watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

Wap Đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 18.05.26 / 00:08
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
?”.



Hương Tranh bẽn lẽn gật đầu, cho dù có chút xấu hổ nhưng cô vẫn thừa nhận: “Vâng, tất nhiên là thế rồi”. Không còn bị kỳ đà cản mũi, cô sẽ thản nhiên moi tiền của anh ta. Ha ha.



Làm sao Sở Trung Thiên biết được ý đồ đen tối của Hương Tranh. Thấy cô thừa nhận anh lại càng vuimừng, kéo cô lại thì thầm: “Vậy mình bỏ trốn thôi!”.



Hương Tranh đột nhiên nghe nói thế thất thần hỏi lại: “Sao lại trốn? Tôi có phạm tội gì đâu?”.



“Lẽ nào cô muốn tiếp tục đi cùng chú Triệu?”



“À!” Hương Tranh, mắt sáng lên, vội vã liếc nhìn về phía chú Triệu, sau đó không kịp đợi Sở Trung Thiên quay lại, vội hỏi: “Trốn chú Triệu à?”. Giọng nói của cô rõ ràng là rất phấn khích.



Sở Trung Thiên mỉm cười gật đầu.



Hương Tranh tươi tỉnh hẳn lên. Nhưng chưa đầy một giây sau, mặt cô lại xịu xuống.



Cô ấy làm sao vậy nhỉ? Sở Trung Thiên hoài nghi. Vừa hay, Hương Tranh lên tiếng giải đáp thắc mắc cho anh: “Trung Thiên, chúng ta lái xe đi, còn chú Triệu thì sao? Ở nơi xa xôi này, xe buýt còn không có, nói gì đến taxi, chú ấy làm sao quay về được?”.



Hóa ra cô ấy lo lắng chuyện này. Sở Trung Thiên thở phào, đưa bàn tay nhẹ vuốt mái tóc của Hương Tranh nói: “Đừng lo. Tôi sẽ bảo Nhiễm Ninh mang xe tới đón chú ấy về”.



“Nhiễm Ninh.” Hương Tranh không nhớ ra được người đó là ai.



“Tiêu Nhiễm Ninh là bạn tốt của tôi.” Sở Trung Thiên nhắc nhở.



Hương Tranh cố nhớ mà vẫn không tài nào nhớ ra.



Thấy Hương Tranh cứ đứng bần thần mãi, Sở Trung Thiên phải nhắc: “Không nhớ ra thì thôi. Hôm sau gặp khắc biết. Bây giờ phải thoát nhanh khỏi đây không chú Triệu quay lại mất”. Nói rồi, anh kéo tay Hương Tranh, lẩn vào đám đông, tìm đến chỗ để xe.



Hai mươi phút sau, chú Triệu cũng đã kết thúc việc chia sẻ bí quyết chiết ghép cây cùng bác nông dân nọ. Hai người vui vẻ cáo biệt, chú Triệu hăng hái đi về phía trước tìm một nhân vật mới cho cuộc trao đổi tiếp theo. Bước được mấy bước, chú bỗng thấy thiếu thiếu cái gì đó, quay lại sau, thì phát hiện ra Sở Trung Thiên và Hương Tranh đã mất dạng từ lúc nào.



Chú đứng lại, dáo dác nhìn quanh một hồi. Có thể nào tin được chuyện hai đứa ấy lại dám bỏ mình ở đây, lái xe đi mất.



Tức giận, chú nguyền rủa hai kẻ đào tẩu ấy. Rủa cho xe của chúng sa xuống cống cho chúng chết đi.



Chẳng biết là lời nguyền của chú Triệu đã linh ứng hay là sự trùng hợp ngẫu nhiên mà đi được nửa đường thì xe Sở Trung Thiên bỗng nhiên xịt lốp.



“Sao lại thế này?” Hương Tranh đứng một bên, nghiêng người nhìn xuống bánh xe xẹp lép, chán chường lẩm bẩm.



“Lẽ nào là ông trời thấy chúng ta bắt nạt chú Triệu nên ra tay trừng phạt?” Hương Tranh hỏi Sở Trung Thiên.



Sở Trung Thiên đang bận kiểm tra bánh xe, không để ý tới lời Hương Tranh nói. Anh ngẩng lên nhìn mặt trời đang dịch chuyển sang phía tây, thầm tính toán trong đầu và quay sang Hương Tranh lấy làm tiếc nói: “Hương Tranh, xe bị nổ lốp rồi, sửa xong xe chắc đã muộn, không kịp đi dạo phố nữa”.



Hương Tranh quay mặt, giấu đi nỗi thất vọng, đương nhiên cô biết chuyện này là rủi ro, không thể trách Sở Trung Thiên. Cô giả vờ thản nhiên đáp: “Không sao. Không sao. Lần sau đi cũng được”.



Nói vậy nhưng thật sự Hương Tranh cảm thấy rất thất vọng. Lịch trình đã lên, đến phút cuối lại bị hủy, ai mà chẳng buồn.



Đương nhiên Sở Trung Thiên biết Hương Tranh thất vọng, anh nhẹ nhàng vỗ vai cô an ủi. Thấy cô nhìn sang, anh hào hứng hỏi: “Hương Tranh, cô thích ăn thịt nướng không?”.



“Thịt nướng?” Hương Tranh bị bất ngờ, vì sao tự nhiên anh ta lại nhắc đến thịt nướng?

“Ừ.” Sở Trung Thiên hào hứng nói tiếp. “Mua thịt về nhà nướng, cô thấy thế nào?”



“Nhà không có lò nướng, làm sao nướng thịt được?” Hương Tranh lại càng ngạc nhiên.



“Đương nhiên là được. Giờ chúng ta sẽ đi mua thịt và lò nướng. Rồi cô sẽ thấy.” Sở Trung Thiên khẳng định đầy tự tin.



“Ừm.” Hương Tranh nhìn bộ dạng tự tin của Sở Trung Thiên, không muốn làm anh cụt hứng nhưng bản năng nhắc nhở cô cần hỏi lại cho chắc: “Sở Trung Thiên, anh biết nướng thịt thật chứ?”.



Theo Hương Tranh được biết, có thể Sở Trung Thiên rất giỏi giang trong công việc kinh doanh, nhưng còn việc nhà, nhất là chuyện nấu ăn, anh ta có bao giờ động tay đến. Bây giờ đột nhiên anh ta lại đòi vào bếp nướng thịt, ai mà dám tin. Dường như Sở Trung Thiên cũng đọc được sự hoài nghi trên mặt Hương Tranh. Anh cảm thấy rất bất mãn, nhưng sau đó vẫn khẳng định chắc như đinh đóng cột: “Yên tâm đi. Tuy tôi chưa có thời gian học nấu ăn, nhưng một sinh viên ưu tú của một trường đại học danh tiếng như tôi đâu có ngốc đến mức có mấy miếng thịt mà cũng không biết nướng”.



Hương Tranh thấy Sở Trung Thiên khẳng định chắc nịch thế nên hết nghi ngờ. Anh ta nói cũng đúng. Cô nên tin anh ta, chưa biết chừng anh ta có tài nướng thịt thật cũng nên.



Tuy nhiên, hai giờ sau đó, Hương Tranh đã phải hối hận.



Thực tế chứng minh: Thứ nhất, nướng thịt và là sinh viên ưu tú của một trường đại học danh tiếng hoàn toàn không liên quan tới nhau. Thứ hai, nghĩ là Sở Trung Thiên có tài nướng thịt quả là việc ngu ngốc.



Chuyện là, sau khi về tới nhà, người hùng Sở Trung Thiên tràn đầy “hùng tâm tráng khí” nhất quyết bắt Hương Tranh ngồi yên ở phòng khách để mặc anh thể hiện. Sau đó, anh chuyển hết các túi đồ vào bếp, bắt đầu công việc một cách đầy hứng khởi. Hương Tranh ngồi ở sofa ngoài phòng khách xem ti vi, thi thoảng tò mò nhìn về phía bếp. Trong bếp liên tục vang lên những tiếng động lạ và khi nghe tiếng “choang” lần thứ tám, báo hiệu bát vỡ thì cô không thể ngồi yên được nữa, vội vàng chạy vào bếp định giúp đỡ. Nhưng chân vừa chạm cửa bếp, Hương Tranh đã bị Sở Trung Thiên đẩy trở lại phòng khách.



Hương Tranh ngồi ngoài phòng khách mà liên tục bị tra tấn bởi những âm thanh vọng ra từ phòng bếp, khi thì là tiếng bát đĩa vỡ, khi là tiếng đồ đạc va vào nhau loảng xoảng. Hương Tranh không thể vào bếp, chỉ còn biết nhắm mắt nguyện cầu cho tiết mục của Sở Trung Thiên nhanh chóng kết thúc. Cô thà không ăn món thịt nướng này còn hơn.



Chẳng biết có phải Thượng đế đã nghe thấy lời cầu nguyện của cô hay không mà ít lâu sau, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.



'“Nổ ư?” Hương Tranh ba chân bôn cẳng chạy ngay vào bếp. Cảnh tượng trước mắt làm cô tá hỏa.



Phòng bếp ngập trong khói đen, Hương Tranh, nước mắt nước mũi giàn giụa, giơ tay bịt chặt miệng để khỏi sặc khói. Trong ánh sáng lờ mờ, cô thấy phòng bếp đã bị biến thành một bãi chiến trường khổng lồ. Trên bàn ăn, bát đĩa, đồ đạc ngổn ngang, dưới đất mảnh thủy tinh, mảnh bát lẫn trong đám rau củ, than hoa. Thịt bò thì bay tứ tung, miếng dưới đất, miếng trên bàn, miếng dán cả vào tủ bát, miếng sông, miếng chín.



Đứng giữa nhà bếp ngút khói, Hương Tranh đã rút ra hai kết luận kể trên.



Nhưng nhà bếp vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất, cái người đang đứng sững bên bàn ăn kia mới thực sự là thảm họa.



Vụ nổ không chỉ làm mái tóc anh ta rối tung như tổ quạ, người khét lẹt mùi khói mà còn tước luôn cả sự tự tin ban đầu của anh ta.



Hương Tranh đưa tay gỡ con tôm dính trên đầu anh ta xuống, nghĩ một lát, cô cho rằng bổn phận của người yêu lúc này là phải an ủi anh ta vượt qua mặc cảm.



“Trung Thiên!” Hương Tranh trìu mến cầm tay anh, nhẹ nhàng động viên, an ủi: “Cho dù món thịt nướng thất bại nhưng lại được tận hưởng một lần uốn tóc miễn phí, cũng đâu có tệ quá, phải không?”.



... Cô nàng này mới khéo an ủi người khác làm sao!



Sở Trung Thiên đứng đó một lát, rồi bỏ mặc Hương Tranh, đi vào phòng tắm rửa, thay quần áo.



“Đúng là đồ vô ơn!” Hương Tranh chỉ dám rủa thầm trong bụng như vậy. Chả dại gì mà chọc vào anh ta lúc này.



Không lâu sau đó, khi bầu trời màu xanh lam chuyển dần sang xanh tím, những tia sáng vàng rực của hoàng hôn rọi chiếu vào nhà qua khung cửa sổ, Hương Tranh nằm trên sofa, không bật đèn, người cô như chìm vào trong khoảng không gian mờ tối, mắt đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ, khuôn mặt phảng phất nét u sầu.



Bộ dạng này của Hương Tranh làm Sở Trung Thiên hết sức ngạc nhiên.



Trong ấn tượng của Sở Trung Thiên, Hương Tranh là một cô gái hồn nhiên, không bao giờ cân nhắc kỹ hậu quả trước khi hành động, nhiệt tình và hiếu động, luôn lạc quan trong cuộc sống, cơ thể bé nhỏ của cô như ẩn chứa một sức sống bất diệt. Cho nên dáng vẻ của cô lúc này hoàn toàn khiến Sở Trung Thiên bất ngờ. Anh cảm giác xa lạ với một Hương Tranh trầm tư. Và không hiểu sao anh ghét cảm giác ấy.



Anh không biết nói gì, làm gì ngoài việc đứng dậy bật đ
<<1 ... 3132333435 ... 41>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
1234567»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.106
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |