watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

Wap Đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 20.05.26 / 03:47
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
ng phải anh là trai bao đấy chứ?”



“Trai bao.” Sở Trung Thiên nói.



“Ực, ực...” Hương Tranh thiếu chút nữa thì chết sặc. Anh ta quả thật là trai bao. Cô chỉ đoán vu vơ vậy mà cũng trúng.



Sở Trung Thiên nhanh chóng nhận ra mặt Hương Tranh đang nghệt ra, anh nheo mắt.



“Này! Đầu đất, không phải cô tin là thật đấy chứ?”



Hừm! Tiểu tử chết tiệt, dám đem cô ra làm trò đùa. Hương Tranh trợn mắt lườm Trung Thiên.



“Dám lừa tôi hả? Còn nữa, đừng có tùy tiện đặt biệt danh cho tôi.”



Sở Trung Thiên cười cầu hòa, rồi nghiêm túc nói: “Tôi làm cho công ty của gia đình. Chỉ khi có cuộc họp tôi mới tới công ty, mọi công việc tôi trao đổi với Nhiễm Ninh qua email”.



Như vậy, chắc hẳn đây là công ty nhỏ, nhưng tại sao anh ta lại vung tiền như đại gia thế? Hương Tranh thầm thắc mắc, không nói ra. Cô chỉ hỏi lại: “Nhiễm Ninh là ai?”.



“Cậu ấy là bạn thân của tôi, mẹ tôi và cha cậu ấy chung vốn thành lập công ty này. Cậu ấy là trợ lý Tổng Giám đốc. Chúng tôi lớn lên cùng nhau, cùng là con một nên coi nhau như anh em, rất gắn bó. Mà thôi, không nói chuyện của tôi nữa, nói chuyện của cô đi.”



Chuyện của cô? Cô thì có chuyện gì? Nghĩ lại hai mươi năm qua, cuộc đời cô cũng có một số trường đoạn kịch tính, ví dụ như lần cô bị rơi xuống cống, lần cô đánh trả lão chủ háo sắc, lần cô bị con chó vàng đuổi cắn... còn lại không có gì đặc biệt. Nhưng những “biến cố” này đâu có hay ho gì để mang ra kể. Có điều Sở Trung Thiên đã trải lòng với cô như vậy, cô không thể nào không đáp lại. Sau một hồi đắn đo, cân nhắc, cuối cùng Hương Tranh lí nhí lên tiếng, mặt đỏ bừng: “Tôi... dậy thì muộn. Một lần đi bơi, thấy cô bạn cùng lớp thân hình nở nang mà ghen tị quá, về nhà mới lây trộm đồ lót của mẹ, nhồi bông vào...”.



Sở Trung Thiên thấy Hương Tranh ngượng ngùng liền giải vây: “Hừm! Ai hỏi những chuyện này. Tôi muốn hỏi bố mẹ cô làm gì? Sao cô lại lập công ty cho thuê bạn gái?”.



Ừ nhỉ, tại sao cô lại kể cho anh ta mấy chuyện đáng xấu hổ này? Hương Tranh cũng tự thấy mình quả thật rất ngớ ngẩn. Cô ngại ngùng lấy tay che mặt rồi mới trả lời câu hỏi của Trung Thiên: “Cha mẹ tôi sống ở nơi khác, có khi cả năm gia đình mới đoàn tụ một lần. Tôi ở cùng chị gái. Cách đây không lâu, tôi thất nghiệp, vì muốn kiếm tiền nên mới mở dịch vụ kinh doanh cho thuê bạn gái”.



Sở Trung Thiên cảm thấy buồn cười trước điệu bộ trẻ con của Hương Tranh. Một lúc lâu vẫn thấy cô che mặt, anh đánh liều đưa tay gỡ tay cô xuống.



“Chúng ta đang nói chuyện, có phải đang thi đâu. Cô muốn nói gì tùy thích. Chuyện xấu hổ cũng không sao. Tôi sẽ chỉ nghe thôi.”



“Ai mà biết được anh có giữ lời hay không. Như khi còn học trung học, tôi cũng nói chuyện với bạn cùng lóp, vô tình kể lại một chuyện không hay mà tôi gặp phải. Người bạn đó cũng hứa chỉ nghe thôi. Vậy mà hai ngày sau, chuyện của tôi, cả trường không ai là không biết.”



Hai người nói rất nhiều, rất nhiều chuyện, từ chuyện hồi nhỏ nghịch ngợm hái trộm trái cây nhà hàng xóm đến chuyện lần đầu tỏ tình... Họ nói chuyện rất lâu, rất lâu, đến khi mặt trời đã lặn, mặt trăng dần lên cao.



Sở Trung Thiên quên mất chuyện chiếc áo hàng độc bị con chó vàng cắn nát. Hương Tranh quên đi chuyện làm bạn gái thuê. Hai người dường như không còn xa lạ, trở nên rất gần gũi.



Chương 5: Bí mật của rừng phong



Hương Tranh tin rằng sau đêm hôm qua, quan hệ giữa cô và Sở Trung Thiên sẽ được cải thiện. Tuy nhiên, thực tế lại cho thấy cô đã quá ngây thơ. Sở Trung Thiên không những không đối xử tốt với cô mà còn bắt nạt cô nhiều hơn.



Buổi tối hôm trước, hai người nói chuyện tới khuya mới đi ngủ, chia sẻ là thế cảm thông là thế, vậy mà ai ngờ, ngay hôm sau, anh ta đã quên hết. Mới sáng sớm, anh ta đã sang phòng cô, thô bạo dựng cô dậy, sai cô đi chợ nấu ăn.



Tất nhiên là Hương Tranh cãi lại: “Tôi là bạn gái thuê chứ không phải cô giúp việc. Hà cớ gì anh bắt tôi phải làm việc nhà?”.



“Bạn gái nấu ăn cho bạn trai là chuyện bình thường.” Sở Trung Thiên mềm mỏng bác bỏ lý lẽ của cô. Cô phải chịu thua. Nhưng chưa hết, thấy Hương Tranh chịu nhịn, không phản đối nữa, anh ta lập tức lấn tới. “Nấu cơm xong thì nhớ dọn nhà cho sạch sẽ.”

“Tôi không làm. Anh đừng có quá đáng!” Hương Tranhtức tối bật lại. Rõ ràng anh ta đang áp bức cô.



Sở Trung Thiên mặc kệ. Với điệu bộ của kẻ chiên thắng, anh kiêu hãnh bước ra khỏi nhà. Hương Tranh nhìn theo, ức đến nỗi không nói nên lời.



Anh ta thuê cô, cô đã đồng ý, giờ thì biết làm thế nào, đành ngậm đắng nuốt cay làm thân hầu gái cho anh ta vậy. Dù có tức giận cỡ nào cô cũng không dám không đi chợ nấu cơm. Sở Trung Thiên bụng dạ hẹp hòi, không có gì đảm bảo anh ta sẽ chịu bỏ qua cho cô.



Hương Tranh làm theo lời Sở Trung Thiên, ra siêu thị mua thức ăn về nấu cơm. Lần đầu tiên phải ra khỏi nhà một mình, chưa quen đường, không có gì lạ khi Hương Tranh bị lạc đường tới ba lần, rất lâu sau mới tìm về được tới nhà. Tới giờ nấu cơm trưa, Sở Trung Thiên vẫn chưa về, điện thoại cũng không gọi được. Hương Tranh phải nấu cơm một mình, rồi còn ngồi chờ anh ta đến đói nhũn người mới dám ăn.



Ăn cơm xong, Hương Tranh nghỉ ngơi một lát rồi bắt tay vào dọn nhà. Căn hộ của Sở Trung Thiên rất rộng, có tới bốn phòng ngủ, hai phòng khách, chưa kế bếp và nhà vệ sinh. Hương Tranh dọn nhà xong thì thành phố đã lên đèn. Sở Trung Thiên vẫn chưa về.



Cho đến đêm, đang ngủ, Hương Tranh đột nhiên cảm thấy có ai đó đang khẽ tát vào má mình, người đó còn nói mai cô phải dậy sớm đi học. Hương Tranh mơ màng ậm ừ rồi nhanh chóng xoay người, tiếp tục giấc mơ về chàng hoàng tử bạch mã của cô.



Buổi sáng hôm sau, khi Hương Tranh vẫn đang say sưa với chàng hoàng tử bạch mã thì đột nhiên có vật gì đó huơ huơ trước mặt cô, chuyển động qua lại không chịu dừng. Chắc là một con nhặng xanh.



Đồ phá đám, Hương Tranh nhíu mày, ti hí mắt.



Cái gì thế này? Một con nhặng mang khuôn mặt đẹp trai ư?



Trên đời làm gì có chuyện như thế.



Hương Tranh hết sức kinh ngạc, đột nhiên cô thấy đau ở gáy, thấy mình bị dựng dậy, từ từ bay xuống đất. Cô tỉnh hẳn, mở mắt nhìn lên cửa sổ.



Trời vẫn chưa sáng rõ, trên nền trời màu xám còn rớt lại mấy vì sao. Phía chân trời, mặt trời còn chưa kịp đội biển nhô lên.



Hương Tranh quay đầu tìm tác giả của cú ngã vừa xong để trút giận: “Sở Trung Thiên, còn sớm thế mà anh đã lên cơn điên à? Mò vào phòng tôi, đá tôi xuống đất. Tôi có làm sao thì anh phải hoàn toàn chịu trách nhiệm”.



“Thứ nhất, đây là phòng tôi, không phải phòng cô. Thứ hai, đá cô là giày của tôi không phải tôi. Cô muốn nó chịu trách nhiệm thì đi mà tìm nó. Thứ ba, cô mau dậy đi học ngay.” Sở Trung Thiên khoanh tay trước ngực, dõng dạc tuyên bố.



“Đi học. Học cái gì?” Hương Tranh kinh ngạc trợn mắt.



Sở Trung Thiên cầm tờ giấy, đi vòng qua giường, chìa trước mặt cô. “Đọc thì biết.”



“Được.” Hương Tranh nhận lây tờ giấy, nhanh chóng đưa lên đọc.



Sở Trung Thiên đứng bên cạnh nhìn Hương Tranh vẫn ngồi bệt dưới đất, chăm chú đọc tờ giấy.



Hương Tranh cúi đầu đọc kỹ từng thông tin trên đó. Ánh đèn ngủ từ trên tường chiếu thẳng vào người cô tạo thành một vệt bóng dài in trên nền nhà. Khuôn mặt nghiêng nghiêng, mấy sợi tóc lòa xòa hai bên má. Cô mặc bộ váy ngủ màu hồng, lúc ngã có lẽ không chú ý nên tuột một bên quai váy, để lộ khoảng da thịt con gái trắng ngần.



Sở Trung Thiên nhăn mặt, thái độ đột nhiên thay đổi. Anh đá đá vào chân cô, cộc cằn quát lên: “Cô mau đứng dậy”.



“Vì sao?” Hương Tranh đang ngồi thoải mái trên nền nhà, ngẩng đầu, bất mãn cãi lại. Động tác hất đầu khá mạnh của cô lại càng làm quai váy trễ xuống thêm chút nữa.



Yết hầu của Sở Trung Thiên giật giật, mắt anh tối sầm lại. Hít một hơi sâu, anh quả quyết cúi người túm lấy eo Hương Tranh kéo cô đứng dậy, sau đó vội vàng buông tay, lùi về phía sau.



Hương Tranh kinh ngạc nhìn anh, bĩu môi kết luận: “Đồ không bình thường”, sau đó tiếp tục dán mắt vào tờ giấy.



Sở Trung Thiên chỉ khẽ “hừ” một tiếng mà không đấu khẩu.



Một lúc sau, Hương Tranh buông tờ giấy.



“Tôi đọc xong rồi.”



“Thấy sao?”



“Tôi không thích.”



“Sao lại không thích?”



“Tôi không thích bó buộc, tôi thích tự do.”



“Rất tốt! Mau thu xếp nhập học ngay.”

“Cái gì?” Cô nghe nhầm hay anh ta nói nhầm đây? Cô đã nói rõ là cô ghét chúng, sao anh ta còn bắt cô đi học?



Sở Trung Thiên đọc được suy nghĩ của Hương Tranh, anh
<<1 ... 1920212223 ... 41>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
1234567»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.243
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |