Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
i phản đối đề nghị của chị?” Hương Đình vẫn gầm gừ đầy bực tức.
Hương Tranh sợ hãi nhìn chị, lo rằng cơn giận sẽ khiến lỗ mũi chị ấy phun ra lửa.
“Đề nghị nào ạ?” Hương Tranh cẩn thận hỏi lại. Quả thật cô không muốn bị biến thành món thịt nướng trong ngày hôm nay.
“Chị buộc Sở Trung Thiên phải có trách nhiệm với em. Vì sao từ chối?”
À, chuyện là thế này... Nhưng...
“Tại sao em lại phải đồng ý?” Hương Tranh vẫn cố chấp.
Hương Đình thiếu chút nữa thì bị cô em làm cho tức chết.
“Em có biết là chị đang tìm cách thu vén cho em không? Thử nhớ lại coi, hai mươi năm nay, có anh chàng nào để ý đến em không? Sau này, nếu vẫn không có ai muốn lấy em, thì em phải làm thế nào?”
Hừm! Hóa ra ngay từ đầu bà chị của cô có chủ ý này... Không phải là để cô lập nghiệp... mà là ý này.
Hương Tranh giơ tay lau những giọt mồ hôi tưởng tượng trên trán, thử nói lý lẽ với chị gái: “Chị! Chẳng phải chị từng nói yêu đương là chuyện không tính trước được hay sao. Cho dù hôm nay say đắm, ngày mai cũng có thể tan vỡ”.
“Sở Trung Thiên không phản đối thì em còn cãi cái nỗi gì. Một người vừa đẹp trai vừa biết điều như anh ta trên đời không có nhiều đâu. Em phải biết nắm lấy cơ hội. Dù thế nào em cũng phải nghĩ cách trói buộc anh ta, làm cho anh ta phải cưới em, biết chưa hả? Một năm không dài đâu, thời gian trôi qua rất nhanh, em không được lơ là. Mau nghĩ cách mê hoặc anh ta đi.” Hương Đình vỗ vỗ vai em gái, nói xong liền quay vào trong phòng khách.
Hương Tranh đứng chôn chân, buồn rầu nhìn lên trần nhà. Lẽ nào cô phải dùng mỹ nhân kế để mê hoặc anh ta?
Hương Đình đi được mấy bước, quay lại thấy cô em vẫn đang đứng yên nghĩ ngợi, bèn trừng mắt quát: “Đứng ngẩn ở đây làm gì nữa. Mau vào cùngchị!”.
Hương Tranh nói như sắp khóc: “Em biết rồi!”.
Quay lại phòng khách nhà Sở Trung Thiên, Hương Đình và Sở Trung Thiên còn ngồi nói chuyện rất lâu. Tới khi mặt trời xuống núi, Hương Đình mới miễn cưỡng đứng lên ra về. Hương Tranh và Sở Trung Thiên cùng tiễn Hương Đình ra tới cửa.
““Trung Thiên. Em gái tôi, xin nhờ cả vào cậu.” Hương Đình trang trọng nói vói Sở Trung Thiên câu cáo biệt.
“Vâng. Tôi sẽ chăm sóc cô ấy.” Sở Trung Thiên cũng long trọng đáp lời.
Chỉ có Hương Tranh đứng im không nói.
“Vậy tôi đi đây. Có thời gian thì đưa Hương Tranh về nhà chơi.” Hương Đình giơ tay vẫy.
“Đi cẩn thận.” Sở Trung Thiên nhẹ nhàng đáp lại.
Hương Tranh im lặng quan sát Sở Trung Thiên, trong đầu vẫn vang lên những lời chị gái vừa nói. Chị gái cô lúc nào cũng đúng. Chị ấy nói tên tiểu tử này tốt nhưng sao cô cứ thấy nụ cười của hắn ta giống nụ cười của kẻ bán nước hại dân hơn.
Đến khi Hương Đình biến mất vào trong thang máy, Sở Trung Thiên mới quay vào nhà. Ngang qua chỗ Hương Tranh, thấy cô vẫn ngẩn ngơ nhìn vào không trung, nước dãi trong miệng như sắp nhỏ ra đến nơi, bèn lên tiếng: “Này! Mau lau nước dãi đi kẻo làm bẩn hết nhà tôi”.
Anh ta nói mà không thèm chọn lọc từ ngữ. Vừa rồi anh ta còn cười nói ân cần là vậy, bây giờ lại thô lỗ được ngay. Hương Tranh nuốt nước bọt đang chực trào ra ở hai bên mép. Phải nói là trước mặt chị gái cô, tên vô giáo dục này diễn xuất rất giỏi. Người như anh ta, người ta gọi là “đồ hai mặt”. Loại người như vậy, làm sao có thể kết hôn được.
“Cô có đói bụng không?” Sở Trung Thiên vừa bước đi vừa hỏi.
“Chúng ta vừa mới đi ăn tối về. Tôi có phải lợn đâu.” Hương Tranh đi ngay sau anh ta nói.
Hai người đi vào nhà. Hương Tranh thu dọn, sắp xếp lại đám đổ vừa mua về. Sở Trung Thiên mang cái ghế xếp ra đặt cạnh cái bàn tròn nhỏ kê ngoài ban công. Một lúc sau, Hương Tranh thu dọn xong, bước ra tìm nước lạnh uống. Ngang qua ban công, cô vô tình nhìn thấy Sở Trung Thiên đang ngồi đó ngắm cảnh hoàng hôn. Chiếc ghế có phần hơi nhỏ so với thân thể to lớn của anh ta. Ánh hoàng hôn cuối ngày bao bọc lây anh ta, làm nổi rõ hơn làn da trắng trên khuôn mặt baby. Hương Tranh nín lặng thở dài.
Ánh sáng lờ mờ khiến cô nhận ra trên khuôn mặt anh ta dường như phảng phất nỗi buồn.
Hương Tranh thấy trước mặt những cô gái khác, Sở Trung Thiên rất hòa nhã, vậy mà với cô, anh ta lại luôn tỏ ra dữ dằn. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh ta có vẻ chán nản, bất lực. Nhà anh ta đang có chuyện buồn chăng? Hương Tranh hít một hơi thật sâu, thay đổi ý định, bước thẳng ra ban công.
Cô lặng lẽ đi tới chỗ ban công, nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh Sở Trung Thiên. Khẽ dựa vào tường, Hương Tranh ngẩng đầu ngắm nhìn những đám mây cuối trời.
Bầu trời quang đãng, những đám mây trắng được ánh hoàng hôn nhuộm vàng đẹp như vầng hào quang bao quanh các thiên thần.
Cảnh sắc đẹp như vậy có thể làm tiêu tan mọi ưu phiền, nhưng sao đôi mày của anh ta vẫn nhíu lại đầy vẻ đau thương thế kia?
Ánh hoàng hôn nhuộm hồng khuôn mặt Hương Tranh, cô khẽ cười.
“Sở Trung Thiên! Anh đang nghĩ gì thế?”
Tiếng Hương Tranh theo gió thoảng nhẹ bên tai Sở Trung Thiên. Rất lâu sau anh vẫn không trả lời, khuôn mặt baby đượm ánh hoàng hôn nhìn càng buồn hơn.
Thời gian chầm chậm trôi đi, đến khi Hương Tranh nghĩ rằng anh ta sẽ không trả lời câu hỏi của cô thì đột nhiên Sở Trung Thiên lên tiếng: “Hoàng hôn đẹp quá!”.
“Gì cơ?” Hương Tranh kinh ngạc không hiểu.
Dường như đọc được suy nghĩ của cô, Sở Trung Thiên nói: “Hoàng hôn làm tôi thấy nhớ cha tôi”. Giọng anh nhẹ đến mức chìm ngay vào không gian.
Hương Tranh nghi ngờ, nghiêng đầu nhìn anh hỏi: “Cha anh? Bác ấy đang làm ăn ở xa à? Lâu rồi anh không gặp bác ấy?”.
Sở Trung Thiên khẽ cười, khuôn mặt anh bỗng chốc trở nên hiền hòa, ngón tay mảnh dẻ chỉ lên bầu trời: “Cha tôi ở trên đó”.
“Hả. Trên trời ư? Đó chẳng phải nơi ở của người chết hay sao?” Hương Tranh bốỉ rối nhìn Trung Thiên, không biết có nên nói câu xin lỗi hay không. Trung Thiên như đọc được suy nghĩ của cô, tiếp tục nói, không cho cô có cơ hội lên tiếng: “Tôi chưa từng nhìn thấy cha. Nghe mẹ tôi nói, trong một chuyến đi công tác, máy bay không may gặp tai nạn, cha tôi đã qua đời. Tôi đòi mẹ cho xem ảnh cha nhưng mẹ nói đợi đến khi tôi trưởng thành đã”. Giọng anh rất nhẹ, càng nói vẻ mặt anh càng buồn.
Hương Tranh không chịu nổi vẻ mặt buồn rầu của Sở Trung Thiên, cô quyết định nói sang chuyện khác: “Vậy còn mẹ anh?”.
“Sau khi cha qua đời, mẹ đưa tôi tới Thiên Nhan này sinh sống. Mẹ tôi cùng một người bạn của cha hùn vốn thành lập một công ty cổ phần. Cho dù cuộc sống đầy đủ nhưng tôi biết mẹ rất cô đơn. Mẹ không bao giờ cho tôi tới thăm mộ cha. Bà luôn nói phải đợi đến khi tôi đủ mạnh đã. Tôi có hỏi đến khi nào tôi mới đủ mạnh? Bà chỉ nói, khi tôi kết hợp với Diệp Luyến Hoàn. Tôi thật sự cũng không hiểu. Nhưng bà không bao giờ giải thích, bà chỉ nói tôi hãy tin tưởng và nghe lời bà.”
Hương Tranh nôn nóng cắt ngang: “Như vậy việc anh hẹn hò với Diệp Luyến Hoàn là chủ ý của mẹ anh? Bản thân anh không thích cô ấy?”.
“Trước khi chia tay, cũng có chút thiện cảm. Nhưng bây giờ mọi chuyện kết thúc rồi.”
“Cho nên anh thuê tôi, định dùng tôi để thoát khỏi sự đeo bám của cô ta?”
Mặc dù đã biết trước câu trả lời, Hương Tranh vẫn muốn hỏi câu này. Thậm chí, cô còn thầm mong Trung Thiên sẽ trả lời khác. Còn vì sao cô muốn thế thì chính bản thân cô cũng không hiểu nữa.
“Cô muốn nghe câu trả lời như thế nào?”
Sở Trung Thiên cắn môi, nghiêng người quay về phía cô. Đột nhiên cô thấy anh ta mỉm cười, nụ cười nhanh chóng xua tan đám mây u buồn lúc trước, trả lại vẻ tươi sáng cho khuôn mặt đẹp trai. Sự thay đổi bất ngờ của Trung Thiên khiến Hương Tranh bất giác nuốt nước bọt, tim đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Anh chàng này quả là một kẻ hư hỏng đầy hấp dẫn. Không chừng anh ta sinh ra là để mê hoặc phụ nữ. Hương Tranh nghĩ.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Có điều lạ là lần này Sở Trung Thiên không hề chế nhạo cô, anh ta chỉ khẽ cười, sau đó ngẩng lên nhìn trời.
Nhằm củng cố cho ý nghĩ Sở Trung Thiên là một kẻ xấu xa, lần thứ hai Hương Tranh thay đổi chủ đề câu chuyện: “Anh giàu lắm phải không?”.
Hôm nay cô đã tiêu của anh ta bao nhiêu tiền như thế mà anh ta chẳng hề quan tâm. Như vậy chắc hẳn anh ta phải là người giàu có rồi.
“Cũng được.”
“Anh làm gì vậy? Tôi thấy anh có vẻ rảnh rỗi. Mấy hôm nay đều không đi làm. Khô