Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
c vào thang máy năm phút sau đó.
Diệp Luyến Hoàn nhanh chóng tìm được phòng 902 mà Sở Trung Thiên đang ở. Định giơ tay nhấn chuông nhưng cô đã kịp dừng lại khi nghe tiếng nói từ trong nhà vọng ra.
“Mẹ! Có phải Luyến Hoàn nói mẹ đến tìm con?”
Hừ! Đây chẳng phải là giọng Sở Trung Thiên hay sao? Anh ta gọi “mẹ”, lẽ nào là Sở bá mẫu đang ở đây?
Luyến Hoàn cẩn thận nhích sát lại, áp tai lên cánh cửa nghe ngóng tình hình trong nhà.
“Thiên à! Luyến Hoàn nói với mẹ, hai đứa đã chia tay.”
Sở Trung Thiên, mặt biến sắc, không nói gì, lặng lẽ cầm ly trà ở bàn lên nhấp một ngụm.
Sở phu nhân tiếp tục: “Thiên à! Con biết rõ, mẹ rất ưng Diệp Luyến Hoàn. Cô ấy vừa xinh đẹp vừa thông minh, hiếu thảo, quan trọng nhất là công ty của cha cô ấy thuộc tốp năm trăm doanh nghiệp hàng đầu thế giới. Sở gia chúng ta phải có một cô dâu danh giá như thế. Con có hiểu không?”
Sở Trung Thiên im lặng vài giây, rồi như không chịu được nữa, đành lên tiếng: “Nhưng mẹ à, con không thể chấp nhận một cô bạn gái không chung thủy”.
“Mẹ hiểu cảm giác của con. Đây là chuyệnkhông dễ chấp nhận với tất cả mọi người. Nhưng Diệp Luyến Hoàn nói con bé không cố ý, là anh ta dụ dỗ nó. Nó rất yêu con. Nó đã hứa với mẹ sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Thiên à, con nể mặt mẹ, cho con bé một cơ hội nữa nhé.”
Sở phu nhân nói, giọng như sắp khóc, Sở Trung Thiên thấy vậy cũng chùng lại. Anh thật sự không muốn tranh cãi khiến mẹ phải buồn nhưng thật sự anh không có cách nào tha thứ cho sự phản bội. Huống hồ ngay từ đầu anh đã không thích Luyến Hoàn. Ngừng một lúc, anh mới nhẹ nhàng thuyết phục mẹ: “Mẹ, còn bao nhiêu cô gái khác. Chúng ta đâu cần bám vào Luyến Hoàn. Hơn nữa…”.
Sở Trung Thiên đang định nói tiếp, thì chợt nhìn thấy trán của mẹ nhăn lại. Anh thoáng bối rối rồi dừng lại, có vẻ mẹ anh chưa sẵn sàng nghe anh nói.
“Mẹ biết trên đời còn có vô khối các cô gái. Nhưng tìm đâu ra một cô gái như Diệp Luyến Hoàn? Xuất thân cao quý, xinh đẹp, tài trí vẹn toàn. Nếu con và con bé chia tay, sau này nếu không tìm được một người hoàn hảo như nó, chúng ta phải làm sao?”
Chúng ta? Chẳng phải người hẹn hò với Luyến Hoàn là anh hay sao? Vậy sao mẹ lại dùng hai từ “chúng ta”. Nhìn vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt, giọng nói của mẹ, Sở Trung Thiên thấy rất khó hiểu.
Bây giờ nhớ lại, từ khi mẹ giới thiệu Luyến Hoàn cho anh, có vẻ như mẹ đã chọn Diệp Luyến Hoàn là con dâu. Anh biết Luyến Hoàn thực sự có nhiều ưu điểm nhưng với điều kiện hiện tại của anh, việc tìm một cô gái ưu tú như Luyến Hoàn cũng không khó gì. Anh nghĩ mẹ anh hoàn toàn hiểu điều này, vậy thì vì sao bà vẫn khăng khăng bắt anh quay lại với Diệp Luyến Hoàn? Lẽ nào là vì tài sản của cô ta? Nhưng chẳng phải Sở gia nhà anh cũng không thiếu tiền hay sao? Vì sao mẹ cứ muốn anh kiếm một cô dâu có thế lực? Lẽ nào đằng sau chuyện này còn có uẩn khúc mà anh chưa biết?
“Con...” Sở phu nhân dường như đoán trước được con trai định nói gì. Bà quay qua nhìn con trìu mến. “Thiên à. Con có tin mẹ không?”
Sở Trung Thiên không do dự gật đầu. Trên thế giới này, người anh tin tưởng nhất là mẹ.
“Được rồi. Con chỉ cần tin rằng mẹ luôn làm những điều tốt cho con là đủ.” Sở phu nhân đưa tay khẽ vuốt khuôn mặt baby của con trai, nói.
Cử chỉ quen thuộc này làm Sở Trung Thiên bồi hồi nhớ lại. Lúc còn quá nhỏ thì anh không còn nhớ, nhưng kể từ khi anh hiểu chuyện đến nay, anh thấy cứ mỗi lần mẹ đưa tay vuốt khuôn mặt anh, mẹ đều khóc, mọi khổ đau mẹ chôn chặt trong lòng đến lúc này như cũng theo dòng nước mắt ấy mà tuôn ra hết. Anh đã nhiều lần hỏi mẹ tại sao như vậy nhưng lần nào bà cũng chỉ thở dài mà không nói, dần dần anh thôi không hỏi nữa, nhưng những giọt nước mắt của bà mãi mãi in sâu trong tâm trí anh.
Tim Sở Trung Thiên nhói đau. Anh từ từ nắm chặt bàn tay mẹ, hứa để mẹ an lòng. “Mẹ à. Mẹ hãy tin con. Con sẽ sớm tìm cho mẹ một người con dâu tốt. Mẹ đừng lo lắng nữa.”
Nhìn điệu bộ suy tư của con trai, Sở phu nhân cũng thấy được an ủi nhiều. Đột nhiên bà nghĩ sẽ không ép Sở Trung Thiên quay lại với Diệp Luyến Hoàn nữa, để Trung Thiên được tự do yêu đương, lựa chọn, không để một số chuyện, một số người làm ảnh hưởng đến hạnh phúc cả đời của con. Lúc này bà chỉ muốn nắm tay con trai mình mà nói: “Mẹ không phân biệt giàu nghèo, không quan tâm xâu đẹp, miễn là do con lựa chọn, miễn là cô gái đó khiến con hạnh phúc là được”. Nhưng bà biết, bà không thể làm như vậy, đúng hơn là bà không được phép làm như vậy. Quá khứ kinh hoàng như đang hiển hiện trước mắt bà. Bà biết rõ rằng chỉ cần một phút yếu lòng của bà thôi cũng có thể gây hại cho hai mẹ con. Là một người mẹ, bà nhất định phải bảo vệ con mình.
Mặt khác, Sở phu nhân cũng biết với Trung Thiên, ép quá có khi lại phản tác dụng. Vì thế bà dịu dàng nói: “Được. Mẹ không ép con quay lại vói Diệp Luyến Hoàn. Nhưng con phải hứa vói mẹ, con sẽ tìm một cô gái toàn diện như Diệp Luyến Hoàn. Nếu sau một năm, con không tìm được ai như vậy thì con phải quay lại vói Luyến Hoàn. Con nhớ chưa?”.
“Vâng.” Sở Trung Thiên khẽ gật đầu.
Nhận thấy con trai đã hiểu suy nghĩ của mình, Sở phu nhân cũng bớt lo buồn, khuôn mặt bà dần giãn ra, bà mỉm cười vẻ hài lòng. “Được. Mẹ tin con. Con không được làm cho mẹ thất vọng, biết chưa?”
“Vâng.” Sở Trung Thiên lại gật đầu, sau đó nắm tay mẹ quan tâm nói: “Mẹ à. Không mấy khi mẹ đến thành phố Thiên Nhan này. Vậy để con trai đưa mẹ đi thăm thú phong cảnh ở đây nhé!”.
“Không cần đâu. Mẹ đi cùng bác Tiêu là được rồi. Con cứ chuyên tâm lo việc của con đi. Mau tìm cho mẹ một cô con dâu tốt để mẹ yên lòng.” Vừa nói bà vừa nhìn quanh căn phòng, chống tay vào sofa từ từ đứng lên. “Thiên à. Mẹ phải đi đây. Đến giờ hẹn đi mua sắm vói bác Tiêu rồi.”
“Vậy con đưa mẹ đi!” Sở Trung Thiên cũng đứng dậy.
Sở phu nhân vỗ vai con trai cười nói: “Không cần đâu. Đã có anh bạn Nhiễm Ninh của con đến đón mẹ, chắc cậu ấy đang đợi ở dưới rồi”.
Nghe đến Tiêu Nhiễm Ninh, Sở Trung Thiên hoàn toàn yên tâm.
“Vâng. Vậy để con tiễn mẹ ra cửa.”
“Ừ.” Sở phu nhân khẽ gật đầu đồng ý.
Sở Trung Thiên mở cửa, đợi mẹ bước ra rồi mới đóng cửa lại. Anh phải đích thân tiễn mẹ xuống dưới, đợi mẹ lên xe an toàn mới yên tâm. Hai mẹ con vui vẻ đi xuống, vừa đi vừa cười nói nên không đế ý thấy cô gái xinh đẹp mặc váy đỏ đang đứng nép ở góc cầu thang bộ.
Cô ta tới đây để tìm Trung Thiên nói chuyện nhưng không ngờ Sở phu nhân lại tới thành phố Thiên Nhan nhanh như thế, càng không ngờ bà lại bị Sở Trung Thiên thuyết phục. Từ đầu cô đã biết bà ghét bị quấy rầy. Bất chấp điều ấy, cô vẫn đem chuyện hai người nói với bà, hy vọng bà sẽ gây sức ép tới Trung Thiên. Nhưng đến lúc này cô đã biết, đến cả Sở phu nhân cũng chẳng giúp được gì cho cô nữa. Cô phải làm sao đây? Không. Nhất định không được. Cô không thể ngồi yên chờ chết. Cô phải nhanh chóng nghĩ cách. Cô thật sự thích Sở Trung Thiên. Cô không thể để mất anh được.
Trong khi Diệp Luyến Hoàn đang khổ sở nghĩ cách thì tình cảnh của Hương Tranh cũng chẳng khá hơn.
Haizzz! Nếu phải tìm từ diễn tả tình cảnh của Hương Tranh lúc này, thật tiếc là thích hợp nhất chỉ có câu thành ngữ: “Họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai” mà thôi.
Lúc này cô đang giận dữ rời sân bay, định gọi taxi về nhà thì phát hiện ra ví tiền đã bị mất từ lúc nào rồi. Cũng đành. Mất rồi thì thôi. Cô có thể gọi điện thoại nhờ giúp đỡ. Nhưng lúc cô
rút điện thoại ra, bấm mãi mà màn hình vẫn tối đen. Điện thoại hết pin.
Được! Coi như hôm nay bản cô nương đây bị sao xấu chiếu mạng, đành cắn răng chấp nhận, không ca thán gì. Ta sẽ gọi taxi về nhà rồi trả tiền sau. Chuyện nhỏ này chắc ông trời cũng không nỡ từ chối ta.
Lạ thật!
Hương Tranh đứng bên đường vẫy xe, tay cô vẫy vẫy, chân cũng nhảy cả lên, trông điệu bộ có vẻ buồn cười nhưng lúc này cô chẳng bận tâm. Mặc kệ người ta có cho cô là không bình thường, cô cần vẫy xe. Nhưng sao không có chiếc xe nào đừng lại cả thế?... Lẽ nào bộ dạng của cô lúc này có vấn đề? Hừ! Không thể nào! Rõ ràng cô là một thiếu nữ xinh đẹp cơ mà.
Vạn sự khởi đầu nan, cuộc cách mạng quốc gia còn không thành công ngay được, cô nên học theo tiền bối Tôn Trung Sơn, kiên cường, bất khuất, không ngừng nỗ lực. Hương Tranh nghiến răng, xốc lại chiếc túi du lịch nhàu nát, quyết định kiên trì chờ đợi. Rất lâu sau, tình hình cũng không có biến chuyển gì. Hương Tranh thấy mất hết kiên nhẫn, không ngừng nỗ lực cái gì chứ, đều là lừa người hết. Phải sửa đổi, cứ đứng đây đợi như một con ngốc thì cô chỉ có nước chết đói thôi.
Cho nên.