Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
a nha…”
“…”
Nơi nào nhiều phụ nữ quả nhiên là nơi nguy hiểm, Giản Tình chưa có cơ hội nói chuyện, đã bị một đống nước miếng bao phủ.
“Được rồi, lúc đi làm, mọi người đều tự giác đi.” Rốt cục có người mở miệng chặn ngang cơn cuồng phong của các cô, Giản Tình cảm kích nhìn sang đối phương – một gương mặt xa lạ, chẳng lẽ đây là trưởng phòng quan hệ xã hội mới?
“Xin chào, Giản trưởng ban, tôi là trưởng phòng quan hệ xã hội Vu Khiết, mời cô đến văn phòng tôi nói chuyện.” Đối phương là một cô gái khôn khéo có năng lực, đối lập với Bạch Lị Lị, tuy không quyến rũ bằng nhưng lại khôn khéo hơn.
Giản Tình gật đầu, theo cô ấy vào văn phòng. Văn phòng này lúc trước được Bạch Lị Lị bố trí rất nữ tính, giờ đã đổi mới hoàn toàn. Toàn bộ văn phòng lấy tông lạnh là chủ đạo, làm cho tâm trạng người ở trong sẽ tự giác trở nên nghiêm túc.
“Giản trưởng ban, đã lâu không gặp.” Bên trong đã có người vào trước cô, mở miệng chào hỏi.
Giản Tình ngẩng đầu, bất ngờ nhìn người đàn ông ngồi trên ghế sô-pha, “Viên quản lí?”
Chương 26: Boss thật gian manh
Giản Tình hơi sửng sốt nhìn Viên Dịch, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô cũng đã suy nghĩ thông suốt đầu đuôi mọi việc, có lẽ việc chọn người chụp áp-phích có liên quan tới Viên quản lý trước mặt, việc này cũng có thể lý giải vì sao Lưu trưởng phòng lại kiếm cớ đi công tác, bởi rõ ràng hắn không muốn đắc tội với Viên quản lý.
Nhưng mà vì sao hắn lại muốn nhúng tay vào việc này? Trong lòng Giản Tình giờ đây tràn ngập nghi vấn.
Giản Tình vừa ngồi xuống ghế sô-pha, chợt nghe thấy giọng nói chậm rãi của Viên Dịch với Vu Khiết, “Vu trưởng phòng, tôi có chút việc riêng muốn nói với Giản trưởng ban.”
Người này thật lạ, chiếm phòng làm việc của người khác còn đuổi người ta ra ngoài, hơn nữa thái độ lại rất thản nhiên. Giản Tình thấy thật buồn cười, lúc trước cô có ấn tượng với Viên Dịch là khi ngẫu nhiên gặp ở tiệc cưới, cảm thấy hắn rất giống Phương Khiêm, biểu hiện tao nhã, hành động lại khiêm tốn, nhưng hôm nay gặp lại, cô nhận ra thái độ làm việc của hắn rất ngạo mạn, khác xa so với anh.
Đem hai người ra so sánh lại càng thể hiện nhân cách đáng quý của Phương Khiêm. Thân là thiếu gia của một gia đình có tiếng tăm lừng lẫy, nhưng tính tình của anh chẳng có biểu hiện gì của cậu ấm được nuông chiều từ bé.
Vu trưởng phòng xem ra rất biết điều, nghe thấy Viên Dịch bảo vậy, cô không nói câu nào, gật đầu xoay người đi ra ngoài, còn cẩn thận đóng cửa lại.
Hai người ngồi trong văn phòng làm cho bầu không khí vô cùng im ắng. Viên Dịch không nói chuyện mà dùng ánh mắt sáng rực đánh giá cô, Giản Tình biết hắn đang nhìn mình nhưng cô cũng không hề nhăn nhó, ngược lại ngồi im cho hắn ngắm nghía thoải mái.
Viên Dịch đánh giá một hồi, cúi đầu nở nụ cười, lên tiếng: “Giản trưởng ban, lâu rồi không gặp, cô càng ngày càng xinh đẹp. Thế nào, chuyện tình cảm của cô và Phương Khiêm vẫn tốt đẹp chứ?”
“Cảm ơn Viên tổng đã quan tâm, chúng tôi rất hạnh phúc.” Giản Tình lạnh nhạt gật đầu, trong lòng đã sớm đoán được rằng hắn sẽ nhắc đến chuyện của cô và Phương Khiêm, quả nhiên vừa mở miệng hắn đã khơi mào đề tài này. Giản Tình tuy cảm thấy tức giận đôi chút, nhưng vẫn bình tĩnh trả lời.
“Không biết Giản trưởng ban có cảm thấy tủi thân không? Phương tổng hình như không có ý định công khai quan hệ của hai người.” Nếu nói Viên Dịch không cảm thấy tiếc nuối thì đó là nói dối. Lần đầu tiên nhìn thấy Giản Tình, hắn đã kinh ngạc trước vẻ đẹp xuất sắc đến mê người của cô. Rất tự nhiên, hắn đã trúng tiếng sét ái tình, tưởng rằng chỉ cần đối phương chưa kết hôn, hắn sẽ sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để có được cô. Nhưng khi biết người yêu của côchính là người bạn tốt của mình, hắn đã hoàn toàn thất vọng, không phải là năng lực của hắn quá kém cỏi, mà là do hắn và Phương Khiêm thật sự chênh lệch quá nhiều.
Những chuyện như vậy, quả thật không phải xảy ra lần đầu.
Hắn và Phương Khiêm chơi với nhau từ bé, đi học cùng nhau, hai đứa lúc nào cũng như hình với bóng, những chuyện xảy ra xung quanh hai người cũng tự nhiên mà ràng buộc với nhau. Hắn quen mấy cô bạn gái, cuối cùng tất cả quan hệ đều duy trì không lâu, nguyên nhân là bên người hắn có người bạn xuất sắc hơn hắn nhiều. Bạn gái hắn cuối cùng đều chạy theo Phương Khiêm. Về sau, chuyện như vậy xảy ra càng nhiều, Phương Khiêm cũng thấy rất áy náy, nên sau này nếu hắn có quen bạn gái, Phương Khiêm đều cố gắng tránh càng xa càng tốt.
Vì vậy khi Viên Dịch biết mình trúng tiếng sét ái tình với đối tượng của Phương Khiêm, hắn vốn không nghĩ mình sẽ làm người thứ ba chen vào.
Khi chưa gặp Giản Tình, hắn nghĩ rằng tình cảm trong lòng Phương Khiêm chẳng qua chỉ là nhất thời, một thời gian sau sẽ thấy chán. Nhưng ở lễ Giáng Sinh hôm đó, nhìn thấy Giản Tình xinh đẹp nhẹ nhàng khiêu vũ trong lòng Phương Khiêm, chưa bao giờ hắn có cảm giác ghen tỵ như vậy, giống như một cái bàn đinh, bị người ta dùng búa đập mạnh vào trái tim hắn, làm cho hắn đau đến không thở nổi.
Vì sao mỹ nhân xinh đẹp như vậy mà hắn chỉ có thể đứng một bên trơ mắt nhìn.
Giản Tình im lặng ngồi đó, cho dù câu hỏi của Viên Dịch có ý muốn khiêu khích, gương mặt cô cũng không hề biến sắc mà chỉ khẽ mím môi, cười yếu ớt đáp:
“Tôi nghĩ rằng Viên tổng đã hiểu lầm rồi, sở dĩ quan hệ của chúng tôi được giữ bí mật là do tôi yêu cầu, Phương Khiêm cũng không hoàn toàn đồng ý việc này.”
Viên Dịch kinh ngạc nhíu mày, hắn vốn định đào sâu vào đề tài này, nhưng giờ xem ra chuyện không phải như vậy.
Hắn tò mò hỏi: “Vì sao cô lại không muốn công khai?”
“Tôi nghĩ Viên tổng phải là người rõ nhất mới đúng, thân phận của tôi và anh ấy thật sự khác biệt quá lớn, tôi cũng không hy vọng sẽ có nhiều người biết về chuyện tình cảm của chúng tôi, chỉ cần thật lòng yêu nhau, dù không có ai biết cũng không sao cả.”
Viên Dịch chăm chú nhìn Giản Tình, cảm thấy cô gái bé nhỏ trước mặt rất giống một đấu sĩ anh dũng, giương nanh múa vuốt bảo vệ tình yêu của mình.
“Tôi không có ý gì khác, chỉ là muốn tâm sự với cô.” Cuối cùng Viên Dịch đã đầu hàng. Nếu nói rằng vì hắn gặp cô trước nên trong lòng vẫn còn tính toán thì giờ đây mọi hi vọng đã tiêu tan khi hắn nhìn thấy biểu hiện trên mặt cô. Chỉ một câu hỏi thử của hắn cũng đã đủ chứng minh cô gái trước mặt thật sự rất yêu Phương Khiêm.
Kết quả này làm cho hắn cảm thấy bị châm chọc.
Giản Tình nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục nói về chủ đề này sẽ ảnh hưởng đến chuyện tình cảm giữa cô và Phương khiêm, liền chủ động mở miệng trước: “Viên tổng, hôm nay tôi đến đây là muốn thảo luận với anh về chuyện chụp hình cho áp-phích.”
Viên Dịch gật đầu, thay đổi tư thế ngồi thoải mái, hỏi: “Nói như vậy Giản trưởng ban đồng ý chụp hình cho áp-phích.”
Nghe hắn hỏi, Giản Tình cảm thấy buồn cười, “Bưu kiện đã được gửi hết rồi, tôi đồng ý hay không thì có khác gì đâu? Tôi chỉ muốn hỏi Viên tổng một câu, lãnh đạo của công ty không để ý đến suy nghĩ của người khác ư?”
“À… Việc này là ngoài ý muốn, lúc trước bộ phận quan hệ xã hội đang tiến hành chọn người thì nhiếp ảnh gia lại nói anh ấy đã liên hệ được với cô rồi, cho nên tất cả chúng tôi ai cũng nghĩ là cô đã đồng ý, liền lập tức tán thành. Nhìn thái độ hôm nay của Giản trưởng ban, chắc là đã đồng ý chụp hình rồi chứ?” Trong lời giải thích của Viên Dịch có phần muốn xin lỗi.
Nghe lời giải thích thẳng thắn như vậy,Giản Tình vẫn chưa hoàn toàn tin được.
“Chuyện đã như vậy thì dù có thế nào cũng là việc của công ty, tôi sẵn sàng góp chút sức nhỏ.” Nếu chuyện này đã được quyết định, Giản Tình cũng chỉ còn cách ngoan ngoãn chấp nhận, nếu bây giờ mình cự tuyệt, trong mắt Viên Dịch cô sẽ trở thành một tiểu thư kiêu căng.
“Thật vui vì nghe được câu nói này của cô, vậy thì tiếp theo,Vu trưởng phòng sẽ gặp cô để hướng dẫn rõ hơn. Vào ngày chụp hình, tôi sẽ trực tiếp đến xem, hy vọng Giản trưởng ban sẽ hoàn thành xuất sắc.” Viên Dịch đứng lên, rất phong độ giơ tay ra.
“Tôi sẽ cố gắng hết sức!” Giản Tình cũng đứng lên, giơ tay ra nắm lấy bàn tay hắn.
Buông tay ra trong nháy mắt, Viên Dịch có phần cảm thấy mất mát và lúng túng.
“Đúng rồi, Phương phu nhân muốn nhờ tôi nói với cô, nếu ngày nào rảnh, có thể cùng bà uống chén trà không?”
Nghe được ba chữ Phương phu nhân, Giản Tình lập tức cảm thấy mất bình tĩnh, ánh mắt lộ vẻ hoang mang, “Phương phu nhân mời tôi?”
“Đúng vậ