Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
o cô sắc lạnh đến ghê người.
Diệp Luyến Hoàn đúng là đồ xấu xa. Cô ta bắt cô đợi cả tiếng đồng hồ rồi. Móng tay rồi đến móng chân đều đã được cô mang ra giũa đi giũa lại đến cả chục lần, thế mà đồ xấu xa ấy vẫn bặt vô âm tín. Không phải cô ta lại định lừa cô nữa đấy chứ? Hương Tranh càng nghĩ càng tức, người xưa có câu: “Nhẹ dạ cả tin”, xem ra có lẽ cô là người như thế.
Đúng lúc Hương Tranh quyết định không đợi thêm nữa, cất cái giũa đi, nhổm người đứng dậy, định bụng bỏ đi thì phát hiện ra Diệp Luyến Hoàn đang bước lại gần. Hương Tranh lại ngồi xuống bậc đá. Mấy phút sau, Diệp Luyến Hoàn đã đứng trước mặt cô, khuôn mặt ửng đỏ lấm tấm mồ hôi do đi vội. Thấy bộ dạng ấy của Luyến Hoàn, Hương Tranh dịu hẳn lại.
“Mau lau mồ hôi đi.” Hương Tranh đưa khăn giấy cho Luyến Hoàn.
“Cảm ơn cô!” Diệp Luyến Hoàn đưa tay nhận lấy khăn giấy Hương Tranh đưa, duyên dáng đưa lên lau mặt, sau đó quay qua nhìn Hương Tranh chăm chú.
Hương Tranh bất giác sởn gai ốc trước cái nhìn không chớp mắt của Luyến Hoàn, cô thận trọng hỏi: “Cô... cô định nhờ tôi giúp việc gì?”.
“Cô đừng hiểu lầm. Chỉ là tôi có một việc muốn nhờ cô.” Ánh mắt và giọng nói của Diệp Luyến Hoàn càng mềm mỏng, van lơn.
“Cô... cô cứ nói thử xem.”
Dù trong lòng biết rõ đó chắc chắn không phải là một việc hay ho gì nhưng Hương Tranh vẫn không thể làm ngơ trước điệu bộ đáng thương của Luyến Hoàn.
Diệp Luyến Hoàn nghe nói vậy, nhanh như cắt, đặt vào tay Hương Tranh một đồ vật nhỏ.
“Cô giúp tôi treo cái túi thơm này vào điện thoại của Sở Trung Thiên được không?”
Đó là một cái túi thơm loại nhỏ, dùng làm móc treo điện thoại di động màu xanh da trời, mặt trước thêu chữ “bình”, mặt sau thêu chữ “an”, bên trong nhồi đầy hương liệu tạo mùi thơm nhẹ nhàng, thanh khiết. Xem kỹ thì thấy túi thơm này không có gì đặc biệt so với những túi thơm được bày bán khắp nơi.
Hương Tranh cầm túi thơm Diệp Luyến Hoàn đưa, lật đi lật lại, xem trước xem sau, vẫn không thấy có gì bất thường nhưng cô cứ nửa đùa nửa thật hỏi lại: “Trong túi thơm này không có chứa chất độc đấy chứ?”.
Diệp Luyến Hoàn nghe nói vậy thì giật mình, cúp mắt, bối rối nhìn xuống đất, điệu bộ rất khả nghi nhưng lúc ấy Hương Tranh còn đang mải xem xét cái túi thơm nên đã không để ý.
“Chuyện là thế này. Sở Trung Thiên thích nhất là hoa hồng, lúc trước mỗi khi ôm tôi, anh ấy đều nói với tôi, anh ấy rất thích mùi hương trên người tôi, rằng tôi là món quà quý giá mà Thượng đế dành tặng cho anh ấy. Và còn nói tôi là bông hồng của anh ấy.” Diệp Luyến Hoàn khẽ mỉm cười, say sưa nói. Khuôn mặt cô ta ửng hồng, mắt mơ màng như thể cô ta đang đắm chìm trong những ngày tháng bọn họ còn say đắm bên nhau.
Nhìn biểu hiện ấy của Luyến Hoàn, không hiểu sao Hương Tranh thấy khó chịu. Cơn giận dữ cứ bùng lên, không nén lại được, cô chỉ muốn vò nát cái túi thơm trong tay và ném xuống đất.
“Nhưng thật không may...” Giọng Luyến Hoàn đột nhiên trở nên bi thương. “Tôi không biết trân trọng, nhất thời bồng bột dẫn đến việc đáng tiếc. Tôi nghĩ... tôi nghĩ... Sở Trung Thiên sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi. Tôi không bao giờ còn cơ hội ở bên cạnh anh ấy nữa. Nên... tôi... hy vọng cái túi thơm này sẽ thay tôi mang lại may mắn cho anh ấy.” Nói xong, cô ta bật khóc tức tưởi.
Hương Tranh nghe thấy những tiếng xì xào phía sau, đến khi quay lại cô mới biết những người xung quanh đang phẫn nộ nhìn cô, chắc bọn họ nghĩ cô đang bắt nạt Diệp Luyến Hoàn. Thượng đế chứng giám, cô không nói gì, không làm gì, là tự cô ta khóc đấy chứ. Tuy nhiên, Hương Tranh vẫn cảm thấy ớn lạnh trước những ánh nhìn của đám đông. Cô quay sang Diệp Luyến Hoàn càu nhàu: “Được rồi. Tôi sẽ giúp cô. Nhưng cô mau lau nước mắt đi kẻo mọi người hiểu lầm là tôi ức hiếp cô.”
Diệp Luyến Hoàn lập tức ngừng khóc, vừa lau nước mắt vừa cảm ơn Hương Tranh, sau đó cô ta còn dặn thêm: “Cô cũng đừng nói chuyện này với Sở Trung Thiên. Anh ấy đang hận tôi như vậy, nếu biết là do tôi gửi, chắc chắn anh ấy sẽ không chịu nhận”.
Hương Tranh suy nghĩ một lát, thấy Luyến Hoàn nói có lý liền đồng ý. Dù sao cũng chỉ là một cái túi thơm nhỏ, chắc chẳng thể có chuyện gì được.
Hương Tranh làm thủ tục nhập học xong thì đã xế chiều, mặt trời xuống núi, học viên đã về hết cả. Học viện lại chìm vào yên lặng, chỉ còn nghe tiếng gió rì rào qua kẽ lá. Đi đến bậc cuối cùng của cầu thang đá, Hương Tranh bất giác dừng lại, đứng ngây ở đó nhìn con đường nhỏ dẫn tới rừng phong.
Hương Tranh nhớ tới lời Diệp Luyến Hoàn. Rừng phong này đẹp như vậy, lẽ nào lại có ma? Từ bé đến giờ, cô chưa gặp ma bao giờ. Nhưng lõ có gặp, chắc chắn cô cũng bị nó làm cho sợ vỡ mật. Lúc Hương Tranh còn đang bận nghĩ ngợi thì một trận gió bất ngờ thổi tới cuốn theo đám lá phong trên mặt đất tạo thành một vòng xoáy đỏ đẹp mê hồn. Hương Tranh như bị thôi miên, đứng lặng ngắm nhìn, không để ý đến một thứ xuất hiện trên con đường, đột nhiên cô bị một bàn tay lôi đi.
Hương Tranh hét lên. Tiếng hét chói tai của cô như xé tan không gian yên tĩnh của khu học viện. Hương Tranh hét lên như thể muốn chứng tỏ con ma cũng không làm cô sợ đến vỡ mật.
Bàn tay ma giữ Hương Tranh một lát, sau đó là một người đàn ông mặc đồ xám bước ra từ bụi cây bên đường.
Hương Tranh đờ đẫn nhìn người đàn ông mặc bộ đồ màu xám đứng trước mặt, nhìn đi nhìn lại, một lúc sau cô mới kêu lên: “Sao lại là anh?”. Hóa ra con ma trong rừng phong mà đám học viên nhìn thấy không ai khác chính là anh chàng cao kều, chủ nhân chiếc Rolls-Royce màu bạc mà cô gặp ở sân bay.
Sở Tu Phàm cũng nhìn cô, ngạc nhiên cau mày, có lẽ là không hiểu cô đến đây làm gì. Sau khi nhìn thấy đám sách vở trong tay cô, anh ta đã biết câu trả lời, cặp lông mày từ từ giãn ra.
Hương Tranh cũng muốn biết vì sao anh ta có mặt ở đây nhưng cô không có tài quan sát và suy đoán nên đành hỏi thẳng: “Sao anh lại ở đây? Anh là người ở trong rừng phong phải không? Anh có biết học viên của học viện đều nghĩ anh là con ma trong rừng phong không?”.
Sở Tu Phàm không nói gì, quay người bỏ đi.
Hương Tranh vội vàng chạy vượt lên trước, quay người giơ hai tay chặn anh ta lại, chặn không được cô vội túm vạt áo anh ta kéo lại.
“Đợi đã!”
Sở Tu Phàm dừng lại nhìn cô, khẽ nhếch môi hỏi: “Chuyện gì?”.
Giọng nói vừa nhỏ vừa lạnh lùng, không chút biểu cảm. Hương Tranh nhìn thẳng vào mặt anh ta. Cơn gió chiều khẽ thổi làm vài sợi tóc mái của anh ta bay lòa xòa trước trán, gần như chạm vào đôi mắt đen bí ẩn. Đôi mắt ấy như bóng đêm yên tĩnh, không có chút ấm áp nào. Hương Tranh bất giác rùng mình, tim đập thình thịch.
“À!” Hương Tranh vội bỏ tay ra khỏi vạt áo anh ta, bối rối đan những ngón tay vào nhau, mặt đỏ bừng, ấp úng nói: “Chuyện hôm trước, rất cảm ơn anh. Tôi sẽ mang tiền gửi trả anh. Anh cho tôi địa chỉ nhà anh, mai tôi mang tới”.
Cho dù hôm ấy Hương Tranh vô cùng tức giận vì anh ta không cho cô đi nhờ xe nhưng đúng là anh ta đã cho cô tiền. Vì thế cô vẫn phải mang ơn anh ta.
Sở Tu Phàm nhìn cô chằm chằm một lúc lâu mới lên tiếng hỏi lại: “Cô muốn cảm ơn tôi?”.
Hương Tranh ngạc nhiên, không hiểu sao anh ta lại hỏi cô câu ấy nhưng cô vội vã gật đầu. Cô thật sự muốn được làm điều gì đó để cảm ơn sự giúp đỡ của anh ta.
Sở Tu Phàm không nói gì, lẳng lặng cho tay vào túi quần, lây ra mấy tờ một trăm tệ đưa ra trước mặt cô.
Hương Tranh ngạc nhiên quá đỗi, cô hết nhìn mấy tờ tiền lại nhìn Sở Tu Phàm, trong lòng tự hỏi: “Sao anh ta lại đưa tiền cho mình? Không phải là anh ta mắc bệnh thích cho tiền người khác đấy chứ?”.
“Tôi không cho tiền cô. Nếu tiện, nhờ cô mua giúp một ít đồ, sớm mang qua đây. Không tiện thì thôi.” Sở Tu Phàm khẽ nói, cho dù là nhờ người khác, giọng nói anh ta vẫn lạnh lùng như thế.
“Tôi không phiền. Không phiền!” Hương Tranh rối rít nhận lời, vừa gật đầu vừa đưa tay ra nhận tiền, thậm chí bàn tay còn run lên vì phấn khích. Cô cũng chẳng bận tâm vì sao mình lại phấn khích như thế chỉ biết rằng được giúp người đàn ông bí ẩn này khiến cô rất vui.
“Tôi đợi cô tại ngôi nhà gỗ trong rừng phong. Chú ý cẩn thận, đừng để ai phát hiện ra tôi.”
Nói xong, anh ta đi thẳng, chẳng thèm chào tạm biệt.
Hương Tranh giờ cũng chẳng để tâm tới chuyện ấy. Trái tim cô như đã bị đánh cắp. Cô cứ đi đi lại lại trên con đường nhỏ yên tĩnh trong trạng thái vô thức. Mãi tới khi trăng mọc, cô mới sực tỉnh, mỉm cười quay về nhà.
Hương Tranh hào hứng ra khỏi học viện; ghé vào siêu thị mua đồ rồi mới về căn hộ cao cấp của Sở Trung Thiên. Kỳ lạ là khi cô vừa tra chìa kh