Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
..
Khi vừa nhìn thấy chiếc Rolls-Royce sang trọng màu bạc từ phía quảng trường sân bay chầm chậm tiến lại dưới ánh chiều tà, cô đã không ngần ngại xông ra, vừa vẫy tay vừa hét to: “Dừng lại”.
Không ngờ chiếc Rolls-Royce màu bạc dừng lại thật. Người tài xế vẫn chưa hết bàng hoàng. Nếu không vì hệ thống phanh của chiếc xe an toàn và bác tài đã cẩn thận thắt dây an toàn thì chắc chắn bác đã bị ném bay ra khỏi xe sau cú dừng xe đột ngột vừa rồi. Người thanh niên đang nằm nghỉ ở ghế sau cũng bừng tỉnh vì cú dừng xe đột ngột. Đôi lông mày rậm nhíu lại, hàng mi thanh tú chớp chớp, đôi mắt đen như bóng đêm huyền bí mở to, nhìn qua kính chắn gió phía đầu xe. Không khó khăn gì để anh tìm ngay thấy thủ phạm gây ra cú phanh xe đột ngột vừa rồi. Cô ta vẫn đứng trên đường, không ngừng khoa chân múa tay, miệng còn la hét sau khi đột ngột lao ra chặn xe như một kẻ mất trí.
Cô ta trông cũng bình thường, chỉ có điều da mặt rất dày, mặc cho tài xế bấm còi đến mấy lần, cô ta vẫn đứng đó, không chịu tránh đi.
“Thật là...! Thiếu gia, xin đợi cho một chút.” Bác tài tên Đức chán nản lắc đầu, sau đó mở cửa xe, đi về phía cô gái không biết xấu hổ ấy.
Lúc đó Hương Tranh vẫn đang kêu gào dừng xe, thấy có người từ xe bước xuống liền mỉm cười. Cô thật khôn ngoan, đã biết tự cứu mình. Ha, xem này, chẳng phải cô đã thành công một nửa rồi hay sao?
“Tiểu thư! Xin hỏi cô có chuyện gì?” Bác Đức bước đến trước mặt Hương Tranh lịch sự hỏi.
Hương Tranh lập tức vào vai một cô gái đáng thương nhằm lay động bác tài. “Bác à! Bác có thể cho cháu đi nhờ một đoạn đường được không ạ? Ví của cháu bị kẻ gian lấy trộm mất, điện thoại thì hết pin.” Giọng nói thiểu não như thể vừa bị người ta dùng roi da mà đánh.
Bác Đức nghe thấy vậy, nhìn cô với ánh mắt đầy cảm thông, nét mặt dịu hẳn lại. Nhưng đột nhiên bác quay đầu nhìn về phía chiếc Rolls- Royce, thoáng băn khoăn, rồi quay lại nhìn cô buồn buồn nói: “Rất xin lỗi, bác không thể cho cháu đi nhờ xe được. Thiếu gia rất khó tính, cậu ấy không thích người lạ ngồi trong xe. Nhưng bác có thể cho cháu mượn điện thoại, cháu có thể gọi bạn bè hoặc người nhà đến giúp”.
Hương Tranh vui mừng, định gật đầu đồng ý thì bỗng nhiên mắt cô mở to, miệng há hốc, đứng im bất động.
Dưới ánh sáng thanh khiết như nước mùa xuân, cửa sau bên trái của chiếc Rolls-Royce đắt tiền màu bạc từ từ mở ra, một đôi giày đen bóng xuất hiện, sau đó là đôi chân dài trong chiếc quần âu màu xám. Một chàng trai cao ráo, thanh lịch trong bộ com lê màu xám bước ra khỏi xe.
Đến rồi! Đến rồi! Người có quyền quyết định sắp tới nơi. Trên đời có rất nhiều đàn ông cao gầy nhưng người có khuôn mặt dài giống mặt ếch như anh ta chẳng phải là vô cùng đặc biệt hay sao? Trống ngực Hương Tranh đập thình thịch, cho dù cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng sự hồi hộp vẫn hiện rõ trên nét mặt.
Người đàn ông quan trọng ấy từ từ tiến lại gần. Khi anh ta tới nơi, cô mới nhận ra khuôn mặt anh ta rất đẹp, góc cạnh và nam tính, không hề giống mặt ếch như cô nghĩ lúc đầu.
Mái tóc dài hơi xoăn của anh ta bị gió thổi tung, khuôn mặt lạnh như tiền, lông mày đen rậm, đôi mắt đen ném cái nhìn về phía cô. Người thanh niên không còn đủ kiên nhẫn ngồi đợi trong xe ấy chính là Sở Tu Phàm.
Trời ạ! Người con trai này như thể vừabước ra từ thần thoại Hy Lạp vậy.
“Oái!” Hương Tranh thở sâu, cố gắng để mình không chảy nước miếng.
Bác Đức chờ mãi không thấy cô gái ấy trả lời, ngẩng lên nhìn cô, lập tức bác nhớ lại những lần khác. Không lẽ cậu ta thật sự không có trái tim? Bác Đức chán nản lắc đầu nhìn vẻ thất thần của cô gái trước mặt. Bác muốn xem thử sao cậu ta hút hồn đám phụ nữ trẻ dễ đến thế.
Phải một lúc sau, bác Đức mới thoát khỏi những câu hỏi ấy, nét mặt trở lại bình thường, thoáng nhìn cô gái, sau đó bác lấy ra chiếc khăn tay trong túi quần được chuẩn bị sẵn cho mấy cô bạn gái của thiếu gia, đưa cho cô gái, cố giả giọng vui vẻ nói đùa: “Lau sạch nước miếng đi cháu, gần đây thành phố Thiên Nhan mưa rất nhiều, cháu đừng góp thêm nước nữa kẻo hệ thống cống thoát nước của thành phố sẽ quá tải mất”.
“Cảm ơn!” Hương Tranh nhận lấy chiếc khăn, lau vòng quanh miệng, theo thói quen cô định nói “tốt” nhưng may là cô đã kịp nhớ ra và chữa thành: “Bác, cháu xin lỗi, trí nhớ của cháu không được tốt, số điện thoại của người nhà và bạn bè đều lưu trong điện thoại”. Cô vừa nói, vừa từ từ lại gần con người lạnh lùng kia, tim đập thình thịch, nước miếng thì cứ trào ra.Bác Đức lần đầu tiên gặp phải một cô gái trí nhớ kém đến thế chỉ còn biết cười. “... Hay là bác giúp cháu gọi một chiếc taxi”.
Hương Tranh chớp chớp mắt, làm bộ ngây thơ nói: “Bác à! Mẹ cháu dặn không được lên xe của người lạ”. Để giành lấy cơ hội ngồi xe cùng anh chàng lạnh lùng kia, có chết cô cũng không từ bỏ.
Bác Đức giật mình nghĩ, chẳng phải bác cũng là người lạ với cô ta hay sao?
Sở Tu Phàm đã đi đến trước mặt hai người. Anh chỉ liếc qua cô gái vẻ xem thường rồi quay qua bác Đức hỏi lạnh lùng: “Cô ta bị làm sao?”.
Dĩ nhiên là Hương Tranh không chịu bỏ qua cơ hội được nói chuyện vói anh chàng nam tính này rồi. Cô lên tiếng trước khi bác Đức kịp trả lời: “Tôi bị kẻ xấu lấy mất ví, điện thoại lại hết pin, anh có thể cho tôi đi nhờ xe một đoạn được không?”. Nói xong, cô mới chợt nghĩ mình đã quá vội vàng, sợ làm anh ta có ấn tượng không tốt, cô nói thêm: “Tôi là mẫu phụ nữ truyền thống, nếu không phải là chuyện vạn bất đắc dĩ, nhất định sẽ không làm phiền anh”.
Sở Tu Phàm nhìn cô gái nhễ nhại mồ hôi xách theo cái túi du lịch nhàu nát, bất giác cho những ngón tay thanh tú được chăm sóc cẩn thận vào túi quần.
Nhìn hành động ấy của anh ta, Hương Tranh cảm thấy bối rối, mở to mắt chờ đợi. Không lẽ ngay lần đầu gặp cô, anh ta đã bị cô làm cho hấp dẫn đến độ muốn trao cho cô tín vật tình yêu? Hương Tranh chỉ muốn nhanh chóng nhìn thấy vật ấy.
Hả? Sao lại là tiền chứ?
“Chừng này đủ chưa?” Sở Tu Phàm lấy từ ví ra hai tờ một trăm tệ đưa cho cô, khuôn mặt vẫn lạnh lùng, không hề có chút cảm xúc nào.
À! Tiền cũng có thể làm tín vật được mà. Hương Tranh ngây thơ nghĩ vậy và đưa tay nhận lấy.
“Xe tôi không chở người lạ. Cô tự về vậy.”
Sau khi lạnh lùng cự tuyệt Hương Tranh, anh ta quay sang nói vói bác Đức: “Chú Đức! Chúng ta mau đi thôi”, rồi quay người đi thẳng về phía chiếc xe.
“Vâng, thưa thiếu gia.” Bác Đức cũng vội vàng bước theo anh ta.
Hương Tranh không kịp suy nghĩ, cuống cuồng chạy theo anh chàng đẹp trai ấy, vượt lên phía trước anh ta, quay người lại, vẫy vẫy hai tờ tiền trong tay, ngớ ngẩn hỏi: ''Xin hỏi, đây có được coi là tín vật tình yêu không?”.
Sở Tu Phàm nhìn hai tờ tiền trong tay cô gái, nhẹ nhàng nói một câu: “Nếu cô nghĩ thế thì hãy vứt nó đi”. Anh ta đẩy cô ra, mở cửa xe và ngồi vào trong.
Bác Đức ở bên cạnh cũng quay qua nhìn cô gái đáng thương, lộ vẻ đồng tình vói cậu chủ rồi cũng vào trong xe.
Hương Tranh đứng im, mở to mắt nhìn chiếc xe Rolls-Royce màu bạc lao đi trên đường, rồi khuất dần khỏi tầm mắt. Tiêng gió thổi hai tờ tiền trong tay nghe như muốn chế nhạo sự ngu ngốc của cô.
“Cái gì? Thật đáng ghét. Tôi thèm vào tiền của anh!” Hương Tranh nhìn theo chiếc xe giờ chỉ còn là một chấm nhỏ trên đường, lớn tiêng mắng. Dường như còn chưa hả, cô tức giận ném hai tờ tiền đang cầm trong tay xuống đất, quay đầu giận dữ bỏ đi.
Không xa đó, một người ăn mày nhìn thấy Hương Tranh vứt tiền đi, hớn hở chạy ngay đến nhặt. Không ngờ những cơn gió đã nhanh hơn, cuốn nó bay đi mất. Người ăn mày bực tức đứng lên, lườm Hương Tranh một cái rồi mới chịu quay lưng bước đi.
“Lườm gì mà lườm. Bản cô nương vừa bị từ chối. Đó là tiền bồi thường tổn thất tinh thần của tôi. Muốn lấy hả? Chạy theo mà nhặt. Hừm!” Hương Tranh tức khí tuôn luôn một tràng, hất mặt quay đi.
Về đến nhà, Hương Tranh chẳng còn bụng dạ thu xếp hành lý. Cô vội vàng tắm rửa, thay quần áo, rồi lấy hợp đồng cho vào túi xách, đi ngay đến địa chỉ có ghi trên hợp đồng.
“Tiểu thư! Xin hỏi tôi có thể giúp gì cho cô?”
Hương Tranh nhìn chú bảo vệ một lượt, trả lời: “Cháu là Hương Tranh, cháu đến tìm Sở Trung Thiên, phòng 902”.
“Xin cô chờ cho một chút!” Chú bảo vệ lịch sự nói với Hương Tranh trước khi quay số gọi cho Sở Trung Thiên để xác nhận lại danh tính của cô.
Hương Tranh đánh giá cao phong cách lịch sự và tinh thần trách nhiệm của chú bảo vệ. Cô thầm ghen tị, đúng là căn hộ cao cấp có khác, đến cả nhân viên bảo vệ cũng “cao cấp”.
Chú bảo vệ b