Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
hư anh ấy sẽ chỉ thích những thứ đơn giản và tiện nghi, hoàn toàn không phù hợp với khung cảnh thơ mộng đó.
“Căn nhà gỗ này do chú Đức xây dựng giúp tôi. Nếu có sự lựa chọn khác, tôi đã không đến ở đây”. Sở Tu Phàm như đọc thấu suy nghĩ của Hương Tranh, chậm rãi phân trần.
Sở Tu Phàm đưa tay mở cửa, anh bước vào trước, Hương Tranh theo sau, vừa đi vừa ngó nghiêng xung quanh, mùi hương của gỗ khiến cô cảm thấy thật khoan khoái.
Căn nhà gỗ nhỏ nên không chia phòng, bên trong cũng được bài trí đơn giản: chỉ có một chiếc giường gỗ, một bộ bàn ghế gỗ và một số vật dụng cá nhân, ngoài ra không có gì khác.
Hương Tranh đặt túi thức ăn mang theo lên bàn gỗ, vội vã gọi Sở Tu Phàm đến ăn sáng.
Sở Tu Phàm liếc nhìn món cháo còn nóng hổi trên bàn rồi lại nhìn Hương Tranh đang nhìn anh vẻ chờ đợi, hỏi: “Là do cô tự tay nấu?”.
Hương Tranh bẽn lẽn cúi đầu, tay vân vê vạt áo. “Vâng.”
Sở Tu Phàm chỉ hỏi có vậy rồi yên lặng mở nắp hộp cháo, khẽ liếc qua Hương Tranh căng thẳng ngồi bên, xúc một thìa nhỏ cho vào miệng.
“Có ngon không?” Hương Tranh không đợi thêm được nữa, nôn nóng hỏi luôn.
“Được.” Sở Tu Phàm nuốt thìa cháo, gật đầu, nói tiếp. “Từ mai cô không cần nấu bữa sáng cho tôi nữa. Mua ở hiệu là được rồi.”
Câu nói của Sở Tu Phàm làm cho trái tim Hương Tranh đau nhói. Nói vậy khác nào anh ấy muốn từ chối cô. Hương Tranh lặng nhìn Sở Tu Phàm ăn cháo, trong đầu đặt ra hết câu hỏi này đến câu hỏi khác. Nghĩ mãi không ra, cồ buột miệng hỏi: “Anh ghét tôi?”.
Sở Tu Phàm dừng tay, lặng yên một lúc mới khẽ trả lời: “Không phải tại cô. Tại tôi không thể có bạn gái”.
Hương Tranh nghe được câu đầu tiên, trong lòng cảm thấy thoải mái trở lại. Nhưng nghe tiếp câu sau, cô lại thấy băn khoăn. Anh ấy nói hiện nay anh ấy chưa thích hợp để có bạn gái. Tại sao vậy? Phải chăng anh ấy hiểu lầm cô có ý gì với anh ấy?
... Đúng. Cô thừa nhận cô có chút cảm tình đặc biệt với anh. Đơn giản vì cô vốn không có sức đề kháng với những anh chàng đẹp trai. Mà anh lại là anh chàng đẹp trai nhất trong số đó. Nhưng, cho dù cô như thế cũng đâu cần anh ấy nói thẳng tới mức ấy. Nói gì thì nói, cô cũng là con gái, phải giữ lại chút tôn nghiêm cho bản thân chứ.
Vì vậy Hương Tranh quyết định lên tiếng giải thích: “Anh cho rằng vì tôi thích anh nên mới nấu bữa sáng cho anh? Tôi nghĩ là anh hiểu lầm rồi. Tôi không có tình ý gì với anh cả, một chút cũng không”.
“…” Anh có nói cô ấy có tình ý với anh đâu? Anh chỉ muốn nói trước thế để cô ấy xác định rõ ràng ngay từ đầu, sau này hai người thường xuyên gặp gỡ cũng không đến mức nảy sinh tình cảm. Nhưng xem ra, anh đã chậm một bước rồi. Trước khi anh nói ra, cô ấy đã có ảo tưởng này.
Hương Tranh đinh ninh rằng Sở Tu Phàm không thể nhận ra tình cảm của cô, vẫn trẻ con diễn tiếp: “Tôi không bao giờ quên anh đã giúp tôi lúc hoạn nạn. Những việc này chỉ là chút thành ý nhỏ. Tôi... tôi chỉ coianh như một người bạn bình thường... Sở Tu Phàm, chúng ta làm bạn nhé!”.
Sở Tu Phàm im lặng hồi lâu, rồi khẽ gật đầu ra chiều đồng ý, sau đó lại lặng lẽ ăn cháo.
Căn nhà gỗ chìm trong yên lặng, chỉ còn nghe tiếng gió xào xạc từ rừng phong vọng tới.
Hương Tranh đứng lên, đi về phía chiếc giường gỗ, mắt nhìn quanh căn phòng một lần nữa. Cô phát hiện ra đồ đạc trong phòng không chỉ được thiết kế đơn giản mà còn được chế tác cho riêng một người. Hương Tranh hiếu kỳ hỏi: “Tu Phàm, có mình anh ở đây?”.
“Ờ.” Sở Tu Phàm gật đầu xác nhận.
“Sao anh lại sống một mình ở nơi xa xôi này? Anh không có nhà trong thành phố sao?” Hương Tranh càng lúc càng tỏ ra tò mò.
“Ừ.” Sở Tu Phàm vẫn kiệm lời, chỉ gật đầu xác nhận.
“Tôi nhớ anh có một bác tài xế tên Đức, anh có thể tới nhà bác ấy ở hoặc thuê một căn hộ trong thành phố. Sao anh lại chọn sống ở nơi hẻo lánh như thế này? Tôi thật sự không hiểu.”Sở Tu Phàm im lặng hồi lâu, nét mặt căng thẳng. Anh đang cân nhắc xem có nên nói với cô ta hay không. Cuối cùng, anh quyết định im lặng.
Hương Tranh vẫn theo dõi từng biểu hiện trên mặt Sở Tu Phàm. Thấy anh trầm tư suy nghĩ lâu như vậy, cô đoán anh có điều khó nói. Cô tự thấy mình đang nhiều chuyện nên cũng không dám hỏi thêm gì nữa.
Buổi chiều, Hương Tranh lại men theo khu rừng quay lại ngôi nhà gỗ, mang theo một món quà cho Sở Tu Phàm.
“Cái gì vậy?” Sở Tu Phàm nhìn món quà được đóng gói đẹp đẽ Hương Tranh vừa đưa, bối rối hỏi một câu.
Hương Tranh tinh nghịch nháy mắt, ra chiều bí ẩn: “Anh mở ra xem xem”.
Hương Tranh hồi hộp dõi theo đôi tay Sở Tu Phàm bóc lớp giấy gói bên ngoài, điệu bộ chờ đợi cứ như người nhận quà là cô vậy. Sở Tu Phàm bóc lớp giấy hoa bọc ngoài, nhấc chiếc hộp nhỏ màu bạc ra khỏi lớp giây. Đột nhiên anh quay sang nhìn Hương Tranh đang rất háo hức bên cạnh. Thấy Sở Tu Phàm nhìn mình, Hương Tranh vội vã đánh trống lảng: “Sao anh ngừng lại? Mau mở tiếp đi”.
Dưới sự thúc giục của Hương Tranh, Sở Tu Phàm tiếp tục mở chiếc hộp, bên trong là một máy PSP cầm tay đa năng.
“Là PSP.” Sở Tu Phàm ngạc nhiên nhìn Hương Tranh. [Play Station Portable (hay còn gọi là PSP): một thiết bị chơi game di động do Sony Computer Entertaiment sản xuất).">
“Tôi thấy anh ở đây một mình. Sợ anh buồn mới mua nó cho anh. Anh có thể chơi game, nghe nhạc cho đỡ buồn. Còn nữa, tôi đã tải về rất nhiều phim, anh có thể xem để giết thời gian. Anh thích nó chứ?”
“Cảm ơn cô. Tôi thực sự rất thích.” Sở Tu Phàm cười vui vẻ, cho tay vào túi định lấy tiền trả cho Hương Tranh. “Hết bao nhiêu? Tôi gửi trả cho cô.”
“Không cần đâu. Chúng ta là bạn mà. Tôi phải về nhà rồi. Tạm biệt!” Hương Tranh vội vàng cáo lui, không muốn cho Sở Tu Phàm có cơ hội đưa tiền, cho cô.
Những ngày sau đó, cứ có thời gian rảnh là Hương Tranh lại chạy tới ngôi nhà gỗ trong rừng phong. Lần nào tới cô cũng mang theo một món quà tặng cho Sở Tu Phàm. Sở Trung Thiên biết chuyện, nhiều lần phản đối nhưng Hương Tranh mặc kệ. Việc Hương Tranh thường xuyên đi vào rừng phong khiến các bạn học chú ý. Để bảo vệ bí mật cho Sở Tu Phàm, hết lần này đến lần khác Hương Tranh phải kiếm cớ giải thích, nhưng mọi người vẫn tỏ ra hoài nghi. Vì vậy, sau này Hương Tranh không dám thường xuyên tìm đến chỗ căn nhà gỗ nữa. Thậm chí, cô còn cẩn thận chuyển sang giờ ăn trưa hoặc ở lại trường, đợi cho học viên về hết mới dám tới thăm Sở Tu Phàm.
Một buổi trưa nọ, khi Hương Tranh vừa mở cửa bước vào căn nhà gỗ thì đã thấy Sở Tu Phàm đứng lặng yên bên cửa sổ, nhìn xa xăm, tay đang giữ chặt một tấm hình cũ. Anh ấy nghĩ gì mà không biết cô đã bước vào nhà thế nhỉ? Ánh nắng chiếu trên những tán lá phong đỏ rực, soi qua khe cửa, hắt lên người anh ấy thành những vòng sáng đỏ rực. Dưới ánh sáng ấy, trông anh ấy đẹp như một vị thần.
Tấm hình đó chụp một người đàn ông trung niên, hao hao Sở Tu Phàm. Tuy đã bước sang tuổi trung niên nhưng trông ông ấy rất phong độ, chắc chắn khi còn trẻ cũng rất đẹp trai. Ông ấy ngồi trong chiếc ghế bành to, ngạo nghễ nhìn xuống một người đàn ông đang quỳ dưới đất, toàn thân toát lên vẻ quyền uy đáng sợ. Hương Tranh đã từng nhìn thấy bức ảnh này. Cô còn biết mặt sau bức ảnh có ghi hàng chữ nhỏ: “Cha: Sở Nhân Vũ”. Đã nhiều lần Hương Tranh thấy Sở Tu Phàm mang bức ảnh ra ngắm. Anh không chủ động kể chuyện cho cô nghe, cô cũng không dám hỏi, sợ vô tình khơi lại chuyện buồn của anh. Cô không ngốc nghếch. Cô thừa biết rằng một người bình thường hẳn không bao giờ tới sống ở nơi hẻo lánh như thế này. Chắc chắn Sở Tu Phàm phải có bí mật gì đó.
Cha Sở Tu Phàm là một nhà tài phiệt lán, ông ấy đang điều hành một công ty tầm cỡ quổc tế. Sở Tu Phàm vừa tốt nghiệp đại học ở nước ngoài đã bị cha gọi về, chuẩn bị tiếp quản việc kinh doanh. Nhưng Sở Tu Phàm lại ham mê âm nhạc, thích sống phóng khoáng, không thích cả ngày ngồi trong bốn bức tường của văn phòng, nghĩ cách đoạt lấy hợp đồng. Cha anh giận dữ, dùng quyền lực gây sức ép với anh. Lúc đầu, Sở Tu Phàm còn chống lại nhưng sau khi người bạn thân của anh bị cha anh đe dọa thì anh buộc phải về nước. Hôm trở về, anh đã gặp Hương Tranh ở sân bay. Vì không muốn về nhà, nên anh bí mật chuyển đến đây. Cho dù Sở Nhân Vũ đối xử khắc nghiệt với Sở Tu Phàm nhưng ông vẫn là người cha mà anh hết mực yêu thương. Anh đi du học bốn năm. Bốn năm nay, hai cha con anh chưa từng gặp mặt.
“Lại nhớ nhà à?” Hương Tranh ngồi xuống mép giường bên cạnh anh.
Câu hỏi của Hương Tranh làm Sở Tu Phàm bừng tỉnh. Anh cẩn thận cất bức ảnh vào túi, quay lại hỏi cô: “Cô đến rồi à?”.
“Ừ. Xem hôm nay tôi mang gì cho anh này.” Hương Tranh giơ cái túi lên lắc lắc, vui vẻ đố anh.
“Là đồ chơi