Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
br />
Đối diện với gương mặt trước sau vẫn bình tĩnh của Giản Tình, Bạch Lị Lị sớm mất đi lý trí, “Tôi ở đây giương oai? Được, bây giờ tôi sẽ cho cô biết thế nào gọi là giương oai.” Bạch Lị Lị vừa nói xong, nhanh chóng bước đến gần,vung tay tát thẳng vào má trái của Giản Tình.
“Bốp…”
Một âm thanh vang vọng làm hô hấp của mọi người trở nên khó khăn, Giản Tình chưa kịp chuẩn bị tâm lý, đã bị cô ta cho một bạt tai. Một tay cô ôm mặt, khó tin mở to mắt, “Bạch Lị Lị, cô đừng có quá đáng!”
Bạch Lị Lị cũng bị hành vi của chính mình làm cho hoảng sợ, dù sao tát Giản Tình được một cái cô cũng cảm thấy trong lòng vui sướng lạ thường. Đang lúc đắc ý, lại cảm thấy mặt mình bỏng rát, “Bốp” một tiếng, âm thanh này lại vang lên.
Lúc này người tát là Giản Tình, còn người bị tát, đương nhiên là Bạch Lị Lị kiêu ngạo. Giản Tình lạnh lùng nói: “Đừng kinh ngạc, cái tát này là trả lại cho cô.”
Tình hình tiếp theo, chỉ có thể dùng từ rối loạn để hình dung. Người vừa bị ăn tát nằm đè lên cô, Bạch Lị Lị không cam lòng bị Giản Tình đánh trả, định đè lên người Giản Tình để đánh cô, nhưng Giản Tình đã sớm có phòng bị, ra sức đẩy cô làm Bạch Lị Lị nháy mắt ngã chổng vó.
Thế này thì hay rồi, quần áo xộc xệch, tóc cũng rối tung, trang sức rơi đầy xuống sàn. Cuộc chiến của phụ nữ, độ sát thương không thể khinh thường.
Mọi người ai nấy đều bó tay, đồng loạt xông lên khuyên can, lôi lôi, kéo kéo, văn phòng một trăm mét vuông lập tức loạn hết cả lên.
“Các cô đang làm gì?” Một giọng nói nghiêm khắc từ cửa văn phòng truyền vào.
Mọi người đang đấu tranh quyết liệt, khi nghe thấy âm thanh này đều lập tức dừng lại, nhìn ra cửa. Không biết từ lúc nào mà bên ngoài đã đầy người, có trưởng phòng, quản lí, còn có một số nhân viên đi ngang qua đứng lại xem.
Còn người vừa mới lên tiếng khiển trách các cô, chính là người đang đứng ở trung tâm, Phương Khiêm – đại boss của công ty.
Ánh mắt Phương Khiêm lạnh lùng liếc qua mọi người, cuối cùng dừng lại ở hai nhân vật chính, “Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?”
Vừa rồi mọi người đang ở trong phòng họp, một quản lý nhận được điện thoại, liền lo lắng đứng dậy rời đi, anh cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu, không ngờ rằng ở trong công ty lại có người đánh nhau. Phương Khiêm vừa nghe tin tức này thì cảm thấy lo lắng. Cô gái nhỏ của anh đang ở bộ phận quan hệ xã hội, không lẽ cô đã xảy ra chuyện gì.
Nghĩ vậy, Phương Khiêm cũng đứng ngồi không yên, vừa chạy vừa vung tay cho mọi người tan họp, còn mình thì chạy theo vị quản lý kia xuống dưới. Khi chạy tới bộ phận quan hệ xã hội, nhìn thấy cảnh tượng này, anh lập tức toát mồ hôi lạnh, không tin được cô gái nhỏ của anh luôn luôn hiền lành lại có thể đánh nhau như vậy.
Khí thế của Phương Khiêm cũng không phải bình thường, nhìn anh đứng ở giữa văn phòng, những người khác lập tức nao núng cúi đầu, không ai dám quan sát sắc mặt của anh.
Giản Tình bắt đầu sửa sang lại quần áo, nhìn thấy Phương Khiêm xuất hiện, trong lòng không khỏi thở dài
Phương Khiêm quan sát cô, thấy má trái của cô hơi hơi sưng đỏ, ánh mắt lập tức trở nên hung ác, tầm mắt chiếu thẳng vào Bạch Lị Lị: “Bạch trưởng phòng, cô giải thích sao về chuyện này?”
Bạch Lị Lị nghe thấy Phương boss bảo cô giải thích trước, đắc ý lườm Giản Tình: “Boss, cô ta mắc lỗi trong khi làm việc, tôi mới nhắc nhở có một câu, cô ta đã cãi lại.Tôi nhất thời tức giận mới xảy ra xung đột với cô ta.” Bạch Lị Lị nghĩ rằng mình là trưởng phòng, cho dù có mắc sai lầm gì, tổng giám đốc cũng sẽ không làm khó cô trước mặt mọi người, vì thế mới can đảm tố cáo tội lỗi của Giản Tình, đổi trắng thay đen.
Ở đây phần đông người chứng kiến nghe thấy cô nói như vậy đều trừng to mắt, nhưng ngại cô ta là trưởng phòng, nên chỉ có thể giận mà không dám nói gì, nhiều nhất trong lòng cũng chỉ dám cầu nguyện cho Giản Tình.
Phương Khiêm nghe cô ta nói, nét mặt không chút thay đổi, hừ lạnh một tiếng, hỏi: “Là ai ra tay trước?”
Bạch Lị Lị nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của anh, lập tức sởn tóc gáy: “Bởi vì cô ta ăn nói rất khó nghe, tôi nhất thời không nhịn được, nên….”
“Không phải. . .” Không gian im ắng, đột nhiên có người lớn tiếng nói, “Mọi việc không phải như Bạch trưởng phòng nói.”
Mọi người quay lại nhìn ngườivừa nói, nhận ra người này chính là cô gái vừa mới ném tờ giấy vào đầu Giản Tình. Nhìn thấy cô dám dũng cảm đứng ra, trong lòng mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Phương Khiêm nhíu mày, hỏi cô gái kia: “Vậy đã có chuyện gì xảy ra? Cô nói cho tôi nghe.”
Cô gái liền dũng cảm, thuật lại mọi việc từ đầu đến cuối cho Phương Khiêm nghe, cuối cùng còn chốt một câu, “Nếu Phương boss không tin, có thể hỏi lại những người khác.”
Bạch Lị Lị lúc này mới ý thức được tình hình không thuận lợi, cuống quýt thanh minh với Phương Khiêm: “Tổng giám đốc, mọi việc không phải như cô ta nói đâu, anh đừng tin.”
Giản Tình đứng ở một bên, từ đầu đến cuối chỉ im lặng, chuyện xảy ra thật khôi hài. Vừa rồi nếu mình cố gắng nhịn một chút, không tranh cãi với Bạch Lị Lị, có lẽ mọi chuyện sẽ không thành thế này, cũng sẽ không làm kinh động tới Phương Khiêm. Bây giờ Phương Khiêm đã nhúng tay vào, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Phương Khiêm nhếch miệng, tuy rằng lộ ra nét cười nhợt nhạt, nhưng lại mang đầy vẻ nực cười, anh thản nhiên nói: ” Sở dĩ công ty thiết lập bộ phận quan hệ xã hội, mục đích là để bảo vệ cho hình tượng của công ty. Hôm nay xảy ra chuyện này, vẫn phải chú trọng đến hình tượng của bộ quan hệ xã hội. Tôi không quan tâm ai đúng ai sai, thân là trưởng phòng của bộ phận quan hệ xã hội – Bạch Lị Lị – cô không biết đây là trách nhiệm của cô sao? Thật sự tôi cảm thấy rất thất vọng trước hành động của cô!”
Nghe Phương Khiêm nói xong, Bạch Lị Lị cảm giác như mình đang rơi xuống hố băng. Cô gặp ảo giác ư? Tại sao từ khi Phương boss đến đây chỉ nhắm vào mình cô? Còn Giản Tình ở kia, tại sao anh không chất vấn tới nửa câu.
———-o0o———-
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ha ha…, Tiểu Tình cũng đánh nhau, hình tượng đẹp trong mắt mọi người có sụp đổ không? ~\(≧▽≦)/~
[1"> : Bình hoa:
Nghĩa đen: Bình hoa có bề ngoài bóng loáng, điêu khắc tinh xảo, và thường có hình dáng chữ S cong cong, ở đây bình hoa ám chỉ những người con gái có dáng người ma quỷ, dung nhan xinh đẹp, làn da trắng mịn.
Nghĩa bóng: Bình hoa tuy đẹp nhưng rất dễ vỡ, ám chỉ người con gái xinh đẹp nhưng không có đầu óc, bất tài vô dụng.
Trong lòng Bạch Lị Lị vừa nghi ngờ vừa sợ hãi.
Buổi sáng lúc họp các trưởng phòng, Phương Khiêm gây khó dễ cho cô ngay tại hội nghị, chỉ trích nặng nề công tác gần đây của phòng quan hệ xã hội, ám chỉ cô không xứng là trưởng phòng, làm cô khó xử trước mặt mọi người, khiến cho tâm trạng hôm nay của cô u uất như bị mây đen dày đặc bao phủ.
Hơn nữa buổi sáng cô vừa bị Phương Khiêm gây khó dễ, bây giờ lại bị anh đến bắt lỗi, lúc này sợ rằng hình tượng của mình trong tâm trí anh đã có nguy cơ bị lung lay.
Tuy đã lâm vào tình trạng rất xấu nhưng với tính tình ngang bướng, cô vẫn không chịu thua mà phản bác lại: “Tổng giám đốc, nếu không phải cô ấy khiêu khích trước, tôi cũng sẽ không nhất thời mất đi lý trí.”
“Khiêu khích?!” Phương Khiêm nhướn mày, khóe mắt khẽ lướt qua Giản Tình đang ở bên cạnh, cười nhạt nói: “Bạch Lị Lị, việc đánh nhau này khá nghiêm trọng, tôi sẽ không vội vàng đưa ra quyết định, tất cả đều chờ mở hội nghị trưởng phòng lần sau rồi xử lý. Tuy nhiên, bây giờ tôi rất hứng thú muốn nghe ân oán của các cô.”
Tất cả mọi người đều hoảng sợ trước thái độ tích cực bất ngờ của Phương Khiêm. Phương boss trăm công nghìn việc sao lại có hứng thú với ân oán của hai cô gái? Việc này thật bất thường! Thế này không phải có phần quá tọc mạch ư?
Giản Tình nghe lời Phương Khiêm nói, khẽ dậm chân, thầm nghĩ nếu để mặc anh tiếp tục đặt câu