Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
run. Nói cho cùng sự dũng cảm trong cô cũng là do cô cố lên gân thôi.
Sở Trung Thiên không nói gì, lặng lẽ đứng nhìn cô, có gì đó vừa lóe lên trong mắt anh ta, đôi môi màu anh đào từ từ cong lên: “Hương Tranh thân mến! Cô cho là cô đã hoàn thành nghĩa vụ của một người yêu?”.
Anh ta phản ứng nhẹ nhàng vậy ư?
Hương Tranh nuốt nước bọt, thấy hoang mang trong lòng, nhưng rồi cô cũng nhớ ra được là mình đang trong thời kỳ “kháng chiến”, cần phải “kiên trì và dũng cảm” liền thu hết can đảm, vươn cao cổ thách thức: “Đúng thế. Cho đến khi tôi được thỏa mãn những quyền lợi của mình, tôi sẽ không ngu ngốc thực hiện đám nghĩa vụ quái quỷ đó nữa”. Nói xong, Hương Tranh vẫn thấy run, có lẽ lần nổi dậy này phải dùng tới lòng dũng cảm của cả đời cô.
Sở Trung Thiên dịu dàng nhìn lại Hương Tranh, ánh nhìn ấy khiến Hương Tranh gai người, bao nhiêu dũng khí tiêu tan hết. Đúng lúc ý chí đấu tranh của Hương Tranh chùng xuống thì Sở Trung Thiên bất ngờ nói: “Tốt. Vậy cô muốn được nhận quyền lợi gì?”.
Giọng anh ta rất bình tĩnh và nhẹ nhàng, không đoán định được là anh ta đang vui mừng hay giận dữ. Mà anh ta vừa nói gì nhỉ? Hương Tranh khẽ thở ra. Thần may mắn đã xuất hiện đúng lúc để cứu cô. Có ai ngờ chính lúc cô định giơ cờ trắng đầu hàng thì anh ta lại xuống nước thỏa hiệp. May mắn làm sao!
Hương Tranh đã có thể thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, bắt chước các vị lãnh đạo thường hay phát biểu trên ti vi, cô hắng giọng thật to và thong thả nói: “Bây giờ chúng ta đã là người yêu của nhau, vậy thì chúng ta cứ làm như những đôi yêu nhau khác. Ví dụ: hẹn hò này, đi chơi này... Chiều mai anh có rảnh không?”.
Hừ! Yêu đương gì, hẹn hò gì. Chẳng qua là cô dụ Sở Trung Thiên để lừa anh ta đưa đi mua sắm, ăn uống đã đời mới thôi.
Sở Trung Thiên chớp mắt, gật đầu, không thể đoán được anh ta đang nghĩ gì.
Hương Tranh đang ngây ngất với niềm vui chiến thắng, không chú ý gì đến biêu hiện của Sở Trung Thiên, tiếp tục nói đầy hào hứng: “Vậy trưa mai, hết giờ làm anh tới đón tôi ở trường. Chiều mai tôi được nghỉ học, chúng ta sẽ hẹn hò. Chú ý đừng tới trễ”.
Trưa ngày hôm sau, hết giờ học Hương Tranh đã thấy Sở Trung Thiên đứng đợi ở cổng trường cô.
Hương Tranh từ trong trường đi ra, xa xa đã thấy Sở Trung Thiên hai tay đút túi, dựa người bên cửa xe đứng đợi. Anh ta mặc áo sơ mi trắng hiệu BOKNHG, quần âu, dù anh ta đứng dưới bóng râm của tán cây ngô đồng nhưng vẫn có những tia nắng tinh nghịch xuyên qua kẽ lá, nhảy nhót trên khuôn mặt baby của anh ta, có lúc anh ta nghiêng người ra phía sau chiếc xe màu bạc, nắng chảy tràn xuống vai, xuống ngực, đẹp mê hồn.
Hương Tranh chú ý đến đám thiếu nữ đang ngoái nhìn anh ta. Những cô nàng nhút nhát thì chỉ dám liếc mắt nhìn nhanh rồi đỏ mặt đi qua. Những cô nàng mạnh dạn thì có khi còn gửi cho anh ta một nụ hôn gió khi ngang qua. Thậm chí có những nàng còn đi thẳng tới chỗ anh ta đứng để bắt chuyện. Khoảng cách quá xa làm Hương Tranh không nghe được họ nói gì với nhau, chỉ biết sau khi nói chuyện, họ đều tươi cười quay đi.
Trái tim Hương Tranh đau như bị ai đó bóp nghẹt.
Hừ! Đúng là “ác quỷ mang bộ mặt thiên thần”, chỉ giỏi lừa những kẻ ngây thơ. Đám con gái kia mà biết được chân tướng của anh ta, biết được đằng sau bộ mặt đẹp trai kia là một kẻ “tàn bạo”, bọn họ lại chẳng ngay lập tức đá bay anh ta đi không thương tiếc chứ chẳng để cho anh ta đứng yên đó mà buông lời tán tỉnh đâu.
“Hương Tranh!” Sở Trung Thiên sớm tinh ý nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của cô, hỏi đầy quan tâm: “Sắc mặt cô không tốt lắm. Bị đau ở đâu à?”.
Tên tiểu tử đáng chết, hay là anh ta đã phát hiện ra cô dùng chiêu hẹn hò để “moi tiền” của anh ta cho nên mới tìm có thoái thác như thế? Hương Tranh đã “lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử” như vậy nên cố gắng làm mặt vui vẻ, vừa cười vừa nói: “Ồ! Có sao đâu. Tôi vẫn khỏe. Tâm trạng cũng rất ổn”.
Hừm! Cô mà để cho anh ta qua mặt ư? Hôm nay cô mà không làm cho anh ta cháy túi thì cô không phải là “Hương Tranh” rồi.
Sở Trung Thiên quan sát sự thay đổi sắc mặt của Hương Tranh cũng lấy làm thắc mắc, không hiểu cô ấy bị làm sao, rồi như nghĩ ra điều gì, mắt anh sáng lên vui vẻ. Sau đó, anh duyên dáng quay người, vừa mở cửa xe vừa khoát tay, cúi đầu diễn lại hành động của một quý ông ga lăng: “Xin mời”.
Hành động ngộ nghĩnh của Sở Trung Thiên làm trái tim Hương Tranh loạn nhịp.
Hương Tranh bước vào ghế bên cạnh tài xế chưa kịp ngồi xuống đã phải giật mình chết lặng.
“Chú... chú ta... tại sao cũng ở đây?” Hương Tranh mở to mắt, kinh ngạc nhìn người đang ngồi hàng ghế sau rồi quay qua Sở Trung Thiên hỏi.
“Hôm nay chú Triệu cũng được nghỉ. Biết chúng ta đi chơi nên chú ấy đi cùng.” Sở Trung Thiên nói đủ cho hai người nghe.
Hừ! Mang theo cả một cái “kính lúp” to đùng thế này mà cũng gọi là hẹn hò à? Hương Tranh bực dọc rủa thầm trong bụng.
Chỉ có chú Triệu vẫn điềm nhiên dựa lưng vào ghế khoan khoái mỉm cười nhìn Hương Tranh. Chú ta làm như không nhìn thấy bộ mặt bực tức của Hương Tranh, lại còn nhận xét: “Hương Tranh, hôm nay nhìn cô bình thường hơn nhiều đấy”.
Hương Tranh giận tím mặt. Chú ta nói thế là có ý gì? Chẳng phải là muốn ám chỉ là trước đây cô rất không bình thường hay sao?
Sở Trung Thiên ngồi bên cạnh, không tham gia vào câu chuyện, chuyên tâm lái xe.
Thấy xe chuyển bánh, Hương Tranh vội vàng nói: “Tôi muốn đến phố Thương nghiệp”.
Phố Thương nghiệp là địa điểm mua sắm lớn nhất của thành phố Thiên Nhan. Ở đó có các shop thời trang dành cho nữ, shop quà tặng cho nam, salon làm đẹp, cửa hiệu đồ trang sức, tiệm ăn nhanh, bar... Có thể coi đó là thiên đường mua sắm của phụ nữ.
“Tôi thích đi phố Nông nghiệp.” Tiếng chú Triệu từ phía sau vọng lên.
Hương Tranh giả bộ không nghe thấy, cố chấp quay sang Sở Trung Thiên đang chăm chú lái xe bên cạnh nói to: “Tôi muốn mua một bộ thời trang hiệu HLOKNG, đôi giày hiệu KONVKO, và cả cuốn tiểu thuyết Lâm nguyệt thủy tâm nổi tiếng mới xuất bản nữa. Anh đồng ý chứ?”. [Lâm nguyệt thủy tâm tạm dịch là Bóng trăng dưới nước.">
Không đợi Sở Trung Thiên trả lời, chú Triệu đã hét lên: “Tôi muốn đến phố Nông nghiệp. Hai người phải đưa tôi đi”.
Hương Tranh mặc kệ chú Triệu, ánh mắt long lanh nhìn sang Sở Trung Thiên, lại còn chắp hai tay vào nhau, giọng nũng nịu: “Anh Trung Thiên yêu quý, anh sẽ đáp ứng nguyện vọng của em chứ?”.
Sở Trung Thiên vướng phải lưới tình, vội vàng gật đầu.
Chỉ có chú Triệu ngồi sau là không cam tâm khi bị gạt ra ngoài. Chú ta vươn người về phía trước, hét vào tai hai người: “Tôi muốn đến phố Nông nghiệp”.
“Phố Nông nghiệp! Phố Nông nghiệp!”
Tiếng hét của chú Triệu như tiếng sấm bên tai.
Cuối cùng, Hương Tranh cũng đã hiểu được cái gọi là “ma lực của âm thanh”, tiếng hét ấy khiến mấy giờ sau tai cô còn ong ong.
Tất nhiên là chú Triệu đã thắng. Chiếc xe chuyển hướng ra ngoại ô, tìm đến phố Nông nghiệp.
Nơi gọi là phố Nông nghiệp thực chất là một khu mua bán những mặt hàng liên quan đến ngành nông nghiệp, từ cây con giống cho tới nông cụ, ở đây đều có đủ. Chú Triệu vui vẻ đi trước, Sở Trung Thiên và Hương Tranh lếch thếch theo sau. Hương Tranh và Sở Trung Thiên đều từng là những đứa trẻ lớn lên ở thành phố, “chỉ biết miếng thịt lợn mà chưa từng nhìn thấy con lợn” thì làm sao có thể phân biệt được hạt giống rau và hạt giống dưa, đi cùng chú Triệu quả thật họ chẳng biết nói chuyện gì.
“Trung Thiên, sao chúng ta phải ở đây?” Hương Tranh nhăn nhó nhìn chú Triệu đang đứng cách đó chừng ba mét, say sưa nói chuyện chiết ghép cây với một bác nông dân. Từ lúc đến đây, đi dọc phố gặp ai chú Triệu cũng kéo lại hỏi chuyện, mỗi người nói chừng mười, hai mươi phút. Người trên phố đông như vậy, chú ta nói đến bao giờ mới hết chuyện đây?
Sở Trung Thiên cũng đang chán ngán nhìn quanh, nghe Hương Tranh nói vậy liền gợi ý: “Hay là hai chúng ta tự đi?”. Ánh mắt anh như đang chờ đợi điều gì đó.
Thật không may, Hương Tranh không nhìn thấy ánh mắt ấy của anh, mà có nhìn thấy thì một người thần kinh không bình thường như cô cũng chẳng thể nào đọc ra được ý nghĩa của nó. Vì vậy, sau một hồi suy nghĩ, cô lắc đầu nói: “Không phải ý đó, tại tôi không biết gì về cây trồng, xem mãi cũng chán”.
Rồi đột nhiên, không hiểu cô nghĩ gì, chỉ thấy cô đưa mắt nhìn chú Triệu đằng xa, mắt sáng lên, kéo Sở Trung Thiên lại gần nói thầm: “Tôi nghĩ, khi hẹn hò, chỉ có hai người là tốt nhất”.
Sở Trung Thiên kéo kéo tai. Cô ấy vừa nói gì vậy? Anh có đang nghe nhầm không? Rồi như vừa được phù phép, anh vui vẻ gật đầu: “Cô thật sự muốn th