watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

ăn Chồng

Wap Đọc ăn Chồng

đọc ăn Chồng đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 20.05.26 / 23:06
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
ớc. Tôi đã kiểm tra lại bản tạp chí đó và đúng là cô ở đó thật.” Valerie nhướn mày. “Tôi rất ấn tượng.”



“Đừng.” Kate nói. “Tôi xuất hiện trên tạp chí Business Week chỉ bởi vì tôi đang đứng cạnh bố tôi lúc họ chụp ảnh thôi.”



“Bài báo đó nói cô là người kế vị của ông ấy. Điều đó hẳn phải tuyệt lắm, làm việc với mộtngười đàn ông đầy quyền lực như thế.”



“Ồ, đúng thế.” Kate nói. “Nhất là khi những tờ tạp chí bắt đầu đề cập đến cô như là người kế vị của ông ấy. Ông ấy thích điều đó.”



“Tôi ghen tị với cô: được sống ở thành phố, ở một đẳng cấp cao hơn những người khác. Thi thoảng tôi có cảm giác như tôi bị mất trí vì bị mắc kẹt ở dưới này.” Valerie nói.



“Thế tại sao cô lại ở lại đây?” Kate hỏi.



Valerie nhún vai. “Đây là nơi Will muốn sống, và chúng tôi thực sự đang làm cho khu resort này cất cánh bay lên. Đó là một thứ mà chúng tôi cùng nhau xây dựng.”



“Cùng nhau.” Kate nói.



“Ồ, đúng thế.” Valerie nói. “Và chúng tôi có rất nhiều ý tưởng. Đừng nói với ai nhé,” cô ta thêm vào, giọng hạ xuống chỉ còn thì thào, “dự án tiếp theo của chúng tôi là xây dựng một quán bar đồng quê thực sự, có máy hát tự động và tất cả mọi thứ khác.”



“Ồ, nghe có vẻ thú vị đấy.” Kate nói trong lúc cố gắng phân tích xem vì sao một quán bar đồng quê lại là một bí mật hàng đầu như thế.



“Không phải là có một quán bar đồng quê trong thị trấn rồi sao?” Penny hỏi.



“Đó là quán của Nancy.” Valerie nói. “Cô ta thì không đáng để tính đến. Cô ta không có tí ý tưởng nào về việc điều hành công việc kinh doanh. Cô ta chỉ mở cửa và mọi người bước vào và mua bia, thế thôi.”



“Đó không phải là khá nhiều cho ý tưởng điều hành một quán bar hay sao?” Kate hỏi.



“Nghe này, nơi đó có thể trở thành một mỏ vàng nếu cô ta biết phối hợp cách hoạt động lại với nhau. Bởi vì cô ta không biết làm điều đó,” Valerie nói, ngồi ngả ra ghế và mỉm cười. “nên Will và tôi sẽ mở mỏ vàng của riêng chúng tôi.”



“Điều gì sẽ xảy ra với Nancy?” Penny hỏi.



Valerie nhún vai. “Đó là kinh doanh.”



“Bố tôi sẽ thích cô.” Kate nói, hơi nhích ra tránh xa khỏi Valerie.



“Cảm ơn cô.” Valerie nói.



“Thế khi nào chị và Will sẽ kết hôn?” Penny hỏi.



“Sớm thôi.” Valerie nói. “Tôi đang bị một tập đoàn lớn ở East Coast lôi kéo về làm việc. Khi họ đưa ra lời đề nghị, tôi sẽ nói với Will. Anh ấy là một người rất công bằng, anh ấy không thể trông chờ tôi ở đây vô thời hạn mà không có một cam kết nào cả. Hơn nữa, anh ấy sẽ không thể điều hành nơi này mà không có tôi.”



Kate và Penny lại trao đổi ánh mắt với nhau.



“Hai người có thực sự là cộng sự ở đây không?” Kate hỏi vẻ thắc mắc. “Tôi vẫn chưa hiểu lắm.”



Valerie cau mày, có vẻ khó chịu vì bị dí sát mặt. “Will thành lập nơi này đã hơn chục năm rồi. Năm năm trước anh ấy mở rộng nó với một cộng sự giấu mặt – người mà đã tuyệt đối không làm bất cứ điều gì để giúp anh ấy điều hành nơi này. Tôi đến đây ba năm trước, lúc đó anh ấy gần như là rối tung lên không thể làm được điều gì và tôi đã cứu anh ấy cùng với khách sạn bằng cách lên kế hoạch cho những hoạt động khác cho các vị khách ngoài sân golf. Nhớ bữa tiệc luau tối qua không?”



Kate cau mày, nhớ lại buổi tiệc, rồi gật đầu.



“Đó, đó đính là ý tưởng của tôi. Tôi có rất nhiều ý tưởng kiểu như thế. Chúng đã lôi kéo rất rất nhiều người đến với khu resort này. Tôi là người không thể thiếu được ở đây.”



“Cô thật may mắn.” Kate nói vẻ không thoải mái. Cô đột nhiên cảm thấy có nhu cầu muốn tránh xa khỏi Valerie như thể cô ta có một căn bệnh truyền nhiễm nào đó mà cô có thể bị lây nhanh chóng, như thể cô ta là người đầy tham vọng đến mức không có tâm hồn và hoàn toàn không có nhân tính. Cô cười tươi với Valerie và đẩy chiếc ghế của mình ra. “Giờ tôi phải vắt chân lên cổ rồi, tôi sẽ trễ buổi chơi golf mất.”



“Chị chơi golf với ai thế?” Penny hỏi.



“Peter gì đó.”



“Ồ, anh ta có vẻ giàu có.” Penny nói. “Chúc may mắn.”



“Chúc may mắn?” Valerie nhướn mày lên nhìn Kate.



“Về trận chơi golf ấy mà.” Kate nói. “Tôi sẽ cần phải có tất cả những may mắn mà tôi có thể có đấy.”



“Ồ, thế thì tôi cũng chúc cô may mắn.” Valerie nói. “Chúng ta sẽ gặp nhau sau và nói chuyện nhé. Tôi thấy chúng ta có rất nhiều điểm tương đồng.”



“Nghe thật tuyệt.” Kate nói, cố gắng không tỏ ra hoảng sợ. “Thật đấy.”



“Thật đấy.” Valerie nói. “Tôi coi cô như là một tấm gương để noi theo vậy.”



“Tuyệt.” Kate nói trong lúc cô bước giật lùi ra ngoài. “Tôi không thể diễn tả được điều đó làm tôi cảm thấy thế nào đâu.”

CHƯƠNG IV



Mình không có bất kỳ điểm tương đồng nào với người đàn bà đó, Kate tự nhủ trong lúc băng qua sảnh khách sạn. Và mình cũng không phải tấm gương hay cái gì đó của cô ta. Rồi cô nhìn thấy cảnh Peter đang đứng chờ cô và khựng lại, giật mình vì cảm thấy anh ta nhìn quen thuộc đến thế nào khi anh ta bước về phía cô. Anh ta trông giống ai nhỉ? Derek? Terence? Paul? Tất cả bọn họ - cô kết luận. Cao ráo, nổi bật, tóc hoa râm phía hai bên thái dương, kiên quyết, tự chủ. Anh ta bước đến phía cô bằng những sải chân dài giống bố cô và rồi quàng cánh tay quanh người cô, nhìn xuống cô, và mỉm cười. Cô cảm thấy khó chịu khi những người đàn ông làm điều đó vì nó luôn làm cô cảm thấy mình nhỏ bé.



“Nhìn em thật không thể tin được. Anh sẽ phải giới thiệu em với tất cả mọi người thôi.” Peter nói, và cô ngước lên nhìn anh ta chằm chằm một lúc, không nói nên lời vì mất hết tinh thần. Giờ anh ta đã ở rất gần, anh ta nhìn không thực sự quá giống với những người đàn ông mà cô đã từng đính hôn nữa. Thậm chí còn hơn nữa ở cái cách anh ta di chuyển, hiện ra lù lù phía trên cô, tươi cười rạng rỡ với cô như thể cô là một thành tựu gì đó mà anh ta đã đạt được.



“Ừm, chờ một phút.” Cô nói rồi tự động lùi lại vào phía trong tiến thẳng đến bàn tiếp tân để tránh xa anh ta. Khi cô bước đến chỗ cái bàn và đâm sầm vào nó, cô mới nhận ra cô đã bỏ anh ta đứng ở giữa đại sảnh, bối rối và bực mình. Bỏ cái tính xấu ấy đi, cô tự mắng mình. Ngươi đang hành động như một con ngốc ấy, không có gì không ổn với anh chàng này cả. Có chuyện gì không ổn với ngươi thế?



Anh ta gian lận, Jake đã nói thế. Và vì lý do nào đó, đột nhiên cô cảm thấy tin Jake cùng với cái mũ cao bồi ngốc nghếch và cái quần soóc rách tả tơi đó hơn là tin anh chàng đóng bộ bảnh bao trong bộ quần áo bằng vải flannel kia.



Hoàn toàn bốc đồng, cô gọi Will qua bàn tiếp tân. “Anh có cái ống nhòm nào không?”



“Chỉ có một cặp nhỏ thôi.” Will với xuống ngăn dưới quầy và lôi ra một cặp ống nhòm mini được gấp lại gọn gàng. “Nếu để dùng ngắm chim thì nó không có tác dụng lắm đâu. Tôi có thể tìm cho cô một cặp to hơn nếu cô không vội.” Anh trao cho cô một nụ cười thân thiện, cởi mở làm Kate cảm thấy bối rối. Một người đàn ông nhìn tử tế như thế này đang làm gì với con cá nhồng Valerie để hủy hoại những quán bar của những người hàng xóm nhỉ?



“Kate?” Will gọi khi thấy cô nhìn chằm chằm vào anh mà không nói gì.



“Cái này ổn rồi.” Cô nói. “Con chim mà tôi định ngắm thực ra rất, rất to.”



Cô nhét nhanh cặp ống nhòm vào trong túi và quay trở lại với Peter – lúc này đang nhìn vào đồng hồ như để nhắc nhở cô.



Họ cùng nhau bước về phía sân golf, Peter gật đầu sang trái rồi sang phải chào những người quen biết, trong lúc luôn giữ một cánh tay sở hữu phía sau lưng cô như thể cô là sự khởi đầu cho anh ta trong một show xiếc thú đặc biệt đã nổi tiếng từ lâu. Anh ta làm việc trong một hãng quan hệ công chúng, Kate nhớ lại, có thể anh ta nghĩ mình khá ổn cho hình ảnh của anh ta cũng nên.



“Khu vực sân phẳng của Toby’s Corners là một cái sân khá dành cho dân nghiệp dư,” Peter nói với cô khi họ bước đến sân golf trên đồi. Anh ta ra hiệu cho hai cậu bé vác gậy. “Tuy nhiên, nếu như em đã có chút kinh nghiệm về chơi golf thì chúng ta nên chơi ở trên sân này.” Anh ta mỉm cười với cô, vừa ra vẻ kẻ cả đồng thời vừa ra vẻ thách thức cô. “Sân này đòi hỏi kĩ năng nhiều hơn.”



Kate mỉm cười lại với vẻ thận trọng.



“Dĩ nhiên là nó không đến nỗi không thể chơi được như mọi người vẫn ca thán đâu.” Peter cười thích thú rồi đưa cái túi của mình và cái túi anh ta thuê cho cô cho hai cậu bé vác gậy mà không hề quay lại nhìn chúng. “Trên thực tế,” anh ta nói thêm, “anh đã thường ghi điểm dưới mức thông thường một chút ở đây.”



Hai cậu bé vác gậy ở vào khoảng hai mươi tuổi, v
<<1 ... 1314151617 ... 43>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
1234567»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.231
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |