watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

Wap Đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 19.05.26 / 06:46
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
n mắt, tiếng ai mà nghe quen quá. Nỗi lo sợ mơ hồ nhen lên trong tim cô.



“Hương Tranh, người bảo vệ công lý. Hôm qua cô còn thẳng tay tặng tôi cả tách cà phê vào người, bây giờ cô đang ở đâu thế? Không phải là cô sợ không có tiền bồi thường cho nên bỏ trốn đấy chứ?”



Nghe xong, Hương Tranh la to: “Sở Trung Thiên!!!”. Chết tiệt! Những lời bàn tán đã ứng nhiệm.



Ở đầu dây kia, Sở Trung Thiên cười lớn. “Tôi không điếc! Cô không cần hét to như vậy.”



“Sở Trung Thiên, anh tìm tôi có việc gì?” Hương Tranh vô tình cao giọng. Khi thấy đám người xung quanh lại tập trung chú ý vào mình, cô mới hạ giọng: “Tiền thì tôi đã bảo chị gái tôi gửi trả anh. Anh không cần mất công gọi cho tôi”. Cô hít thở thật sâu, định đưa tay tắt máy, thì dường như Sở Trung Thiên biết trước được ý định của cô, thong thả buông một câu, giọng điệu rất ôn hòa khiến Hương Tranh phải từ bỏ ý định cúp máy. “Nếu cô tắt máy, cô sẽ phải hối hận!”



Sở Trung Thiên tựa người, nhìn bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ, đôi mắt ánh lên vẻ đắc thắng.



“Anh nói thế là có ý gì?” Hương Tranh mở to mắt, tim lại nhói lên.



“Còn nhớ, tối qua, trước khi cô chạy trốn…”



Hương Tranh vội vàng cắt ngang: “Tôi không chạy trốn! Tôi đi nghỉ. Thư giãn. Tĩnh tâm. Đã hiểu chưa?”.



“… Đồng chí Hương Tranh, cô đi làm gì cũng được, chỉ cần cô nhớ cho tôi một chuyện…”



Lần này, Sở Trung Thiên thực sự biểu hiện rất tốt. Không những anh ta không mắng cô là “đồ con heo” mà ngay cả ngữ khí cũng rất nhẹ nhàng. “Được rồi. Hương tiểu thư, cô có nhớ, tối qua, trước khi cô rời nhà để đi nghỉ, cô có gửi lại chị gái một bản hợp đồng?”



Hợp đồng? Mặt Hương Tranh tái đi.



“Trời ơi! Không phải lại xảy ra chuyện gì đấy chứ? Cầu Trời khấn Phật cho con tai qua nạn khỏi. Sau này nhất định con sẽ ăn chay niệm Phật một năm, à không mười năm.”



Thật không may, đệ tử thành tâm trên đời này quá nhiều, những người cần cứu sự giúp đỡ như Hương Tranh không ít, Đức Phật làm sao kiểm soát được hết, cho nên…



“Hợp đồng trong tay tôi, cô đã ký, cột dành cho bên thuê tôi cũng ký rồi…”



… Đoán đúng đó!



Hương Tranh, mặt như sắp khóc, cố gắng kết thúc cuộc tranh luận một cách hòa hảo nhất.



“Sở Trung Thiên, anh thuê tôi giả làm bạn gái, mục đích là để cho Diệp Luyến Hoàn thấy khó mà lui. Tôi nghĩ chuyện này mất một đến hai tháng là giải quyết xong. Anh hà tất phải làm hợp đồng một năm. Chúng ta thanh lý hợp đồng, chuyện Diệp Luyến Hoàn anh tự lo, anh nghĩ sao?” Nói đến đây Hương Tranh cảm thấy hối tiếc vô cùng. Giá như cô đừng ngốc nghếch tin lời Diệp Luyến Hoàn, cũng đừng có hồ đồ mắng Sở Trung Thiên, thì giờ cô đã không phải khổ sở như thế này rồi.



“Không cần! Tôi không thiếu tiền.” Sở Trung Thiên phũ phàng dập tắt luôn hy vọng của cô.



“Sở Trung Thiên. Tôi muốn… muốn…”



“Chuyện này, tôi đã nghĩ kĩ rồi.” Sở Trung Thiên thô bạo cắt ngang lời cô. “Bây giờ tôi cần cô chuẩn bị một số thứ và mang tới đây.”



“Cái gì?” Hương Tranh hét lên. “Hợp đồng không quy định chúng ta phải ở với nhau. Bố mẹ, chị gái tôi sẽ không bao giờ cho phép.”



“Tôi không cần biết. Hoặc là cô tới đây hoặc là cô trả tiền bồi thường. Tôi nhớ trong hợp đồng có ghi rõ, bên nào vi phạm hợp đồng sẽ bị phạt ba triệu nhân dân tệ.”



Miệng Hương Tranh mấp máy, lắc lắc điện thoại, dường như không tin vào tai mình…



Đầu dây bên kia lại vang lên tiếng Sở Trung Thiên. “Nếu là chuyện nhỏ, tôi cũng sẽ bỏ qua. Nhưng là ba triệu nhân dân tệ, ba triệu tệ đấy, và tôi đang nghĩ cô có bán cả căn nhà cô đang ở cũng chưa đủ số đó.”



Cô phải làm sao đây? Lẽ nào cô phải nghe lời anh ta, lập tức quay lại? Hương Tranh nghe mà muốn khóc, thẫn thờ buông điện thoại.



“Tôi đã nói cô ta không phải là người tốt mà.” Đám đông xung quanh lại xì xào.



“Hừ. Bây giờ xem còn chạy đi đâu được.” Thiếu phụ mặt vàng cay độc chế nhạo.



“Thanh niên ngày nay, thật chẳng biết tự trọng gì nữa.” Cô giúp việc nói giọng khinh bỉ.



Tâm trạng Hương Tranh vốn không tốt, lại phải nghe đám đông chỉ trích đủ những lời tệ hại, mặt cô mỗi lúc một xám lại như trời lúc chuyển cơn dông. Cuối cùng, không chịu nổi mũi dùi dư luận đang chĩa vào mình, Hương Tranh buột miệng: “Mẹ kiếp! Bọn các người thì biết gì mà nói! Còn nói bậy nữa tôi bắt các người bỏ tù bây giờ”.



Thấy cô gái có vẻ tức giận, đám đông cũng ngừng bàn tán.



“Hừm! Không được tức giận. Mình chẳng phải là Hello Kitty hay sao?”



Hương Tranh chen chúc giữa hàng người để quay trở ra, dù vô cùng bực tức nhưng lúc này cô cũng chỉ dám trừng mắt nhìn qua đám người kia rồi vội vã xách túi đi ra phía cửa vào.



Sở Trung Thiên thì vẫn đứng dựa vào cửa sổ, một tay đút túi quần, một tay cầm điện thoại, nhìn dòng người qua lại trên đường. Cơn gió khẽ thổi từ ngoài vào làm tóc anh bay bay, để lộ khuôn mặt baby với những đường nét hoàn hảo. Trên khuôn mặt đẹp ấy thoáng hiện nụ cười đắc thắng.



“Tiểu nha đầu! Định chống lại tôi à? Đã biết sợ chưa?” Nghe tiếng “tút…tút” ở đầu dây bên kia, Sở Trung Thiên càng đắc ý hơn. Anh dám chắc cô ta đang trên đường quay về. Và anh sẽ gọi lại cho cô ta sớm. nhìn điện thoại lần nữa rồi anh tắt máy.



Đúng lúc ấy, chuông cửa đột ngột kêu vang.



Không lẽ nha đầu đó đã tới rồi? Sở Trung Thiên nghi ngờ, vội vàng chạy ra cửa.



“Kẹt!” Cánh cửa mở ra. Nhưng người đứng ngoài cửa không phải là Hương Tranh mà là một phụ nữ xinh đẹp, quý phái trong bộ váy áo trắng sang trọng.



“Mẹ. Sao mẹ lại đến đây?” Sở Trung Thiên nhìn mẹ đứng ngoài cửa, hỏi một câu vẻ không thoải mái.



Chẳng phải mẹ anh đã quay về Thiên Nhan rồi sao? Sao tự nhiên bà lại xuất hiện ở đây? Bà đến vào lúc này thật khiến anh thấy không thoải mái.



“Sao? Không chào đón mẹ hả?” Sở phu nhân lườm yêu con trai.



Sở Trung Thiên chạy lại ôm lấy mẹ, làm bộ con nít nịnh nọt: “Thế sao? Mẹ yêu quý của con”.



Sở phu nhân vỗ nhẹ bờ vai con trai, cười rạng rỡ. “Xem con này. Càng lớn càng dẻo miệng.”



“Mẹ! Chúng ta đừng đứng ngoài này nữa. Mẹ đi quãng đường xa như vậy, chắc chắn là mệt rồi, mau vào nhà nghỉ đi ạ.” Sở Trung Thiên ôm eo mẹ, đẩy cửa, kéo mẹ vào nhà.



“Thiên à! Con ở một mình như thế này, có ăn uống điều độ, chăm sóc tốt cho bản thân không đấy?” Các bà mẹ trên đời này đều như vậy, lúc nào cũng lo lắng cho sức khỏe của con.



“Được mà mẹ. Con có một người giúp việc bán thời gian. Mẹ không cần lo lắng đâu.”



Hai mẹ con bước vào phòng khách. Để mẹ ngồi đợi ở sofa, Sở Trung Thiên đi pha trà rồi mang tách trà đến, vui vẻ ngồi xuống cạnh mẹ.



“Mẹ. Mẹ ở đây bao lâu? Con sẽ lập tức cho người chuẩn bị phòng cho mẹ.” Sở Trung Thiên nhiệt tình nói, tay bấm điện thoại.



Sở phu nhân nhanh chóng giữ bàn tay đang bấm điện thoại của Trung Thiên lại. “Thiên à. Không cần đâu. Lần này mẹ đến gặp bác gái Tiêu, mẹ sẽ ở chỗ bác ấy.” Tiêu bá mẫu là mẹ của Tiêu Nhiễm Ninh, người bạn tốt của anh. Bác ấy là bạn thân của Sở phu nhân. Thời còn đi học, hai người là những mỹ nhân được các chàng trai theo đuổi nhiều nhất.



“Mẹ. Vậy là mẹ chỉ “nhân tiện” ghé qua chỗ con?” Sở Trung Thiên nhấn mạnh cụm từ “nhân tiện”, làm bộ mặt của đứa trẻ bị bỏ rơi, nhìn Sở phu nhân vẻ tội nghiệp.



“Con đang đùa hả?” Sở phu nhân nhìn Sở Trung Thiên đang cố tỏ ra tội nghiệp, không khỏi bật cười. “Hôm nay mẹ đến xem con sống một mình có tốt không. Nhân tiện hỏi chuyện của con và Luyến Hoàn.”



Luyến Hoàn. Nghe đến mấy từ này, Sở Trung Thiên lập tức bị kích động. “Mẹ! Có phải Luyến Hoàn nói mẹ đến tìm con?”



Đúng lúc đó, bên ngoài tòa nhà chọc trời Sở Trung Thiên đang ở, một cô gái quý phái trong bộ váy đỏ vừa xuống xe, đang hối hả bước nhanh về phía thang máy. Dường như đôi giày cao gót không làm cô khó sải những bước dài trên nền đá cẩm thạch dẫn lối vào tòa nhà. Khi cô chuẩn bị tiến vào thang máy thì một nhân viên bảo vệ mặc thường phục chặn cô lại.



“Cô gái, xin hỏi cô tìm ai?”



Diệp Luyến Hoàn ngẩng đầu nhìn nhân viên bảo vệ, đôi mày hơi nhíu lại. “Tôi tìm Sở Trung Thiên ở phòng 902.”



“Vâng. Mời cô lại phòng quản lý ghi tên vào sổ khách đến thăm.”



Diệp Luyến Hoàn tỏ vẻ không hài lòng, nhưng vì đây không phải khu vực cô quen nên cũng đành miễn cưỡng gật đầu.



Luyến Hoàn điền đầy đủ thông tin và bướ
<<1 ... 1213141516 ... 41>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
1234567»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.188
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |