watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

Wap Đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 19.05.26 / 06:46
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
ở khách sạn năm sao.” Sở Trung Thiên vừa nhai gà nướng vừa lúng búng trả lời.

“Vậy thì anh đừng ăn nữa, đến khách sạn năm sao của anh mà ăn.” Hương Tranh nhanh như chớp bỏ ly trà sữa trân châu xuống bàn, giật lấy miếng gà nướng trong tay Sở Trung Thiên bỏ vào miệng.

“Này! Cô làm cái gì thế? Tôi còn chưa nói xong.” Sở Trung Thiên vừa nói vừa nhìn theo miếng gà nướng đã biến mất trong miệng Hương Tranh. “Tôi muốn nói, cho dù không ngon như đầu bếp khách sạn năm sao làm nhưng cũng rất ngon.”

“Ai bảo anh nói chậm như thế mất miếng ăn là phải.”

Cô gái này quả nhiên là không bình thường.

“Sở Trung Thiên!” Hương Tranh đột nhiên sát lại gần, giọng nói có vẻ thần bí khác thường.

Sở Trung Thiên nheo mắt nghi ngờ, cũng học theo điệu bộ của cô, nghiêng đầu sát lại phía cô hỏi: “Chuyện gì?”.

Hương Tranh quay người, đỏ mặt, vừa phấn khích lại vừa ngại ngần hỏi: “Anh có thấy xung quanh nhiều người đang nhìn trộm tôi không?”.

Sở Trung Thiên kín đáo nhìn quanh một lượt. Ánh mắt của anh làm mấy cô bé bàn bên cạnh e thẹn cúi đầu. Hương Tranh không chú ý đến hành động này của anh. Cô vẫn tỏ ra bối rối, khẽ hỏi tiếp: “Sở Trung Thiên! Anh nói xem, có phải vì tôi đã trở nên xinh đẹp không?”.

Một ý tưởng lóe lên trong đầu Sở Trung Thiên. Anh đề xuất: “Cô có trở nên xinh đẹp hay không, tôi không biết, nhưng chúng ta có thể thử phản ứng của những người quanh đây để kiểm tra”.

Không nhận ra trò đùa ác ý của Sở Trung Thiên, Hương Tranh hào hứng hỏi: “Thử như thế nào?”.

“À...” Sở Trung Thiên đảo mắt liên tục, chăm chú nhìn nhân viên thu ngân là một cô bé học sinh đi làm thêm. “Có nhìn thấy cô bé đang cộng sổ sách ở quầy thu ngân kia không?”

Hương Tranh hướng theo ánh mắt của Sở Trung Thiên, nhanh chóng nhìn thấy cô nhân viên thu ngân, căng thẳng gật đầu.

“Cô thấy cô bé đang nhìn ai?”

Hương Tranh nhìn trước nhìn sau, khẳng định vị trí này chỉ có cô và Sở Trung Thiên ngồi, không do dự trả lời: “Đương nhiên nhìn tôi rồi”.

“Vậy thì cô vẫy tay với cô ấy đi.”

Hương Tranh đặt đồ ăn xuống bàn, giơ tay vẫy, nhưng cô vẫy một lúc lâu mà gương mặt cô bé thu ngân vẫn không hề có chút phản ứng nào.

“Thế nào? Có nhận được đáp án mong muốn không?” Sở Trung Thiên lấy giấy ăn lau sạch dầu rán dính ở ngón tay, hất hàm hỏi cô.

Hương Tranh không chịu bỏ cuộc,, vẫy tay mạnh hơn nữa, nhưng kết quả vẫn vậy, cô bé không hề phản ứng lại.

“Sao vậy? Cô bé nhìn ai khác ư?” Hương Tranh thất vọng rũ vai.

“Cô tin chắc là cô ấy nhìn cô?” Sở Trung Thiên bỏ tờ giấy ăn xuống, mỉa mai hỏi.

“Nếu không phải tôi, chẳng lẽ là anh?” Hương Tranh tức giận bác bỏ.

Sở Trung Thiên thở dài, giơ bàn tay vẫy nhẹ, lập tức má cô bé đỏ lên. Hương Tranh sững sờ, ngạc nhiên nhìn cô bé đang đỏ mặt nhìn về phía họ. Hết nhìn cô gái, Hương Tranh lại quay sang nhìn Sở Trung Thiên chằm chằm.

“Sao nào? Không phải lại đột nhiên thấy tôi đẹp trai đấy chứ?” Sở Trung Thiên vừa cười vừa nói.

Hương Tranh thực sự muốn bác bỏ nhưng khi nhìn thấy đường nét thanh tú trên khuôn mặt Sở Trung Thiên, cô không thể không thừa nhận.

Lần đầu tiên gặp Sở Trung Thiên, Hương Tranh đang bị con chó vàng đuổi theo, tình huống nguy cấp khiến cô không kịp nhìn rõ anh ta. Lần thứ hai gặp lại anh ta ở giữa trung tâm thành phố vì sợ anh ta báo thù, cô vội vàng bỏ chạy, lẩn vào đám đông, cũng chẳng kịp nhìn. Sau này, cô thường xuyên gặp anh ta, nhưng lần gặp nào hai người cũng cãi vã, căng thẳng đến mức cô cũng chẳng còn bụng dạ nào mà nhận ra anh ta là một anh chàng đẹp trai, phong độ. Đến giờ, nhìn kỹ một chút, phải thừa nhận anh ta rất đẹp trai, đặc biệt là đôi mắt màu hổ phách, trong sáng và thanh khiết như nước, hút hồn người đối diện. Lại còn làn da trắng mịn như da em bé nữa chứ. Hương Tranh thấy ghen tị vì mình thua kém.

“Cho dù cô không muốn thừa nhận tôi nhưng cũng không thể nhắm mắt, bịt tai trước ý kiến của mọi người được.”

Sở Trung Thiên điềm nhiên cầm tờ giấy ăn lau sạch lớp dầu mỡ dính trên tay cho Hương Tranh, nhưng ánh mắt thì không buông tha cho cô, anh nhìn thẳng vào cô vẻ nhâng nhâng.

“Lúc trước quả thật tôi không nghĩ cô là người “nhạy cảm” như vậy. Xem ra cô cũng giỏi che giấu bản chất nhỉ?”

Hương Tranh kinh ngạc. Cô nhìn chằm chằm vào bàn tay mình đang được Sở Trung Thiên lau sạch, không dám tin là cô đưa tay ra cho anh ta. Đáng chết! Cô đang làm cái gì thế này? Mặt Hương Tranh đỏ bừng, cô vội vã giật mạnh bàn tay về, giận dữ quát: “Anh vừa nói linh tinh gì vậy?”.

“Tôi không hề nói linh tinh. Cô đúng là đồ không biết cao thấp mà.”



Bị Sở Trung Thiên bóc mẽ, Hương Tranh tức tới muốn ói máu. Tên tiểu tử đáng chết, rõ ràng là cố ý hạ nhục cô đây. Cô phải tìm cách trả đũa mới được. Đúng lúc đó, tiếng của cô bé thu

ngân thỏ thẻ cất lên bên cạnh hai người: “Hai vị muốn thanh toán phải không ạ?”.



Đang là mùa thu, khí trời mát mẻ. Đường phố đông đúc, nhộn nhịp. Sở Trung Thiên khoan khoái cầm lon trà xanh, vừa đi vừa nhấm nháp. Anh cười suốt từ lúc ở trong quán ăn cho đến giờ. Bên cạnh anh là Hương Tranh, buồn thiu, chán nản. Hai người đi bên cạnh nhau như hai mảng màu tương phản trong một bức tranh.



Nói đúng hơn, từ lúc còn ở trong quán ăn, Hương Tranh đã thấy không vui rồi. Đó là vì lúc trả tiền, cô bé thu ngân sau khi liếc trộm Sở Trung Thiên một cái, liền quay sang Hương Tranh lễ phép nói: “Cô à! Em trai cô đẹp trai quá!”.



Cô còn trẻ như vậy mà lại bị gọi là “cô”, còn nói Sở Trung Thiên là em trai cô, hỏi sao cô không bực cho được. Nhưng...



Hương Tranh quay đầu nhìn sang Trung Thiên. Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, khuôn mặt baby trắng trẻo khiến anh ta trông như cậu bé mười bảy, mười tám tuổi. Quan sát hồi lâu, chính Hương Tranh cũng thấy đúng là nhìn anh ta trẻ hơn cô thật.



Hương Tranh chán nản thúc vào khuỷu tay anh ta một cái. “Này!”



“Gì thế?” Sở Trung Thiên quay qua cô cười rạng rỡ.



Hương Tranh nhìn lại khuôn mặt baby của Sở Trung Thiên, chán nản hỏi: “Anh thành niên chưa?”.



“Năm nay tôi hai mươi ba rồi.” Sở Trung Thiên mỉm cười. Anh cũng bắt chước cô, hỏi xóc lại: “Còn cô, tiền mãn kinh chưa?”.



Hương Tranh bị Sở Trung Thiên làm cho tức tới xanh mặt. Hậm hực lườm anh ta, cô trả lời như hét: “Bản cô nương ta mới có hai mươi tuổi, so với ai đó thì hãy còn trẻ lắm”.



Hương Tranh cao giọng khiến nhiều người đi đường chú ý. Sở Trung Thiên càng được thể trêu già, cười đáp lại: “Thế mà tôi cứ ngỡ cô đã ngoài ba mươi cơ đấy”.



Hương Tranh bị câu nói này của Sở Trung Thiên hạ nhục, tức giận đến mất hết lý trí. Bất chấp việc hai người đang đi giữa dòng người đông đúc, cô vẫn giơ cao chân về phía anh, định đạp cho anh một cái, nhưng chợt nghĩ ra điều gì, cô thu chân về, đưa tay ra trước mặt Sở Trung Thiên nói cộc lốc: “Đưa đây”.



Sở Trung Thiên nhíu mày, không sợ chết, tiếp tục trêu đùa: “Đưa cái gì? Thân thể tôi á?”.



Thật không ngờ, Hương Tranh ném trả anh một câu chửi thề: “Đưa cái đầu cha anh ấy”. Vì quá tức giận, Hương Tranh cho rằng câu này nói còn quá nhẹ với anh ta. Cố nuốt cơn giận, Hương Tranh cho tay vào túi quần anh ta, lục tìm ví tiền.



Nhìn bàn tay Hương Tranh không khách khí sục sạo trong túi quần mình, Sở Trung Thiên không những không nổi giận mà còn cười cợt, giọng lả lơi: “Sao? Phải chăng cô hết chịu nổi rồi?”.



Hương Tranh quyết không đếm xỉa đến thái độ của anh ta, tiếp tục công việc của mình, thản nhiên như thể cái ví cô đang tìm là của cô chứ không phải của anh ta.



Lấy được ví ra khỏi túi quần của Sở Trung Thiên, Hương Tranh không cần biết có Sở Trung Thiên bên cạnh hay không, chỉ chăm chăm đọc các bảng hiệu hai bên đường.



Hừ! Hôm nay mà không tiêu hết tiền của anh ta, cô không phải là Hương Tranh.



Với phương châm: “Cứ mua nhiều, dùng không hết thì bán lại cho chị gái”, Hương Tranh hăm hở càn quét tất cả các cửa hiệu trên phố từ hiệu to đến hiệu nhỏ, cô đều vào chọn chọn, thử thử. Chuyện mua sắm kéo dài đến chiều muộn, Hương Tranh khuân về chật một xe đồ.



Nhân viên bảo vệ tòa nhà đang trực ở đại sảnh trông thấy Sở Trung Thiên vàHương Tranh tay xách nách mang, khệ nệ xách bao nhiêu đồ đi vào thì nhiệt tình chạy tới giúp đỡ.



“Cám ơn chú Triệu!” Sở Trung Thiên tươi cười, chuyển một ít đồ qua tay nhờ chú bảo vệ mang giúp, sau đó anh quay sang Hương Tranh, nhấc lấy mấy cái túi từ tay cô.



Có chú bảo vệ họ Triệu nhiệt tình giúp đỡ, Hương Tranh và Sở Trung Thiên dễ thở hơn hẳn, khoan thai đi vào trong. Hương Tranh vô cùng cảm kích trước hành động hào hiệp của chú bảo vệ họ Triệu kia, ấn tượng xấu ban sáng bị xóa sạch. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, chỉ ít phút sau, Hương Tranh đã cảm thấy hối hận.



“Trung Thiên, giúp việc nhà cậu cũng dùng hàng hiệu cơ à?” Sau khi xem xét tỉ m
<<1 ... 1617181920 ... 41>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
1234567»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.164
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |