Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
những logo in bên ngoài túi đựng đồ, chú Triệu đó ngạc nhiên hỏi lại Trung Thiên.
“Có lẽ gần đây cô ấy thích làm người mẫu thời trang”, Sở Trung Thiên trả lời lấp lửng.
Hương Tranh giận tím mặt. Ông chú này thật không biết nhìn người. Cô mà là giúp việc nhà anh ta sao? Cô đường đường là bạn gái Sở Trung Thiên thuê về. Dù cô có ăn mặc tuềnh toàng cũng không thể nhầm cô với người giúp việc được.
Chú Triệu gật đầu tỏ vẻ đồng tình với Sở Trung Thiên, nhung câu chuyện đâu đã dừng ở đó, chú ta còn làm bộ nhớ lại để góp chuyện: “Thảo nào, sáng nay tôi còn thấy cô ấy đi như người mẫu. Nói thật, đứng nhìn cô ấy đi bắt tréo chân mà tôi lo quá, lo đến thắt cả tim, chỉ sợ cô ấy bị chuột rút”.
Sở Trung Thiên bật cười, không nói đỡ cho cô câu nào.
Hương Tranh tái mặt. Con người đáng ghét này lo cho cô đến thót cả tim ư? Chẳng phải sáng nay chính chú ta đã chạy theo, bảo thẳng với cô là chân cô ngắn, đi như thế sẽ bị chuột rút hay sao?
Ba người đã đi tới trước cửa thang máy. Sau khi nhận lại mấy cái túi đồ chú Triệu xách hộ, Sở Trung Thiên mở một túi đồ khác, lấy ra chiếc hộp nhỏ trao lại cho chú ta nói: “Chú à, đây là loại bánh trứng chú thích ăn nhất đấy!”.
Hương Tranh nhớ lại, sau khi kết thúc chuyện mua sắm, Sở Trung Thiên lái chiếc BMW lòng vòng khắp thành phố mới đến được hiệu bánh trứng Vũ Ngôn này. Chuyện lặn lội đường xa không tính làm gì, điều khiến Hương Tranh tiếc là số bánh trứng đó được mua bằng tiền của cô. Vì thẻ tín dụng của Sở Trung Thiên đã bị cô tiêu sạch, anh ta lại không quen mang theo tiền mặt nên cô đành phải đứng ra thanh toán. Mà hiệu bánh đó cũng thật quá đáng, bánh trứng làm từ trứng, chứ có làm bằng vàng đâu mà lấy hơn hai trăm tệ một hộp. Thanh toán xong, nhìn cái ví xẹp lép mà Hương Tranh tiếc đứt ruột.
Chú Triệu sau khi đón hộp bánh từ tay Trung Thiên, vui vẻ đưa lên mũi hít một hơi dài, tỏ vẻ khoan khoái.
“Cậu thật có lòng, còn nhớ cả chuyện chú Triệu thích ăn bánh trứng Vũ Ngôn này, mà không biết Vũ Ngôn, dạo này cô ấy thế nào?”
“Thím Trương nói, cô ấy đi Ý chưa về”, Sở Trung Thiên trả lời.
Vũ Ngôn là ai? Tiệm bánh trứng Vũ Ngôn có quan hệ như thế nào tới hai người này? Hương Tranh thắc mắc nhưng không dám hỏi.
“Lâu không gặp, cũng thấy nhớ ghê lắm. Mà thôi, hai người mau lên nhà đi, xách nhiều đồ thế này đứng lâu mỏi lắm.” Chú Triệu vẫy tay, cầm hộp bánh trứng, quay người bước ra phía đại sảnh. Mới đi được mấy bước, như nhớ ra chuyện gì, chú Triệu vội vã quay lại nói: “Quên mất, vừa xong có một cô gái đến tìm hai người. Cô ấy nhìn rất giống cô Hương đây, chắc cô ấy còn đợi trên nhà cậu”.
Cả Hương Tranh và Sở Trung Thiên đều ngạc nhiên nhìn nhau như muốn hỏi người ấy là ai.
Một cô gái nhìn giống Hương Tranh ư? Ai vậy nhỉ?
Chìa khóa để giải đáp câu hỏi đó nằm ngay ở câu nói của chú bảo vệ: “Cô ấy nhìn rất giống cô Hương”, chỉ là Hương Tranh nghĩ không ra thôi, người mà chú Triệu nói chính là bà chị Hương Đình của cô.
Thật khó đoán!
Lúc đầu, Hương Tranh đã khẳng định không thể có chuyện chị Hương Đình đến đây tìm cô. Sau đó, nghe chú Triệu miêu tả, Hương Tranh thở phào, người ấy chắc chắn không phải là chị gái cô vì chị em cô không giống nhau, nói đúng hơn là cô đẹp hơn hẳn chị gái.
“Chị!” Hương Tranh trợn mắt, miệng há hốc, kêu lên: “Sao chị lại tới đây?”.
Hương Đình đứng trước cửa căn hộ của Trung Thiên, trừng mắt tức giận nhìn đôi nam nữ vừa bước đên, rồi giơ tờ giấy cuộn tròn trong tay ra trước mặt hai người, giận dữ lớn tiếng: “Tôi đến để hỏi xem cô cậu đang định bày trò gì?”.
Sở Trung Thiên tức thời phản ứng, vội vàng bước tới trước, mở cửa, thân mật mời Hương Đình: “Tiểu Đình, vào nhà rồi nói”.
Nghe vậy, Hương Tranh kinh ngạc lùi lại nhìn Sở Trung Thiên và Hương Đình chằm chằm, miệng lắp bắp không thành câu: “Anh... anh vừa gọi chị ấy là Tiểu Đình. Hai người... hai người... không phải là... đang…”
Hương Đình tức giận giơ tay cốc cho cô em một cái đau điếng.
“Đang... đang... cái đầu em ấy. Chỉ được cái ăn nói hàm hồ.”
Hương Tranh bị chị gái đánh mắng một trận như vậy, nem nép cúi đầu, lí nhí cãi lại: “Không biết thì không có tội. Làm gì mà chị phải mạnh tay như thế chứ”.
Cơn kích động qua đi, Hương Đình hạ giọng: “Được rồi. Chúng ta vào nhà rồi nói”. Nói rồi, cô lôi tay cô em bước vào phòng. Sở Trung Thiên đóng cửa rồi cũng theo chị em họ vào phòng khách.
Ba người ngồi cạnh nhau trên sofa, một lúc lâu mà không có ai lên tiếng.
Ngoài cửa sổ, mặt trời đang xuống thấp, tỏa ra thứ ánh sáng màu cam, chiếu qua cửa sổ, nhuộm vàng cả phòng khách.
Trên bàn là tờ giấy ghi chú màu vàng, trên đó viết vội mấy dòng nguệch ngoạc: “Chị! Em dọn đến chỗ Sở Trung Thiên ở một thời gian. Đừng lo cho em!” và chữ kí của Hương Tranh.
“Trong hai người, ai có thể giải thích cho tôi chuyện này?” Người lên tiếng phá vỡ sự im lặng là Hương Đình.
Sở Trung Thiên thừa biết cái đồ nhát chết Hương Tranh kia sẽ không dám nói nên quyết định lên tiếng giải thích cho Hương Đình hiểu: “Là chuyện hợp đồng tối qua. Cô còn nhớ không? Hợp đồng đã ký, Hương Tranh sẽ là bạn gái tôi trong vòng một năm. Cho nên…”
“Cho nên em gái tôi phải dọn đến ở cùng cậu?” Hương Đình nôn nóng cắt ngang.
“Đúng thế!” Sở Trung Thiên gật đầu xác nhận. Nghĩ đi nghĩ lại, anh nói thêm một câu: “Là tôi bảo Hương Tranh dọn tới đây”.
“Cậu làm thế là có ý gì? Muốn chứng tỏ cậu vĩ đại?” Hương Đình càng nghe càng tỏ ra không vui. “Sở Trung Thiên, cho dù tôi có ấn tượng tốt về cậu, nhung không vì thế mà tôi làm ngơ chuyện cậu và em gái tôi ở cùng nhau được. Lại còn ở những một năm. Dù Hương Tranh có không tốt đi chăng nữa thì nó cũng vẫn là thiếu nữ trong sáng, có thể không có nhiều người theo đuổi nhưng...”
Hương Tranh ngồi bên cạnh, nghe chị gái nói vậy thì tỏ vẻ không vui. Dù cô không mấy có duyên với phái nam nhưng chuyện mất mặt ấy đâu cần chị cô phải nói ra.
Sở Trung Thiên chăm chú lắng nghe, sau đó mới quay sang nói với Hương Đình: “Sau một năm, tôi đảm bảo Hương Tranh sẽ không thiếu một sợi tóc”. Dù sao anh cũng không thể tha cho Hương Tranh được. Công cuộc báo thù của anh còn chưa bắt đầu, làm sao để nha đầu ấy đi được? Chỉ cần anh báo thù xong, cô ta đi đâu cũng mặc xác cô ta, chẳng còn là chuyện của anh nữa. Còn bây giờ thì cô ta đừng hòng thoát khỏi tay anh.
Hương Đình không hề hay biết những suy nghĩ ấy của Sở Trung Thiên. Có lời hứa của anh ta, cô xem như vụ thương thuyết thành công. Nhưng Hương Đình khôn ngoan không để lộ vẻ hài lòng của mình, ngược lại còn quyết định thừa thắng xông lên, bắt Sở Trung Thiên phải đáp ứng điều kiện của cô.
“Được. Nếu trong một năm ấy, Hương Tranh xảy ra chuyện gì, cậu sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm. Cậu làm được không?”
Sở Trung Thiên không ngần ngại gật đầu.
“Được. Tôi xin đảm bảo.”
Hương Đình gật đầu vẻ hài lòng. Hương Tranh thì ngược lại, cô lên tiếng phản đôì: “Tôi không đồng ý!”.
“Cái gì?” Hương Đình trợn mắt quát cô em. Sở Trung Thiên cũng quay qua nhìn Hương Tranh không chớp mắt.
“Sao em phải để anh ta chịu ưách nhiệm? Cuộc sống của em do em quyết định lấy. Không phiền tới hai người lo cho em...” Hương Tranh càng nói giọng càng nhỏ, có vẻ như tinh thần phản kháng của cô mới nhen lên đã tắt phụp.
Hương Đình trừng mắt nhìn em như ngầm bảo: “Nha đầu, cô cứ thử nói thêm câu nữa xem. Bà chị đây sẽ cho cô biết tay”.
“Làm gì mà nhìn dữ vậy. Muốn dọa chết người ta chắc?” Hương Tranh cúi đầu lẩm bẩm rồi im lặng, không nói nữa.
“Nói xong chưa?” Ánh nhìn của Hương Đình dành cho em gái đã dịu hẳn đi.
Nếu bây giờ mà cô nói “chưa”, đảm bảo sẽ bị bà chị cho ăn đòn. Hương Tranh vừa len lén nhìn trộm chị vừa tính toán, cuối cùng chỉ biết hèn nhát gật đầu.
“Được. Coi như em gái tôi chưa nói gì.” Hương Đình quay sang Sở Trung Thiên kết luận. Xong đâu đấy cô mới túm áo cô em, nói qua kẽ răng: “Còn em, mau ra đây, chị còn có chuyện muốn nói”.
“Chị! Chị à! Nhẹ tay chút! Nhẹ tay chút! Em yếu lắm. Chị biết mà.” Những lời của Hương Tranh chẳng làm cho Hương Đình nới lỏng bàn tay. Cô lôi cô em ra ngoài chỗ thang máy.
“Hương Tranh! Em thực sự là quá ngốc nghếch hay đang cố tình chống đối chị?” Hương Đình, hai tay chống nạnh, tức giận hỏi Hương Tranh.
Hương Tranh giương mắt, ngây thơ vô tội nhìn chị.
“Em đâu có...”
“Vậy tại sao lúc trước lạ