Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
i vội vàng chạy lên, “Phương tổng, mọi chuyện đều rất thuận lợi, hai nhân vật chính cũng rất đẹp đôi, chỉ có điều Giản trưởng ban vẫn chưa tập trung lắm, tôi tin rằng cô ấy chắc chắn sẽ làm tốt.”
“Hai nhân vật chính?” Phương Khiêm nhíu mày, vẻ mặt quan tâm nhìn về phía người mẫu nam, tỉ mỉ quan sát từ trên xuống dưới.
Lý Duy vội vàng giải thích: “Anh ta là người mẫu nổi tiếng trong nước. Chúng tôi đã chọn lựa rất kỹ càng mới quyết định để cho anh ấy đảm đương vai nam chính.”
Phương Khiêm trầm ngâm một lát, thản nhiên cất lời: “Chụp ảnh cùng Giản trưởng ban à? Tôi đã từng nghe qua, hình như là nói về một câu chuyện tình yêu.”
“Phương tổng, anh bận rộn như vậy mà vẫn dành chút thời gian quan tâm đến việc chụp hình cho áp-phích, làm cho tôi rất cảm động.” Lý Duy vừa nhìn thấy Phương Khiêm, hai mắt trở nên sáng rực.
Giản Tình đứng ở bên cạnh âm thầm giậm chân.
Sau đó mọi người nghe được giọng nói trầm thấp dễ nghe của anh: “Nhiếp ảnh Lý, nói về người mẫu, anh ta quả thật rất xuất sắc, nhưng tôi cho rằng, để cho người của Phương thị làm là tốt nhất. Cậu thấy tôi nói có đúng không?”
Lý Duy gật đầu lia lịa, “Đúng thế, đúng thế, để người trong công ty làm là tốt nhất.”
Phương Khiêm nhếch môi cười, hình ảnh này thật đúng là giết người không dao, anh thong thả mà tràn đầy khí thế hỏi: “Nhiếp ảnh Lý cảm thấy tôi đảm đương vai nam chính có được không?”
Cả trường quay bỗng lặng ngắt như tờ
Chương 27.1: Boss thật gian manh
Lời nói của Phương boss như một quả bom nguyên tử hỏa lực siêu cường, trong nháy mắt làm cho toàn thể nhân viên có mặt tại đó hồn bay phách tán, thịt nát xương tan…
Lý Duy đứng gần nhất chính là người bị chấn động lớn nhất. Hắn đứng ngây người, khuôn mặt vốn dĩ đang cười xán lạn như ánh mặt trời đã biến đâu mất dạng, khóe miệng hơi giật giật, run run hỏi: “Phương tổng… đang nói đùa sao?”
Phương Khiêm cười khẽ, chăm chú nhìn Lý Duy, “Anh cảm thấy tôi đang nói đùa à?”
Thợ ảnh Lý đáng thương đương nhiên bị dọa không nhẹ, nói năng trở lên lộn xộn, “Vậy… vậy thì tốt quá, Phương tổng đẹp trai như vậy, áp-phích nhất định sẽ rất đẹp… Mà không, được chụp ảnh cho Phương tổng là… là vinh dự cả đời của tôi!”
Nghe lời tán dương lộn xộn của Lý Duy, Phương Boss gật đầu, không chút khách khí nhận lấy, “Vậy được, anh cùng trợ lý của tôi ấn định thời gian, tôi sẽ tranh thủ cố gắng phối hợp với các anh để chụp ảnh.”
Sau đó Phương Boss quay lại, vẫy vẫy tay với mọi người, “Trời lạnh như thế này, mọi người vất vả rồi.”
Giản Tình đứng cách Phương Khiêm không xa, ngơ ngẩn nhìn anh, trong lòng cảm xúc đang lẫn lộn. Tự nhiên anh lại quyết định đột ngột như vậy làm cô chưa kịp chuẩn bị tâm lý.
Phương Khiêm nhìn cô mỉm cười, đi tới chìa tay ra, “Giản trưởng ban, hy vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ.”
Giản Tình dù đang ngơ ngẩn, nhưng tay vẫn tự giác giơ ra bắt lấy tay anh, tim đập thình thịch như trống đánh. Trước ánh mắt mãnh liệt của mọi người, cô khó khăn cất lời,” Tôi nhất định sẽ cố gắng để không phụ sự kỳ vọng của Phương tổng.”
Phương Khiêm cũng không lưu lại lâu, sau khi quăng ra quyết định gây chấn động mạnh đó, anh liền vội vã rời đi. Những người ở đó tâm trạng mãi vẫn chưa bình tĩnh lại, đặc biệt là Lý Duy, hai mắt đảo vòng, lăn ra bất tỉnh!
Sau khi mọi người lấy lại tinh thần, việc làm đầu tiên là lập tức gọi điện về công ty, lan truyền tin tức khủng khiếp này.
Tập đoàn Phương thị lại một lần nữa nổ tung.
Mọi người sau khi nghe tin, đều nhất trí kết luận, Phương Boss quả nhiên rất quan tâm đến Giản Tình!
Trong một thời gian ngắn, lịch trình chụp áp-phích của Phương tổng trở thành mục tiêu sưu tầm hấp dẫn nhất của nhân viên công ty. Mọi người truyền nhau từng bản, mỗi người đều có phần để khi Phương boss chụp ảnh áp-phích, có thể theo đuôi đến xem.
Tiểu Lâm khi cầm trong tay tờ lịch trình này thì mừng rỡ điên cuồng. Cô đã bảo mà, Phương tổng đẹp trai đến nỗi trời ghen người giận, so với minh tinh còn rạng rỡ hơn bội phần, nhìn góc độ nào cũng là nhân tài siêu sao sáng chói, không tham gia vào giới nghệ thuật thì thật là đáng tiếc. Bây giờ anh đích thân chụp áp-phích cùng chị Tình có thể coi là cơ hội vô cùng to lớn, nói không chừng từ nay về sau có thể bước trên đường nghệ thuật, ca khúc ca khải hoàn! Đương nhiên sự tưởng tượng này chỉ là sự YY ngầm trong lòng Tiểu Lâm mà thôi.
Tin tức đắt giá như thế này, Tiểu Lâm không thể hưởng thụ một mình, cô vội vàng nhấn số điện thoại Tần Tiểu Ý, thổi phồng khoe khoang, “Chị Tiểu Ý, ở đây em có tin tức mới nhất cực bất ngờ liên quan đến chị Tình và Phương boss, chị có muốn nghe không?”
Tần Tiểu Ý vừa nghe thấy tin tức liên quan đến hai người bọn họ, lập tức hiếu kỳ truy hỏi: “Có việc gì quan trọng, mau mau tấu lên, lần lữa lập tức xử trảm!”
“Ngô hoàng thánh minh, việc là như thế như thế, như vậy như vậy…” Tiểu Lâm đột nhiên đùa giỡn.
“Lâm Tiểu Trư, có điều kiện gì mau nói ra, nếu không quá đáng, chị có thể miễn cưỡng cân nhắc!” Tần Tiểu Ý trở mặt xem thường, trong lòng thầm nghĩ điều kiện của cô bé này chỉ đơn giản là ăn uống mà thôi.
“Vẫn là chị Tiểu Ý hiểu em nhất, nghe nói đường Nam Tứ bên kia mới khai trương nhà hàng cơm Tây, có món bít tết ngon tuyệt vời. Hôm nào chị dẫn em đi tung hoành một bữa nhé.”
“Được rồi, đừng làm như ma đói thế, tối nay chị đưa em đến đó, mau nói việc chính đi!”
“Hê hê, chị Tiểu Ý, em yêu chị như nước sông cuồn cuộn, chảy xiết không ngừng… Khụ… em định nói là, Phương tổng bảo muốn chụp ảnh cùng chị Tình trước mặt mọi người! Bây giờ ở công ty em, trên dưới đều nhốn nháo ầm ĩ cả lên.”
“A a… Bảo hắn keo kiệt mà hắn còn không thừa nhận, lúc này hắn định công khai quan hệ của hai người sao?” Tần Tiểu Ý hiển nhiên rất thích thú với tin này, cô bật cười ngặt nghẽo, “Vậy là có trò hay để xem rồi.”
“Đúng vậy, đúng vậy, em có lịch trình chụp ảnh của Phương boss ở đây, đến lúc đó chị em mình cùng đi xem nhé!”
“Không ngờ Lâm Tiểu Trư em lại cừ như vậy, hôm nay chúng ta đi ăn bít tết, ngày mai lại thưởng em một bữa cơm Pháp hoành tráng!”
Lâm Kiều Kiều nghe thấy được ăn, lập tức tung hô rạng rỡ, “Tạ chủ long ân! Chủ nhân vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế…”
Vì vậy hai người bảo bỏ bê công việc là bỏ bê công việc, bảo xin phép nghỉ là xin phép nghỉ, hẹn nhau cùng đi rình rập cặp nam nữ suốt ngày gian tình kia.
Bởi Phương Khiêm quyết định đích thân đến chụp áp-phích nên ngày đầu tiên chụp ảnh của Giản Tình không thể sơ sài. Sáng sớm, mọi người đã tụ họp đông đủ. Trong khi những người khác vui mừng háo hức thì tâm trạng Giản Tình chỉ có thể dùng hai chữ nặng nề để hình dung. Cô không muốn chụp ảnh với người con trai khác nhưng đổi thành Phương Khiêm thì cô cũng không thể vui nổi.
Từ trước đến giờ, cô luôn cẩn thận từng li từng tí đối với mối quan hệ của hai người. Tuy rằng cô đã chuẩn bị tâm lý công khai mối quan hệ này, nhưng tại nơi đầu sóng ngọn gió như vậy, cô rất mong hai người có thể giảm sự chú ý một chút. Huống hồ bà Phương đã muốn gặp cô, lúc này mà xảy ra điều gì ngoài ý muốn, sự việc có thể sẽ phát triển theo chiều hướng không thể kiểm soát được.
Hơn nữa lời đồn đại về hai người trong công ty đã quá nhiều rồi, anh làm như vậy sẽ chỉ khiến nó càng bùng phát mạnh mẽ mà thôi.
Còn một điều làm cho Giản Tình cảm thấy tủi thân là nếu Phương Khiêm đã muốn làm như vậy thì tại sao lại không cho cô biết trước? Hôm nay ở trường quay nghe thấy quyết định của anh, cô đã rất hoảng sợ.
Nỗi lòng ngổn ngang trăm mối, Giản Tình cảm thấy đau đầu ghê gớm. Cô đã mua rất nhiều đồ ăn nhưng không có tâm trạng nấu nướng, chỉ đun tạm một nồi cháo hoa rồi quay về phòng ngủ.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi hai người yêu nhau tới nay, Gi