Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
nào của anh hết!”
Nói thật, nếu là người đàn ông khác, cô đã sớm hắt ly nước vào mặt anh ta rồi xoay người bỏ đi.
“Đây là thẻ lương của anh, trong này ngoài tiền lương còn có học bổng anh chưa dùng hết ở Mỹ, đây là toàn bộ tài sản của anh. Về phần căn hộ của anh, phải ba năm nữa mới lấy được giấy chứng nhận nhà đất, chờ khi nào anh lấy về cũng đưa em nốt.”
“Tại sao lại đưa em?” Lăng Lăng khó hiểu.
Dương Lam Hàng giải thích nói: “Thầy Chu nói, đây là truyền thống tốt đẹp của đại học T, toàn bộ tài sản đều giao nộp cho bà xã vô điều kiện. Nếu cần tiêu tiền trước hết phải viết “đơn xin phép” nêu rõ mục đích sử dụng, phải qua thẩm tra phê duyệt mới có thể lĩnh “kinh phí”.”
Nhìn vẻ mặt đầy thành ý của anh, cơn tức giận của Lăng Lăng bốc hơi trong tích tắc. “Em không nhớ nội quy đại học T còn có điều này.”
Dương Lam Hàng nghiêm chỉnh đáp: “Quy tắc ngầm.”
Không hổ là nhân tài công nghệ cao, quy tắc ngầm cũng ẩn chứa hàm lượng tình yêu, hàm lượng kỹ thuật như vậy.
Lăng Lăng yêu cái truyền thống tốt đẹp hậu hiện đại này muốn chết, thoái mái thu hồi tấm thẻ.
Thầy dạy Chính trị có nói: Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, quả đúng như thế, đem “toàn bộ tài sản” của Dương Lam Hàng nhét vào ví tiền, Lăng Lăng coi như đem Dương Lam Hàng giấu vào trong túi, khỏi nói có cảm giác an toàn biết baonhiêu.
…
*************************
Buổi tối, Lăng Lăng đang hạnh phúc nằm trên giường cười ngây ngô, đột nhiên nhớ tới một câu tục ngữ, “bắt người tay ngắn, cắn cười miệng mềm”.
Cô thu thẻ lương của Dương Lam Hàng, chẳng khác nào đồng ý làm bà xã anh!
“Nham hiểm quá! Trên thế giới sao lại có một người đàn ông nham hiểm đến vậy chứ!” Cô rên rỉ đập đầu vào gối.
“Lăng Lăng?”
Tiểu Úc đang ngồi trước máy tính chạy đua với báo cáo, thấy Lăng Lăng vừa trở về phòng liền nằm lăn ra gối cười ngu ngơ là đã không hiểu đâu vào đâu rồi, giờ còn thấy cô “tự hủy hoại mình” như thế, liền nhanh chóng chạy tới, giữ chặt bạn. “Sếp cậu lại tra tấn cậu kiểu gì nữa vậy?”
“Anh ấy…” Nhắc tới Dương Lam Hàng, vui sướng trong lòng Lăng Lăng rốt cuộc không áp chế nổi, vội vàng muốn chia sẻ với người khác, thế là ngồi lui ra sau, bảo Tiểu Úc ngồi cạnh mình. “Tiểu Úc, tớ bật mí cho cậu một bí mật. Anh ấy đã trở về!”
“Ai cơ?”
“Anh bạn khoa học gia của tớ.”
“Cái gì!” Tiểu Úc kinh ngạc nhìn cô: “Các cậu gặp mặt rồi à?”
“Gặp nhau hôm nay, anh ấy dẫn tớ đến “Vân Tháp”, chúng tớ ăn tối ở nhà hàng xoay.”
“Anh ta trông thế nào? Đẹp trai không?” Tiểu Úc vội vàng hỏi.
“Cũng được.” Lăng Lăng tỉ mỉ nhớ lại vẻ mặt tươi cười của Dương Lam Hàng. “Nhưng mà, anh ấy có một đôi mắt cực kỳ quyến rũ, sâu sắc, thâm tình…”
Nhắc tới anh, nỗi nhớ đằm thắm chiếm cứ toàn bộ con người cô, cô thật muốn gặp anh, nghe giọng anh xíu thôi cũng tốt rồi.
“Anh ta đặc biệt trở về để gặp cậu à?”
“Không phải, anh ấy sống ở thành phố A.”
“Vậy các cậu…”
Thấy Tiểu Úc còn vui hơn cả mình, cười đến nỗi đôi mắt to tròn híp cả lại, Lăng Lăng càng thêm hạnh phúc.
“Bọn tớ chấm dứt yêu qua mạng, chính thức quen nhau!”
“Thật tốt quá! Cậu rốt cuộc cũng đợi được đến ngày mây tan mưa tạnh! Khi nào rảnh mời anh ấy đến phòng của chúng ta, cho tớ thấy mặt với.”
Chuyện này, có hơi khó khăn. “Đợi khi nào có dịp đi.”
“Xem cậu sợ đến mặt mũi trắng bệch kìa!” Tiểu Úc dùng vai hích cô một cái, cười nói: “Tớ không cướp của cậu đâu!”
…
Tiểu Úc cùng cô tám chuyện một hồi, xong tiếp tục ngồi trước máy tính chiến đấu với báo cáo, Lăng Lăng nửa nằm trên giường nhìn đi nhìn lại dãy số mang tên “Thầy Dương”.
Vừa xa nhau chưa tới một tiếng đã gọi cho anh, có phải mình hấp tấp quá không?
Thôi quên đi, dù sao chiều mai cũng gặp thôi mà.
Rảnh rỗi sinh nông nổi, Lăng Lăng mở số của anh ra, đem hai chữ “Thầy Dương” xóa đi, sửa thành “Vĩnh viễn có xa không”, trông hơi kỳ kỳ.
Đổi thành “Đầu hói nhỏ”, lại nhớ tới khí chất khiến thần lẫn người đều ghen tị của Dương Lam Hàng, thôi xóa.
Đổi thành “Hàng”, cô cười trộm trong giây lát, lại sửa thành “Ông xã”.
Buồn nôn muốn chết!
Cô nhìn cách xưng hô này mà cười khúc khích không thôi…
Sau đó, cô phát hiện chính mình khá là ngu ngốc, để cân bằng trong lòng, thẳng tay đem tên anh đổi thành “Đồ ngốc”.
Tưởng tượng vẻ mặt của Dương Lam Hàng khi nhìn thấy “tên gọi yêu” này, không biết sẽ “hạnh phúc” đến dường nào…
…
Lúc này, điện thoại trong tay đột nhiên rung lên, hai chữ “Đồ ngốc” trên màn hình nhấp nháy liên tục, Lăng Lăng vô cùng vui sướng nhận điện thoại.
“Alô, xin chào!” Tiểu Úc nghe thấy âm cuối kéo dài của cô còn muốn nhũn cả người, huống chi chàng trai đầu bên kia điện thoại.
“Em chưa ngủ à?”
“Đang định ngủ đây.”
“Vậy sao.” Không có câu tiếp theo, tiếng hít thở như có như không của anh, nghe ra tuyệt vời hơn rất nhiều so với âm báo QQ.
“Ừm…” Anh ngừng một chút, thanh thanh cổ họng. “Không có gì đâu, chỉ định nhắc em năm giờ chiều mai nhớ đến văn phòng anh.”
Giọng nói của anh ẩn chứa ý cười. Lăng Lăng dường như thấy được khóe miệng anh cong lên, nhẹ nhàng mỉm cười, trong lòng không khỏi ngọt ngào. “Em quên hồi nào chứ…”
“Được rồi, anh không có việc gì nữa. Em ngủ ngon nhé!” Những lời bình thường được thanh âm dịu dàng của anh nói ra, bỗng có một hương vị khác.
“Khoan đã!” Lăng Lăng luyến tiếc không nỡ buông điện thoại, rõ ràng không biết nói gì, nhưng vẫn muốn nghe giọng nói của anh.
“Hử?” Anh kiên nhẫn chờ cô nói chuyện. Điểm khác nhau lớn nhất giữa chat trên điện thoại với chat QQ chính là dễ dàng lâm vào lúng túng.
Cô không thể không tìm ra chủ đề nào đó, xoa dịu một chút không khí ngượng ngập. “Anh đang làm gì đấy?”
“Đang xem tài liệu, nghĩ xem đề tài của em làm thế nào để nghiên cứu chuyên sâu trên lý thuyết, tìm coi có ý tưởng gì mới không.”
“Kết quả hiện tại không phải tốt lắm sao? Còn muốn nghiên cứu chuyên sâu chi vậy?”
“Đề tài tiến sĩ nhất định phải có chiều sâu lý luận.”
“Vâng, anh đừng cố thức khuya quá nhé.”
“Ừ. Bây giờ anh ngủ đây.”
“Anh…” Cô thực sự tìm không ra đề tài nói tiếp. “Ngủ ngon nha!”
“Mai gặp lại.”
Ngài mai? Cúp điện thoại, tâm tư của cô bập bềnh chìm nổi…
Lăng Lăng không phải lần đầu yêu đương, nhưng là lần đầu tiên được nếm hương vị tình yêu.
Tình yêu là gì?
Là tâm hồn hòa hợp lẫn nhau, không cần ngôn từ, hô hấp cũng là một kiểu giao lưu.
Là một ngày gặp mặt vô số lần, nhưng vẫn nhìn không đủ, nhớ không đủ.
****************************
Yêu đương ngày đầu tiên.
Lăng Lăng sáng sớm đã dậy tắm rửa, thay chiếc váy kiểu Hàn Quốc mua mấy hôm trước trên Taobao, soi gương chải tóc đến mức không một sợi nằm loạn, lại tô hai lớp son môi, một lớp hồng nhạt, còn một lớp trong suốt không màu.
Tiểu Úc mắt nhắm mắt mở nhìn cô. “Đi hẹn hò hở?”
“Không phải, tới phòng thí nghiệm.”
“Con gái đang yêu thật là…”
Trên di dộng xuất hiện tin nhắn, Lăng Lăng mở ra xem.
Là Dương Lam Hàng gửi: “Sáng nay mười giờ có một vị chuyên gia người Nga báo cáo ở hội trường lầu ba, đề tài ông ấy làm rất có giá trị tham khảo đối với em.”
Cô nhắn lại: “Em biết rồi… thầy Dương.”
Sau đó, nhìn hai chữ “thầy Dương”, không nhịn được cười rộ lên!
…
———————–
0 Khóa kiểu này nè ^^
Mùi thuốc tràn ngập khu nhà khoa Vật liệu bỗng biến thành hương thơm tươi mát!
Cho dù ngồi trong phòng thí nghiệm đọc tài liệu khô như ngói, từ khóe môi đến chân mày đều thường trực nét cười.
Lăng Lăng cắn bút, mấy chữ tiếng Anh mơ hồ trước mắt, cô lại nhớ đến một màn lúc sáng sớm nay.
Cô nhẹ nhàng sải bước thẳng tiến khoa Vật liệu, vừa đến cửa chính, liền thấy Dương Lam Hàng từ phía trước đi t