watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

Đánh Cắp Tình Yêu

Wap Đọc Đánh Cắp Tình Yêu

đọc Đánh Cắp Tình Yêu đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 21.05.26 / 03:49
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
a hai bên, quả thực là khổ không nói hết.



Giản Tình cúp điện thoại, tựa vào sô-pha bưng tách trà uống. Không biết vì sao tuy cô cảm thấy đầu choáng váng, nhưng lại không muốn vào phòng ngủ, mà lười biếng nằm ườn trên sô-pha.



Ánh mắt đảo quanh phòng, đột nhiên nhìn thấy dưới bàn trà có cái rổ nhỏ đựng đồ linh tinh, bên trong có mấy bình sơn móng tay. Vì thế cô chợt nổi hứng, nhảy ra khỏi sô-pha, ngồi xuống thảm chọn một lọ sơn móng tay màu tím, bắt đầu tô điểm cho bàn chân.



Khi Phương Khiêm dùng chìa khóa mở cửa đi vào, một hình ảnh rơi ngay vào mắt khiến cho tim anh suýt nữa ngừng đập: Cô bé của anh quấn khăn tắm quanh người, ngồi trên thảm sơn móng tay…



Mái tóc dài lượn sóng được cô dùng cái kẹp nhẹ nhàng cố định ở phía sau đầu, vài sợi bướng bỉnh vương trên cái cổ trơn bóng và trên vai cô. Một chiếc khăn tắm màu lam quấn quanh người, hai phần ba quả đào đầy đặn đã lộ ra bên ngoài, hơn nữa chiếc khăn tắm lại khá “thiếu vải”, làm cho khi cô co chân, một hình ảnh mờ ám hiện ra khiến không khí trở nên ám muội.



Nhìn cảnh tượng như vậy, cho dù không say, Phương Khiêm cũng vẫn cảm thấy chuếnh choáng. Cô bé này, rõ ràng là tiểu yêu tinh ông trời phái xuống giày vò anh!



Nhanh chóng cởi giày, Phương Khiêm bước nhẹ nhàng đi đến bên người cô.



Giản Tình không biết là do tác dụng của cồn hay bởi vì đang mê mẩn tô vẽ mà khi Phương Khiêm ngồi xuống trước mặt cô, cô mới ngốc ngếch phát hiện anh vừa nói chuyện điện thoại cùng cô, mà giờ lại đang ở trước mặt cô, sao có thể nhanh như vậy? Chẳng lẽlà cô uống rượu nhiều, xuất hiện ảo giác?



“Sao anh đã về rồi?”



Trong lúc sững sờ, cô chỉ nghe thấy anh dịu dàng nói: “Anh giúp em.”



Sau đó, Phương Khiêm cầm lấy bình nhỏ trong tay Giản Tình, ôm lấy một cái chân của cô, đặt lên đùi mình, rồi cầm chiếc chổi quét, giúp cô sơn móng chân. Có điều khi ánh mắt ngẫu nhiên rơi xuống chỗ giữa hai chân thì động tác trên tay anh lại tạm ngưng một chút.



Giản Tình ngơ ngác nhìn khuôn mặt khôi ngô của anh, sau đó nhanh chóng sa vào động tác thâm tình của anh, tâm trạng ngọt ngào lại như cỏ dại lan tràn.



Một lúc sau, cuối cùng Phương Khiêm cũng tô điểm xong cho bàn chân của cô, anh nâng chân cô lên cẩn thận quan sát, vừa lòng gật gù, ánh mắt lập tức quay sang cô, nhẹ nhàng nói: “Rất đẹp.”



Giản Tình phục hồi tinh thần, mới phát hiện bản thân đang ngồi trước mặt anh với một tư thế cực kỳ mờ ám, hơn nữa quanh thân chỉ quấn độc một cái khăn tắm, cô lập tức nhớ lại cú điện thoại vừa rồi, chính mình đã nói nhớ anh. Liên tiếp hồi tưởng lại, Giản Tình cảm thấy đầu càng thêm choáng váng nóng rực lên.



Chất cồn còn đang quấy phá trong cơ thể, lúc này Giản Tình không còn e lệ như bình thường, đối mặt với anh dũng khí cũng tăng thêm vài phần. Tiếp theo Giản Tình nghe thấy giọng nói mang theo chút khiêu khích của bản thân mình: “Ai đẹp chứ? Sơn móng chân đẹp hay là em đẹp?”



Sự khiêu khích đột ngột của cô quả thật làm cho Phương Khiêm kinh ngạc, có điều cô gái nhỏ tình cờ làm loạn vẫn khiến cho anh rất vừa lòng. Xem ra rượu cũng không có hại cho lắm.



Anh bèn buông chân cô ra, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, cười đáp, “Em đẹp làm cho anh không thở nổi.”



Phương Khiêm cảm thấy sự tự chủ của mình xem ra là không tệ. Nếu vừa rồi khi bước vào cửa, anh mà thiếu tự chủ thì đã đổ gục ngay lập tức rồi, chắc chắn không thể chờ đến bây giờ. Có điều được nhìn thấy bộ dáng hiếm hoi của cô, Phương Khiêm cảm thấy sự nhẫn nại vừa rồi rất có ý nghĩa.



Tuy rằng anh rất thích bộ dáng như chim nhỏ nép vào người lúc bình thường của Giản Tình, nhưng anh cũng yêu sự chủ động trong giờ khắc này của cô. Đàn ông, quả nhiên là giống loài ưa chuộng sự kích thích thú tính.



Lời khen của Phương Khiêm làm cho nụ cười Giản Tình càng thêm quyến rũ, cô lập tức đứng dậy ngồi lên đùi anh, đôi chân trắng nõn quấn chặt quanh thắt lưng anh, đôi mắt sáng ngập nước nhìn anh chớp chớp: “Nếu đã đẹp như vậy thì anh còn chờ gì nữa.”



Cô gái nhỏ vừa nói ra lời này, người nào đó rốt cuộc cũng hoàn toàn hóa thú.



Kế tiếp, Phương Khiêm yêu cô mãnh liệt dâng trào, làm cho cô gái nhỏ khắc sâu trong lòng: Đàn ông không thể khiêu khích lung tung được!



Toàn bộ buổi chiều, hai người đều ma sát ở các góc phòng, thể lực Phương Khiêm quá tốt làm cho Giản Tình “bội thực”. Bởi vậy đến buổi tối, hai người tùy tiện gọi đồ ăn bên ngoài rồi đi ngủ sớm.



Cho đến ngày hôm sau rời giường, khi Giản Tình nhớ lại hành vi điên cuồng hôm qua của mình, xấu hổ đến ngay cả giường cũng không muốn rời. Cô cuộn mình trong chăn, mặc cho Phương Khiêm dỗ dành như thế nào cũng không thò đầu ra.



Hành động đáng yêu này làm cho Phương Khiêm thích thú không dứt. Tuy miệng an ủi nhưng trong lòng lại đang ngấm ngầm tính toán hôm nào đó sẽ tìm cơ hội cho cô say thêm lần nữa. Tuy nhiên điều kiện tiên quyết là vẻ say rượu của cô chỉ có thể ở trong nhà và chỉ có thể để một mình anh hưởng thụ.



Chủ nhật này là ngày vừa vui vẻ lại vừa dằn vặt, bởi sau khi trải qua một tuần đấu tranh tư tưởng, Giản Tình rốt cục cũng hạ một quyết định quan trọng, cô sẽ đi chụp áp-phích tuyên truyền kia.



Đúng như lời Tần Tiểu Ý, nếu đã bị động như vậy thì chi bằng nghĩ biện pháp để cho mình trở nên chủ động.



Có câu nói nửa thật nửa giả đùa vui của Phương Khiêm, hơn nữa có thêm Tần Tiểu Ý cổ động, Giản Tình cảm thấy nếu mình còn lảng tránh thì sẽ rất hèn nhát. Người đàn ông của cô mạnh mẽ như vậy mà mình lại không kiên cường thì sao có thể sánh vai cùng anh chứ.



Giản Tình sinh ra nơi nông thôn xa xôi, tuy rằng lên trung học đã được người nhà đưa đến tỉnh thành học tập, nhưng trong lòng cô vẫn có một ít tư tưởng truyền thống ăn sâu bén rễ. Ví như con gái thì nên dịu dàng hiền lành, không nên xuất đầu lộ diện quá nhiều. Tư tưởng này tuy đã trải qua nhiều năm nơi thị thành nhưng cô vẫn không thể vứt bỏ.



Cũng bởi vì có tư tưởng như vậy nên cho dù bề ngoài cô có xinh đẹp động lòng người, có nhiều người theo đuổi, nhưng cô vẫn chỉ là một cô gái hồn nhiên luôn trân trọng mối tình đầu, cho đến khi cô gặp gỡ Phương Khiêm mới trở nên liều lĩnh.



Vì vậy, khi biết cô có thể trở thành nữ nhân vật chính của áp-phích tuyên truyền, Giản Tình không hề mừng rỡ như bao người khác, mà lại từ chối không chút do dự. Bởi trong lòng cô luôn cho rằng, sắc đẹp của mình chỉ dành cho người đàn ông của mình mà thôi.



Vì đã hạ quyết định, sáng sớm thứ hai cô luôn trong trạng thái ngẩn ngơ, dù Phương Khiêm đã nói chuyện cùng cô, cô cũng luôn không yên lòng, làm cho Phương Khiêm tưởng thân thể cô không thoải mái, suýt nữa đã cho xe chạy đến bệnh viện, muốn cô đi khám sức khỏe toàn thân.



“Em thật sự không sao chứ?” Lúc chỉ còn cách công ty hai con đường, Phương Khiêm dừng xe để Giản Tình xuống, vẫn không yên tâm muốn hỏi lại một lần nữa…



Mặc dù Giản Tình mặc áo giữ ấm chất liệu xịn, nhưng vừa xuống xe gặp phải cơn gió lạnh, cô vẫn bất giác run lên. Xoa xoa tay rồi đeo găng vào, Giản Tình nhìn vào trong xe, môi nở một nụ cười ngọt ngào, “Em không sao, đường đông, anh lái xe chậm thôi nhé.”



Phương Khiêm nhìn chóp mũi ửng đỏ của cô, đau lòng thở dài. Rõ ràng có thể ngồi chung đến bãi đỗ xe của công ty, cô lại cố tình muốn xuống xe ở chỗ này.



Tuy nhìn cô hiền lành dễ thương, nhưng lại khiến anh phải khoanh tay chịu trói. Anh lớn như thế này, chưa có chuyện gì là không xuôi chèo mát mái, chỉ có cô mới có thể làm cho anh nhấm nháp mùi vị của “thất bại”.



“Ừ, có chuyện gì thì gọi điện cho anh.” Nhớ tới buổi chiều hôm kia cô nhiệt tình hiếm có, ngoài ra tính tình khăng khăng cố chấp của cô, Phương Khiêm không thể không thừa nhận một lần nữa, cô quả nhiên tiểu yêu tinh trên trời phái xuống, hơn nữa là tiểu yêu tinh làm anh mê mẩn điên đảo.



Giản Tình đến công ty, nhưng không đến phòng thị trường, mà đi thẳng vào phòng quan hệ xã hội phụ trách công việc áp-phích. Tuy phòng quan hệ xã hội đã thay đổi trưởng phòng, nhưng trong lòng Giản Tình vẫn còn tồn tại bóng ma tâm lý với nơi đây. Nếu không phải là có lời quan trọng cần nói, cô thật sự không muốn đến nơi này.



Vì từng có một đoạn thời gian làm việc chung, phần lớn người của phòng quan hệ xã hội vẫn nhận ra Giản Tình. Thấy cô đến, họ hưng phấn vây lấy cô, mồm năm miệng mười tranh nhau lên tiếng.



“Giản trưởng ban, cô đã đến, cứ nghĩ là cô quên chúng tôi rồi chứ.”



“Giản trưởng ban, cuối cùng cô cũng đồng ý chụp áp-phích, xem ra công phu theo đuôi của Lý Duy vẫn rấ hiệu quả…”



“Giản trưởng ban, lúc chụp áp-phích, giúp tôi hỏi có thể tăng thêm người chụp cùng không nhé, tôi cũng muốn lên hình b
<<1 ... 4344454647 ... 57>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
1234567»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.327
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |