Tranh chớp mắt vì ngạc nhiên. Cô có linh cảm Sở Trung Thiên đang giấu cô chuyện gì. Nhưng nghĩ mãi mà không ra. Cuối cùng cô cũng chỉ biếtvừa đi vào bếp vừa lẩm bẩm: “Hôm nay Sở Trung Thiên thật lạ”.



Sau khi Hương Tranh quay lại bếp, Sở Trung Thiên lại ôm đầu suy nghĩ.



Thời gian lặng lẽ trôi, ngoài trời, trăng đã lên.



Trong nhà bếp, Hương Tranh tắt bếp ga, một tiếng “bụp” khẽ vang lên, ngọn lửa xanh bé dần rồi tắt hẳn. Cô hồi hộp mở nắp vung ra, ngay lập tức một làn hơi nóng bốc lên nghi ngút. Mùi thơm của món ăn tỏa ra, Hương Tranh hít hà rồi gật gù vẻ hài lòng. Một lúc sau, bàn ăn đã được dọn, một bữa tối thịnh soạn với rất nhiều món ăn được chế biến cầu kỳ.



Dưới ánh đèn vàng ấm áp, các món ăn càng thêm phần hấp dẫn. Nghĩ đến hình ảnh Sở Trung Thiên tham lam thử hết món này đến món khác mà trái tim Hương Tranh ngập tràn hạnh phúc. Nhìn lại bàn ăn một lần nữa, Hương Tranh tự cảm thấy hài lòng. Món nào cũng tươi ngon, hấp dẫn, màu sắc bắt mắt, bày biện khéo léo, thật là hoàn hảo. Lại còn mùi thơm nữa, mới chỉ ngửi thôi đã chảy nước miếng rồi. Bàn ăn hôm nay coi như đã đạt hai tiêu chuẩn “hương” và “sắc”, còn mùi vị không biết như thế nào? Hương Tranh băn khoăn như vậy, tiện tay lấy luôn một ít canh vào bát nếm thử. Thật ngon ngọt. Lúc đó, cô mới yên tâm hướng về phía phòng khách gọi to: “Sở Trung Thiên, ăn cơm thôi!”.



Hương Tranh đợi Sở Trung Thiên bước vào. Nhưng mãi mà không thấy động tĩnh gì, kể cả một âm thanh nhỏ nhất. Mọi khi cứ nhắc tới ăn cơm là Sở Trung Thiên có mặt ngay, hôm nay anh ta làm sao thế không biết? Hương Tranh nhẫn nại uống canh chờ đợi.



Phòng khách vẫn không có động tĩnh gì. Hương Tranh lắng tai nghe ngóng những âm thanh cô mong chờ, nhưng mãi không thấy, tai cô chỉ nghe thấy tiếng “tích tắc” của kim đồng hổ treo trên tường. Sự yên tĩnh đến kỳ lạ ấy, Hương Tranh đã thấy lần thứ hai trong ngày, chẳng lẽ không có người ngoài phòng khách.



Lẽ nào Sở Trung Thiên đi đâu đó rồi? Hương Tranh nghi ngờ, đặt bát canh trên tay xuống, vội vàng đi ra. Khi thấy Sở Trung Thiên vẫn còn ngồi trên sofa, Hương Tranh mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó cô nhận ra Sở Trung Thiên không nhìn cô, đầu anh vẫn gục trên gối bất động.



“Anh làm sao vậy?”



Hương Tranh cau mày, nhăn trán, cuối cùng không nén được tò mò, cô gọi: “Sở Trung Thiên, anh bị làm sao thế?”. Rồi cô lặng lẽ chờ đợi anh đáp, nhưng sao anh vẫn ngồi yên bất động, chẳng nói chẳng rằng.



Lẽ nào anh ấy bị ốm? Sự phỏng đoán này khiến Hương Tranh lo lắng. Cô bước tới bên cạnh anh, định sờ trán xem anh có bị sốt không, nhưng cô vừa cất bước, anh đã ngẩng đầu lên. Khuôn mặt anh nhợt nhạt, không thần sắc, phong thái tự tin lẫn cái nhìn sâu thẳm đều biến mất.



Làm sao lại ra thế này? Hương Tranh còn nhớ trước khi cô rời khỏi nhà, anh còn vui tươi lắm cơ mà. Sao mới có một lúc mà anh đã thành ra như vậy? Lẽ nào anh mới trúng bệnh?



Hương tranh đưa tay sờ lên trán Sở Trung Thiên, không ngờ anh lại nghiêng đầu, tránh bàn tay cô.



Hương Tranh mải nhìn anh, quên cả cánh tay còn đang lơ lửng trong không khí, chưa buông xuống hẳn của mình.



Sở Trung Thiên không nhìn thấy vẻ bối rối đến hoảng loạn của Hương Tranh. Anh vẫn ôm đầu lặng im, đắn đo, suy nghĩ.



'Trung Thiên...” Hương Tranh có chút hoảng loạn, bàn tay run run đặt lên vai Sở Trung Thiên, lo lắng hỏi: “Anh bị ốm à?”.



Sở Trung Thiên vẫn không ngẩng lên, giọng nói của anh như bị ai đó bóp nghẹt: “Hương Tranh, chúng ta chia tay đi”.



“Hả?”



Trong giây lát, Hương Tranh cảm thấy trái tim mình như ngừng đập. Cô ngây người nhìn anh, không biết phải phản ứng như thế nào?



Rất lâu sau, cô mới run run, mâp máy môi: “Trung Thiên, anh... anh đang đùa đúng không? Hôm nay... hôm nay là ngày Cá tháng Tư à?.



Cô nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ chờ đợi. Cô cứ nghĩ chỉ lát nữa thôi anh sẽ ngẩng lên nhìn cô, mỉm cười âu yêín và nói: “Em yêu, anh đùa em chút thôi”.



Nhưng sự thật khác xa với tưởng tượng.



Anh không ngẩng lên nhìn cô, cũng không dịu dàng cười với cô mà chỉ lạnh lùng nói: “Anh xin lỗi”.



...............................................................

bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ

....................................................................

Giọng anh lạnh lùng, không có vẻ gì là đang nói đùa, nhanh chóng dập tắt hy vọng trong lòng Hương Tranh. Những lời nói vô tình ấy như ngàn vạn mũi dao đâm nát trái tim bé nhỏ của cô. Nhưng cô vẫn không muốn tin. Mới lúc trước, anh ấy còn vui vẻ như vậy, sao bây giờ có thể thay đổi nhanh chóng thế này. Nhất định đã xảy ra chuyện gì rồi. Nhất định là thế. Nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy có thể xảy ra chuyện gì được chứ?



Hương Tranh lo lắng suy nghĩ, nụ cười kiểu cách của Sở phu nhân thoáng qua trong đầu Hương Tranh.



Lẽ nào là Sở phu nhân? Đúng rồi! Lúc đó chỉ có Sở phu nhân và Trung Thiên ở nhà. Chuyện này nhất định liên quan đến Sở phu nhân.



Nghĩ vậy, Hương Tranh vội vàng nắm tay Sở Trung Thiên, lo lắng hỏi: “Trung Thiên, Sở bá mẫu nói gì với anh à? Bác không thích em à? Không sao đâu, anh đừng lo, em có thể thay đổi. Anh nói cho em nghe, bác không thích em ở điểm gì, em sẽ sửa đổi”.



“Không liên quan đến mẹ anh... Anh... chỉ là anh mệt mỏi vì mối quan hệ của chúng ta.” Cuối cùng, anh cũng ngẩng lên, khuôn mặt xanh xao, mắt đỏ ngầu. Chưa bao giờ đôi mắt màu hổ phách này lại nhìn cô vô tình đến thế.



“Em không tin. Tại sao đột nhiên lại thành ra thế này? Em không tin.”



Hương Tranh nói một cách kiên quyết, hai tay giữ chặt lấy cánh tay Trung Thiên như một đứa trẻ ôm lấy món đồ chơi nó yêu thích, nhất quyết không buông.



Sở Trung Thiên khẽ thở dài, gỡ tay Hương Tranh ra khỏi tay mình.



“Hương Tranh, anh muốn giữ lại ấn tượng tốt về em. Đừng làm anh ghét em.”



Hương Tranh buông thõng hai tay, mặt càng lúc càng trắng bệch. Trong lòng cô cuộn lên từng cơn đau dữ dội khiến cô phải nhắm chặt mắt lại. Đến lúc này, cô đã tin là anh nói thật. Cho dù cô không biết vì sao đột nhiên anh đòi chia tay, nhưng cô biết những lời anh vừa nói là sự thật.



Sở Trung Thiên làm mặt lạnh nhìn Hương Tranh đau khổ trước mặt, lòng anh cũng đang bị những cơn đau vò xé. Nhưng anh không dám mềm lòng. Nếu lúc này anh yếu mềm giữ Hương Tranh ở lại, hậu quả có thể khôn lường. Anh không có quyền lôi cô vào chuyện này, anh không thể nào vì sự ích kỉ của mình mà làm hại tới cô. Có thể những gì anh làm hôm nay sẽ khiến cô cho anh là kẻ bội bạc, nhưng hiện tại nó là điều tốt nhất anh có thể dành cho cô, đến một ngày cô sẽ hiểu.



Sở Trung Thiên lặng lẽ nhắm mắt, cố che giấu nỗi buồn đau đang dâng lên trong mắt. Một lúc sau, anh mở mắt nhìn lên, ánh mắt trống rỗng, vô hồn, rồi anh đứng dậy, đi vào phòng mình lấy ra thứ gì đó.



“Đây là hợp đồng thuê bạn gái. Em cầm lấy đi.” Sở Trung Thiên đặt tờ giấy lên bàn, trước mặt Hương Tranh. Hóa ra anh đi lấy hợp đồng.



Hương Tranh từ từ mở mắt, đờ đẫn nhìn bản hợp đồng để trên bàn. Một lúc lâu sau, cô mới run rẩy cầm nó lên, buồn bã quay người bước về phòng mình. Lát sau, cô bước ra, trên tay xách một túi du lịch nhỏ, trong đó đựng mấy bộ quần áo cô mang từ nhà đến, còn lại tất cả quần áo hàng hiệu mà Sở Trung Thiên mua cho cô, cô đều để lại. Giờ đã chia tay nhau, nhìn thấy chúng chỉ thêm đau lòng, cô nghĩ vậy.



Cô cất bước, đôi chận nặng trịch. Bước qua Sở Trung Thiên, cô lặng lẽ ra cửa. Cánh cửa đã ở trước mặt. Cô dừng bước, cứ đứng như thế cuối cùng, không thể chịu đựng thêm được nữa, cô quay người lại nhìn về phía phòng khách. Sở Trung Thiên vẫn lặng yên trên sofa, nhắm nghiền mắt, không một lần nhìn cô. Hương Tranh đau khổ cúi đầu, môi mấp máy định nói gì đó. Nhưng rồi cô ngừng lại, không nói gì, chỉ buồn bã nhìn anh thật lâu, một tay nắm chặt túi xách, một tay mở cửa.



Cánh cửa sau lưng cô đã khép lại, khép lại thế giới của anh và cô.



Hương Tranh xách theo túi hành lý lặng lẽ đi trên đường, đầu óc choáng váng, ánh mắt vô hồn, dường như linh hồn đã rời bỏ cơ thể cô. Cô quên hết mọi thứ, cũng không để ý đến xung quanh, chỉ có đôi chân vẫn đều đặn bước đi. Rất nhiều những chiếc taxi chầm chậm đi qua cô như có ý chờ cô vẫy lại, nhưng c
<<1 ... 363738394041>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
1234567»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.187
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |