đằng xa!
*****************************
Một tháng sau, Lăng Lăng ôm một bình trà hoa nhài bự uống điên cuồng, kế hoạch cai trà hoàn toàn kết thúc trong thất bại.
“Lăng Lăng, không phải cậu kiêng mọi thứ có mùi hoa nhài sao?” Trong quán bán đồ cay Tứ Xuyên, Liên Liên buông đũa, nhìn cô hết sức thông cảm.
“Tớ hôm nay từ tám giờ sáng đến năm giờ chiều, cả ngày đều ở cùng Dương Lam Hàng thảo luận báo cáo đề tài, chịu đựng mùi hoa nhài tra tấn. Cậu bảo tớ có kiêng trà hay không còn có nghĩa lý gì sao?”
Lăng Lăng lại rót đầy một ly trà, uống như khát nước.
Lâu rồi không uống, lá trà chất lượng kém của quán ăn cũng có khả năng để lại dư vị lâu tan, hương lưu trong miệng.
“Cậu van xin anh ta đi, bảo anh ta đổi sữa tắm khác.” Đề nghị của Liên Liên vô cùng thiếu tính xây dựng, Lăng Lăng ra sức khoát tay.
“Cậu cho rằng tớ không nghĩ tới à, nếu anh ta không phải sếp tớ, tớ đã sớm đứng trước mặt anh ta, đập bàn cái rầm: Dương Lam Hàng, anh đổi sữa tắm cho tôi, tôi ngửi thấy mùi trên người anh liền muốn ói!!!”
Tiếc là, cô không dám.
Rốt cuộc cũng vì anh là thầy giáo của cô!
Cô và Liên Liên về cơ bản xem như đến từ quê hương của Khổng, Mạnh. Ở nơi đó, mỗi đứa con nít từ lúc còn nhỏ đã bị giáo huấn tư tưởng tôn sư trọng đạo. Bất kể thời gian địa điểm, chỉ cần giáo viên đi ngang qua, phải lập tức quay người chào hỏi, chậm chút xíu đều có thể bị quy vào “tội đại nghịch bất đạo” là không tôn kính thầy cô.
Đừng tưởng mấy học trò nam nghịch ngợm gây sự, ai cũng dám chọc, vừa thấy giáo viên, tất cả đều im re, so với cừu non còn ngoan hơn.
Không còn cách nào khác, văn hóa nơi nào dưỡng thành con người nơi đó!
Liên Liên gật đầu tỏ vẻ thông cảm sâu sắc, hoàn toàn có thể hiểu được Lăng Lăng có nỗi khổ không nói nên lời. “Theo tớ thấy, chi bằng cậu cứ nói thẳng. Cậu bảo với anh ta: Cậu cứ ngửi thấy mùi hoa nhài là lập tức nước không thiết, cơm không thèm, trong lòng toàn là anh ta… Tớ cam đoan ngay hôm sau anh ta sẽ đổi.”
“Sẽ đổi. Nhưng không phải đổi sữa tắm, mà là đổi tớ!”
“Vậy chẳng phải tốt lắm sao. Đỡ cho cậu mỗi ngày muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!”
“Ai nói tớ muốn sống không được, muốn chết không xong?” Lăng Lăng vẫn cố mạnh miệng. “Ngày nào cũng gặp anh ta, mỗi ngày của tớ trôi qua khỏi nói tốt biết dường nào…”
Liên Liên kéo tay áo cô, cầm tay cô giơ cao lên. Chỉ vào lòng bàn tay băng bó như cái bánh ú của cô nói: “Có đau hay không trong lòng cậu rõ ràng nhất! Mẫu vật vừa làm xong thí nghiệm tính chịu nhiệt ở ba trăm độ, cậu dùng tay đi lấy… May là cậu ngẩn ngơ mất mười phút mới nhớ đi lấy, nếu không hai taynày của cậu đã tiêu luôn rồi!”
Lăng Lăng rụt tay lại, vung vung hai tay vẫn còn đau: “Tớ tưởng nó nguội mà.”
“Cậu nghĩ vậy mà được à? Đầu óc cậu để ở đâu hả? Dùng để nhớ Dương Lam Hàng chắc?!”
Giọng nói luôn có sức bùng nổ của Liên Liên lôi kéo không ít ánh mắt của các bạn sinh viên.
Lăng Lăng vội vàng bịt miệng cô. “Cho tớ xin, cậu nói nhỏ chút đi! Loại sự tình này mà để người khác biết được thì còn gì là mặt mũi! Sau này ở đại học T tớ biết trốn vào đâu đây.”
Liên Liên hoàn toàn không quan tâm, vẫn tiếp tục duy trì giọng nói oanh tạc của mình: “Không sao đâu, còn nhiều nữ sinh điên cuồng mê mẩn anh ta hơn cậu nữa. Ở đại học T, nếu cậu nói mình không thích Dương Lam Hàng, người ta mới có thể khinh bỉ cậu nghĩ một đằng nói một nẻo!”
“Thật không?” Lăng Lăng nhận ra mình không có cách nào thay đổi giọng nói lớn của Liên Liên, đành tìm mục tiêu dễ dàng hơn, tự che mặt mình.
“Lăng Lăng, thích anh ta không phải lỗi của cậu, điều này chỉ có thể chứng minh mắt thẩm mỹ của cậu đã có tiến bộ! Cậu biết không, mấy hôm trước tớ nổi hứng đi nghe giảng giờ của Dương Lam Hàng, đông nghẹt! Bảy giờ sáng tớ đã đi giành chỗ, nhưng chỉ có ba hàng ghế cuối là còn chỗ trống.”
“Cậu đi nghe anh ta giảng à? Anh ta dạy hay không?”
“Cậu chưa bao giờ nghe hả?” Liên Liên kinh ngạc nhìn cô.
“Anh ta giảng bài bằng tiếng Anh, xong còn đặt câu hỏi. Với trình độ tiếng Anh của tớ, đi nghe chẳng phải là t�
Hiện giờ Lăng Lăng đã muốn điên rồi. Mỗi ngày gặp anh trái tim cô run rẩy đến mức muốn co giật, nhưng không thấy anh thì lòng dạ bất an. Anh cười, cô ngốc nghếch cười theo, anh nhíu mày, cô cũng theo đó mà đau lòng.
Anh “trong lúc vô ý” chạm vào tay cô… Giả sử anh nắm tay cô nửa giờ không buông, có thể gọi là “vô ý” sao.
Lăng Lăng cúi đầu nhìn đôi bàn tay nhỏ bé vô cùng thê thảm, sáng hôm qua, Dương Lam Hàng dạy cô sử dụng một loại thiết bị mới, tay cầm tay chỉ, vừa kiên nhẫn, vừa dịu dàng, lòng bàn tay ấm áp ủ ấm đôi tay lạnh lẽo của cô, bị đụng chạm khiến tim cô đập nhanh, chỉ lo đoán xem anh rốt cuộc là hữu ý hay vô tình, còn lời anh nói một chữ cũng không nghe vô…
Kết quả, đến chiều bi kịch liền xảy ra, cô tự làm bỏng tay mình đến ứa máu, đau đớn như kim đâm vào ngực…
Nếu cứ thế này, cô chưa học xong tiến sĩ chắc đã thành liệt sĩ!
“Lăng Lăng, tớ thấy cậu đừng học tiến sĩ nữa, năm nay tình hình xin việc của thạc sĩ cũng tốt lắm, cậu đi tìm việc làm quách đi.”
Nhắc tới tìm việc, Lăng Lăng lại một hồi cảm thán, cô không phải không nghĩ tới.
Một hôm, cô xem poster quảng cáo, thấy có một công ty điện rất gần nhà mình đến thông báo tuyển dụng. Căn cứ vào giới thiệu trên poster, công ty đó trước kia là một xí nghiệp nhỏ do gia đình quản lý, chủ yếu cung cấp hàng hóa cho một vài công ty lớn, lợi nhận vô cùng cao. Vài năm nay cùng với sự phát triển của nhanh chóng của ngành điện tử, ô tô, sự nghiệp của công ty cũng lên như diều gặp gió. Phạm vi kinh doanh của công ty dần mở rộng, bắt đầu tự mình nghiên cứu một số hộp điều khiển điện, quy trình tự động hóa bằng điện, tất nhiên cũng dính líu tới nghiệp vụ bảo trì, lắp đặt.
Lần này họ mới triển khai một dự án về robot, đặc biệt phái trưởng phòng kỹ thuật đến đại học T thông báo tuyển dụng một vài nhân viên, ưu tiên xem xét những người biết lập trình NC0 và lập trình máy tính.
Bậc đại học Lăng Lăng học về điện, lập trình NC học khá tốt, sau đó lại học thêm bằng hai về Tin học, tuy không thể nói là tinh thông lập trình máy tính, nhưng ít nhiều cũng cảm thấy hứng thú. Hơn nữa đãi ngộ rất được, lại ở gần nhà, cô khi ấy nổi hứng bốc đồng, chạy tới hiệu photocopy viết qua loa một cái sơ yếu lý lịch, cùng Liên Liên đi nghe giới thiệu, nhưng vừa đem sơ yếu lý lịch nộp cho một anh trẻ tuổi đẹp trai trong đó, cô lập tức hối hận.
Nhỡ đâu người ta thực sự muốn mình, cô quay về biết phải ăn nói ra sao với Dương Lam Hàng đây, vừa nghĩ đến anh có thể sẽ tức giận, Lăng Lăng liều mình đem sơ yếu lý lịch cướp về từ trong tay người ta.
Anh đẹp trai trẻ tuổi nhìn cô đầy hiếu kỳ.
“Thực xin lỗi anh! Ngại quá!” Cô kiên trì giải thích với người đó. “Điều kiện của em không tốt, không muốn làm mất thời gian của anh ạ!”
…
“Lăng Lăng.” Tay Liên Liên phẩy phẩy trước mặt Lăng Lăng, lấy lại sự chú ý của cô. “Cậu không thể cứ tiếp tục thế này…”
“Tớ biết!”
Cô không nên yêu hai người đàn ông cùng lúc, lại càng không nên dứt bỏ mối tình qua mạng suốt năm năm trời, mặt khác, không nên để cho bản thân chìm đắm trong sự quyến rũ của Dương Lam Hàng.
Phải làm sao mới đúng đây?
Cô muốn thẳng thắn mọi chuyện với anh, nhưng lại sợ làm tổn thương anh, làm tổn thương năm năm chờ đợi và trả giá của anh.
Cô muốn quên Dương Lam Hàng, nhưng khi nhìn thấy anh thì tình cảm lại không thể tự động kiểm soát.
“Liên Liên, dạo này còn có công ty nào tốt không?” Đau dài không bằng đau ngắn, cô phải một đao đoạn tuyệt, cắt đứt nhanh chóng với Dương Lam Hàng.
“Tớ nhớ công ty điện kia còn hai vị trí lập trình viên tự động hóa chưa được quyết định, người phụ trách vẫn đang xem xét, cậu có muốn thử không?”
“Chính là cái công ty lần trước mình đi đó hả?”
“Đúng rồi! Tớ có thông tin liên hệ của trưởng phòng Trình, nếu cậu muốn đi, tớ sẽ giới thiệu cậu.”
“Để tớ nghĩ đã nghĩ đã!”
Liên Liên vừa nghe nói cô tính tìm việc làm, cặp mắt đen lúng liếng sáng lên lấp lánh: “Đừng có nghĩ nữa! Tối nay tớ lập tức gọi điện cho trưởng phòng Trình giới thiệu cậu!”
Không phải Liên Liên nhiều chuyện, nhưng cô thực sự không thể chịu nổi đứng nhìn Lăng Lăng tiếp tục hủy hoại chính mình.