Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
vị.
Bởi vì chuyện xảy ra lúc trưa, cả buổi chiều Giản Tình ngồi ngẩn ngơ, xem một tập tài liệu đến nửa ngày. Cô ngồi yên không động đậy, ánh mắt trống rỗng vô hồn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, , người nào tinh mắt vừa nhìn đã biết cô đang có tâm sự.
Mãi mới lấy lại tinh thần, ngồi trước máy tính đánh máy, nhưng khi gõ đến chữ “Phương”, cô lại ngây người. Nghĩ đến thái độ lạnh nhạt của Phương Khiêm trong điện thoại trưa nay, tâm trạng như lao tít lên mây xanh rồi tụt ngay xuống đất.
Cảm xúc lúc này vừa buồn khổ lại vừa uất ức, như lớp mây mù nặng trĩu, chèn ép đến nỗi không thở được, cô rất muốn khóc nhưng chỉ mạnh mẽ nuốt nước mắt vào trong. Gặp phải chuyện này, đâu phải vài giọt nước mắt là có thể giải quyết được. Điều này cô đã rút ra được từ khi đi học xa nhà.
Trên con đường trưởng thành, bề ngoài xinh đẹp đã gây không ít bất lợi cho cô. Thời còn là cô trò nhỏ ngây ngô, vì quá xinh xắn, cô rất khó kết bạn, các nữ sinh thường thích tụm năm tụm ba, nhưng cô luôn bị gạt ra bên ngoài.
Hoàn thành xong chương trình học, bước ra ngoài xã hội, có vẻ ngoài xuất sắc, vượt qua mọi khó khăn thăng chức, bình hoa[1"> – là đánh giá của hầu hết mọi người dành cho cô. Đến hôm nay, khi cô đã lên được chức trưởng ban, vẫn có rất nhiều người mỉa mai cô là bình hoa, dựa vào sắc đẹp để thăng tiến.
Trước khi vào Phương thị, cô cũng đã đi làm ở một số nơi với các chức vụ khác nhau, nhưng phần lớn đều bị “quấy rối tình dục” nên tạm rời cương vị công tác. Trải qua nhiều cay đắng khiến cho cô trở nên kiên cường hơn.
Nhưng sau này khi ở cùng với Phương Khiêm, cô cảm thấy mình thay đổi rất nhiều. Phương Khiêm yêu thương, chiều chuộng cô, kể cảtrong cuộc sống hay công việc, nếu cô gặp khó khăn, anh luôn sử dụng uy quyền của mình để giúp cô, cho dù không thể trực tiếp ra mặt, nhưng anh luôn có biện pháp để sự việc được giải quyết một cách ổn thoả.
Có lẽ người đàn ông của cô quá lớn mạnh, làm cho cô luôn nghĩ anh là người thống trị cuộc sống của mọi người. Vì vậy khi cô thật sự gặp phải chuyện gì, phản ứng đầu tiên sẽ là nhờ vả anh, bằng không, sẽ không tự giác lựa chọn cách trốn tránh.
Bây giờ, gặp vấn đề bản thân không thể tự xử lý, bỗng nhiên cô cảm thấy mình thật vô dụng.
Trong lúc cô đang ngẩn người suy nghĩ, một tờ giấy vo tròn chuẩn xác bay thẳng vào đỉnh đầu. Giản Tình nhíu mày xoa đầu, cầm lấy tờ giấy mở ra xem.
“Giản trưởng ban, cô ngơ ngẩn suy nghĩ gì thế? Mất tập trung như vậy, chẳng lẽ là đang suy nghĩ đến đàn ông nên phát dục ư?” Rõ ràng có người nhìn thấy cô hồn bay phách lạc, nên mới viết tờ giấy này để chế nhạo cô.
Giản Tình trừng mắt nhìn người đã vứt tờ giấy sang cho mình,tiện tay vẽ lên giấy cái đầu heo, đang muốn ném trả lại, đột nhiên thấy nét mặt cô gái kia thay đổi, động tác trên tay Giản Tình hơi ngừng lại, lập tức nghe thấy phía sau có người lạnh lùng nói: “Giản trưởng ban, tất cả mọi người đều đang tập trung làm việc, còn cô thì lại rảnh rỗi ngồi đây chơi đùa.”
Giản Tình nhanh chóng quay đầu, thấy khuôn mặt lạnh lùng của Bạch Lị Lị, nhìn ánh mắt của cô ta vô cùng sắc bén, dường như hai người được ông trời sinh ra làm kẻ thù không đội trời chung.
“Tôi không hề chơi đùa, Bạch trưởng phòng hiểu lầm rồi.” Giản Tình khẽ mím môi giải thích, trong lòng lại ai oán. Ngày hôm nay cô chẳng gặp được việc gì tốt đẹp cả.
“Không chơi đùa? Thế đây là cái gì?” Bạch Lị Lị đoạt lấy tờ giấy trong tay Giản Tình, vẫy vẫy trước mặt cô, nhìn thấy trên tờ giấy viết gì, Bạch Lị Lị càng cười dữ tợn hơn, “Giản trưởng ban, cô thân là người quản lý nhân viên, là người đi đầu mà trong giờ làm việc lại có hành vi như vậy, cô không thấy xấu hổ sao? Bộ phận quan hệ xã hội chúng tôi nhờ cô đến giúp đỡ chứ không mời cô đến để vui chơi, chẳng lẽ những người trong bộ phận của cô đều làm việc với thái độ này ở công ty sao?”
Lời nói của Bạch Lị Lị làm cả văn phòng lặng ngắt như tờ, người người mím môi, cúi đầu không dám lên tiếng, còn cô gái vừa rồi ném tờ giấy cho Giản Tình, khuôn mặt càng ngày càng ửng đỏ.
Tất cả mọi người đều biết tính tình Bạch Lị Lị không tốt, nhưng vì luôn muốn duy trì hình tượng thục nữ thanh nhã trong mắt mọi nhân viên trong công ty nên rất ít khi thay đổi sắc mặt ở trước nhân viên. Đột nhiên cô bây giờ lại chanh chua như vậy làm cho các nhân viên nữ cảm thấy sợ hãi.
Giản Tình nghe Bạch Lị Lị nói xong, khuôn mặt tái xanh khẽ nở nụ cười, cô mím môi, “Bạch trưởng phòng, vừa rồi đang làm việc mà phân tâm, quả thật là tôi không đúng, tôi sẵn sàng xin lỗi, nhưng cô không thể vơ đũa cả nắm như vậy được.”
“Hừ, chẳng lẽ tôi nói sai à! Điều kiện của cô như vậy cũng có thể lên làm trưởng ban, tôi đang rất nghi ngờ năng lực của bộ phận thị trường đây.” Mấy ngày nay đều cảm thấy ghen tị oán hận, rốt cục bây giờ cũng có cái cớ để phát tiết, Bạch Lị Lị sẽ không dễ dàng buông tha cho cô.
Từ nhỏ đến lớn, Bạch Lị Lị trời sinh có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Lúc nhỏ học nghiên cứu sinh, cô luôn ở trong tốp những nữ sinh ưu tú nhất, thành tích tốt, dung mạo tốt, tại sao lúc quay về lại không được mọi người nâng niu trong lòng bàn tay để yêu thương?
Lúc ra trường tìm việc, dựa vào chính năng lực của mình, cô cũng nhanh chóng trở thành trưởng phòng của bộ phận quan hệ xã hội. Ở công ty, ai cũng biết Bạch Lị Lị là một cô gái xuất sắc.
Lần đầu tiên cô cảm thấy thất bại, là khi các nhân viên nam bình chọn cô đứng thứ hai trong danh sách thập đại mỹ nữ của công ty. Khi cô biết rằng mình bị thất bại bởi một người chưa từng gặp mặt, quả thật cô đã rất tức giận. Hôm đó tan tầm, cô không nhịn được âm thầm đi xem mặt người đó ở bộ phận thị trường. Đúng là không tồi, vừa nhìn thấy Giản Tình, mầm mống ghen tỵ liền xuất hiện, mọc rễ nảy mầm ở một góc trong lòng cô.
Lần trước ngẫu nhiên gặp ở cửa hàng quần áo, rồi ở dạ hội đêm Nô-en, Giản Tình càng ngày càng đẹp động lòng người, cô cũng càng ngày càng oán hận hơn. Dựa vào cái gì mà một trưởng phòng như cô lại thất bại bởi một trưởng ban nhỏ bé, ngay cả bạn trai Cao Nguyên của cô khi tham gia dạ hội xong cũng xúc động nói, “Giản Tình quả nhiên là một đại mỹ nhân.” Vì câu nói vô tư này của anh, bọn họ đã xảy ra chiến tranh lạnh một tuần, đến tận bây giờ Cao Nguyên vẫn chưa tới tìm cô để xin lỗi.
Dùng biện pháp điều Giản Tình đến đây, bắt cô làm tăng ca, khiến cô mệt nhọc, nhìn cô từ sáng tới tối tất bật làm việc xung quanh mình, sự ghen tỵ mãnh liệt trong lòng mới có thể thoáng giảm bớt. Cô gái đáng ghét này, cô nhất định phải nghĩ ra biện pháp khiến Giản Tình bị đuổi khỏi Phương thị mới được.
Hôm nay bắt được nhược điểm của cô, Bạch Lị Lị đương nhiên không thể dễ dàng bỏ qua.
Lúc này, người nào ngu dốt nhất cũng có thể nhìn ra Bạch Lị Lị đang cố ý làm khó Giản Tình. Nói ra những lời khó nghe như vậy, ai nghe trong lòng cũng đều thấy không thoải mái.
Giản Tình cũng không phải ngoại lệ, nghe Bạch Lị Lị nói xong, cô thật sự tức giận, “Bạch trưởng phòng, thân là một người gương mẫu, cô không biết mình nói như vậy là quá chanh chua sao?”
Bạch Lị Lị bị cô lên án, lập tức trừng lớn mắt, lạnh lùng cười: “Bình thường cô luôn im ỉm, không ngờ bản lĩnh tranh cãi cũng rất lợi hại. Là do cô sai, không thể trách tôi chanh chua được.”
“Tôi làm sai, tôi cũng đã xin lỗi rồi. Bạch trưởng phòng cứ tiếp tục như vậy sẽ bị người khác chê cười đấy.”
“Giản Tình, một trưởng ban nhỏ như cô cũng dám đứng ở đây ăn nói ngang ngược, có tin tôi sẽ khiến cho công ty đuổi việc cô không?”
Tình hình phát triển đến mức này đã có phần không kiềm chế được. Hai người cãi nhau, nghiễm nhiên lệch khỏi chủ đề công việc, mà dáng vẻ của Bạch Lị Lị giống hệt những người đàn bà chanh chua hay chửi bóng gió.
Giản Tình nhếch miệng cười: “Có đuổi việc tôi hay không cũng đâu đến lượt cô quyết định, hơn nữa người đang giương oai ở đây không phải tôi, mà là cô. Xin Bạch trưởng phòng hãy tự trọng một chút.”
<