Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
a vào ổ, cánh cửa đã mở ra. Sau đó, Hương Tranh bị cánh cửa ép chặt vào tường, thiếu chút nữa thì bị cán mỏng thành giấy, đám đồ đạc mới mua đang cầm trên tay rơi vãi tung tóe trên mặt đất.
Ba giây sau, cánh cửa mới được kéo dịch ra, đằng sau cánh cửa không ai khác là Sở Trung Thiên đang trong cơn giận dữ.
“Hương tiểu thư, cô có hứng thú làm giấy dán tường từ khi nào vậy?” Anh ta trợnmắt nhìn cô. “Hay là cô có sở thích trốn sau cánh cửa mà tôi không biết?”
Hương Tranh từ từ chống tường đứng dậy, giận dữ nhìn anh ta, miệng hét lên: “Ai thích trốn sau cửa? Không phải là anh mở cửa kiểu ấy à? Hại tôi thiếu chút nữa đã bị cán thành giấy dán tường. Người ta mở cửa bằng tay, đằng này anh giơ chân đạp cửa. Cứ như là anh đang vội đi cướp nhà băng hay chen chân đi đầu thai vậy”.
“Cắt! Nếu tôi có ý định đi cướp nhà băng, tôi sẽ mang cô đi cùng.”
Sở Trung Thiên cúi người nhặt đám đồ rơi trên mặt đất, không nói thêm gì nữa. Nhặt xong đồ, anh ta lẳng lặng đi vào phòng, để mặc Hương Tranh ở đó.
Hương Tranh cho dù thấy ấm ức nhưng cũng chẳng dám cự nự gì, lẳng lặng đi vào nhà. Lúc đóng cửa, cô chợt nghĩ, Sở Trung Thiên vừa mới mở cửa, chắc là định ra ngoài, cô vội nói vọng vào trong: “Sở Trung Thiên, anh định ra ngoài phải không?”.
“Không đi nữa!” Tiếng Sở Trung Thiên vọng ra từ nhà bếp.
Hương Tranh ném túi xách lên sofa, bước vào bếp, vừa đi vừa hỏi: “Sao lại không đi nữa?”.
“Chẳng vì sao cả.”
“Đây mà giống câu trả lời à?” Hương Tranh giận dữ vặn lại, rồi đột nhiên nghĩ ra chuyện gì, cô hào hứng hỏi tiếp: “Có phải vừa xong anh định đi tìm tôi?”.
Sở Trung Thiên khẽ lườm cô, tiếp tục sắp xêp túi đồ.
“Cô không phải trẻ con, cũng không phải bệnh nhân tâm thần, tôi tìm cô làm gì?”
Hương Tranh mặt đỏ bừng đến tận mang tai, chỉ còn cách tiếp tục đùa để chữa ngượng:
“Hừ! Quan tâm tới tôi thì cứ nhận đi. Anh không nói ra làm sao tôi biết được”.
Sở Trung Thiên cảm thấy khó chịu khi bị Hương Tranh phát giác, cũng chỉ biết nổi giận đánh trống lảng: “Còn ở đó mà diễn. Mau nấu cơm đi. Tôi đói muốn chết rồi”.
“Biết rồi.” Hương Tranh đáp chỏng lỏn.
Rồi lại chợt nhớ ra việc gì, Hương Tranh vội vàng gọi Sở Trung Thiên lại: “Anh đợi chút đã”.
Nói rồi, cô vội vã quay trở lại phòng khách, mở túi xách, lấy túi thơm của Diệp Luyến Hoàn dúi vào tay Sở Trung Thiên.
“Này! Cho anh!”
Sở Trung Thiên liếc nhìn cái túi thơm, giở giọng châm biếm: “Cho quà à? Không phải cô định thú nhận là cô đang yêu tôi đấy chứ?”.
Hương Tranh cười giả lả, đang định nói ra sự thật thì bỗng nhớ ra Diệp Luyến Hoàn dặn phải bí mật, đành lấp lửng: “Ồ! Sở thiếu gia đây vừa đẹp trai vừa lắm tiền, con gái thích anh xép hàng dài như sông Châu Giang. Tiếc là bản cô nương tôi lại không hứng thú. Túi thơm này là của một cô nàng hâm mộ bí mật cầu xin tôi chuyển tới anh. Sở thiếu gia, xin anh vui lòng nhận lấy”.
Sở Trung Thiên lại nhìn túi thơm lần nữa, ngờ vực hỏi Hương Tranh: “Hương tiểu thư. Cô thật sự không ghen chứ?”.
Hương Tranh cũng ngọt ngào trả đũa:
“Thật tiếc. Tôi lại không thích bon chen”.
Sở Trung Thiên cười cười, tiện tay ném cái túi thơm vào ngăn tủ.
“Này! Anh đừng đụng tới những đồ đựng trong túi màu đỏ nhé!” Hương Tranh đột nhiên quay sang Sở Trung Thiên dặn dò.
“Sao thế?” Sở Trung Thiên lây làm kỳ lạ hỏi lại.
“Đây là thức ăn tôi mua giúp một người.”
Hương Tranh cầm túi màu đỏ đi về phía tủ lạnh, trong đầu bất giác hiện lên đôi mắt đen như bóng đêm.
Hương Tranh dừng bước, có ý né tránh Sở Trung Thiên.
Sở Trung Thiên thấy điệu bộ thiếu tự nhiên của Hương Tranh, lập tức thấy bực bội, không kìm được, buột miệng hỏi: “Người đó là ai?”.
“Tôi có nói anh cũng không biết đâu.”
Hương Tranh chỉ nói vậy rồi lại tập trung, cẩn thận đặt túi đồ vào tủ lạnh.
Sở Trung Thiên trợn mắt, không dám tin Hương Tranh có thể trả lời anh như vậy. Được lắm, không thèm hỏi ý anh mà dám có bạn trai bên ngoài. Anh tức giận bỏ đi, ra đến ngoài mới quay vào nói: “Tôi không ăn tối”.
“Này. Sở Trung Thiên. Anh làm sao thế?” Hương Tranh nhìn theo bóng Sở Trung Thiên giận dữ đi ra, không khỏi ngạc nhiên. Cô tự kiểm điểm lại, nãy giờ cô đâu có chọc giận anh ta, cũng không nói câu nào xúc phạm anh ta. Vậy thì anh ta giận dỗi cái gì chứ?
Sở Trung Thiên không để ý đến Hương Tranh tức giận đi vào phòng mình, đóng sập cửa lại, lên giường nằm. Nhưng cả đêm hôm ấy anh trằn trọc không sao ngủ được. Anh thấy rất bực bội. Cứ nghĩ đến việc Hương Tranh có bạn trai là tim lại nhói lên từng hồi. Chính bản thân anh cũng không hiểu tại sao mình lại khó chịu đến vậy, cũng không nhớ là vì cảm giác này mà anh đã không ăn tối.
Lúc Sở Trung Thiên mệt mỏi thiếp đi thì bên ngoài cửa sổ bầu trời đã chuyển dần sang màu xám.
Sở Trung Thiên thấy đói bụng mới bơ phờ ngồi dậy. Nhìn đồng hồ thì đã hơn năm giờ sáng, anh lấy tay xoa xoa hai bên thái dương, mắt nhắm mắt mở bước ra ngoài. Vừa hé cửa phòng, đã thấy ánh sáng ấm áp hắt ra từ bếp, còn nghe cả tiếng nước chảy nhỏ nữa.
Sở Trung Thiên định vào bếp tìm gì đó để ăn, lúc bước vào thấy Hương Tranh đang quay lưng lại rửa nâm.
Lẽ nào cô ta sợ anh bị đói nên dậy sóm chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh? Sở Trung Thiên vui vẻ, chẳng còn tức giận, nhẹ nhàng đến sau lưng Hương Tranh cất tiếng hỏi: “Cô đang làm bữa sáng cho tôi đấy à?”.
Hương Tranh bị bất ngờ nên giật mình, vội vàng quay lại. Thấy Sở Trung Thiên, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cô cứ ngỡ mình gặp ma, đưa tay khóa vòi nước, hỏi: “Tôi làm ồn khiến anh tỉnh giấc à?”.
“Không phải.” Sở Trung Thiên nhìn những cây nấm trong tay Hương Tranh, hỏi lại: “Cô đang làm bữa sáng cho tôi đấy à?”.
“À!” Hương Tranh cũng bôi rôì nhìn xuống bàn tay còn đang rửa nấm, cúi đầu lí nhí nói: “Đây là tôi làm giúp bạn tôi”.
''Cô thích anh ta?” Sở Trung Thiên thấy chán nản gấp bội, tự nhiên cơn đói biến mất.
Hương Tranh đỏ mặt lắc đầu, sau đó đánh trống lảng: “Anh đói không? Tôi làm bữa sáng cho anh nhé!”.
“Không cần!” Sở Trung Thiên từ chối, chán nản quay về phòng.
“Làm sao anh ta lại giận dữ thế nhỉ?” Hương Tranh bối rối nhìn theo.
“Rầm...” Cánh cửa khép lại, sau đó là sự im lặng.
“Kệ anh ta, không ăn sáng càng đỡ phiền, bây giờ việc quan trọng nhất là mang bữa sáng này tới cho chàng hoàng tử trong rừng phong của mình.” Cô tự nhủ.
Hương Tranh mang đồ ăn tới trường, trời còn chưa sáng hẳn. Một màn sương trắng bao phủ khắp mặt đất, cả học viện chìm trong sương mờ. Hương Tranh đi đến chỗ cầu thang đá, đứng đó nhìn con đường nhỏ dẫn tới rừng phong, băn khoăn suy tính xem phải làm thế nào để tìm được hoàng tử của cô giữa rừng phong này thì cái bóng áo xám lại xuất hiện trước mặt cô.
Hương Tranh hớn hở chạy về phía trước, vừa chạy vừa giơ tay vẫy, miệng mấp máy. Lúc này cô mới chợt phát hiện ra mình chưa biết tên anh ấy. Cô do dự dừng lại, bối rối đưa tay gãi gãi đầu, hơi đỏ mặt, nhẹ nhàng hỏi: “Tôi là Hương Tranh, anh có thể gọi tôi là Tranh. Tôi còn chưa biết tên anh. Anh có thể nói cho tôi được không?”.
“Tôi là Sở Tu Phàm.” Hoàng tử chỉ nói ngắn gọn.
“Sở Tu Phàm! Trời ơi! Tên đẹp y như người vậy.” Hương Tranh nghĩ thầm trong bụng, bất giác đỏ mặt. Cô ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt mở to long lanh, hai má ửng hồng, e lệ hỏi: “Tôi gọi anh là Tu Phàm được không?”.
Sở Tu Phàm khẽ liếc cô, bước thẳng vào rừng phong, vừa đi vừa nói: “Tùy cô.”
“Woa! Anh ấy đồng ý rồi!” Hương Tranh vui mừng ra mặt, bất chấp trái tim đang loạn nhịp, tay giữ chặt túi thức ăn, vội vàng bám theo Sở Tu Phàm.
Sở Tu Phàm đưa Hương Tranh men theo con đường mòn nhỏ, đi sâu vào rừng phong. Càng đi càng gặp những cây phong lớn hơn, cho đến khi Hương Tranh nhìn thấy một ngôi nhà gỗ bên cạnh một cây phong cổ thụ, ngôi nhà có lẽ cũng được làm bằng gỗ phong, màu nâu của gỗ khiến ngôi nhà như lẫn giữa đám cây dày đặc xung quanh, nêu không nhìn kỹ, khó có thể phát hiện ra.
“Anh sống ở đây?”
Hương Tranh đưa mắt quan sát đám lá phong phủ kín nóc nhà, xung quanh nhà, từ lúc nào trong mắt cô chỉ có màu đỏ ngự trị. Ngôi nhà thật đẹp, đẹp như trong thế giới cổ tích vậy. Nếu không phải là tận mắt nhìn thấy, có lẽ Hương Tranh sẽ không bao giờ tin Sở Tu Phàm sống ở một nơi đẹp như thế này vì cô nghĩ một con người lạnh lùng n