Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
biết, là giáo viên, tôi vốn không nên hỏi đến chuyện riêng của em. Tuy vậy, tôi chịu sự nhờ vả của người khác nên không thể không hỏi.”
Lăng Lăng hơi hiểu ra. Nhất định là hiệu trưởng Trịnh nhìn ra cô và Trịnh Minh Hạo có quan hệ mờ ám, muốn biết rõ sự tình. Cho nên Dương Lam Hàng mới có thể phá lệ mà nói lung tung một lần, hỏi cô chuyện riêng tư như vậy.
“Anh ấy đúng là đối với em rất tốt, em cũng rất coi trọng anh ấy.” Cô len lén nhìn lướt qua Dương Lam Hàng lông mày nhíu chặt, bắt đầu chuyển giọng: “Nhưng mà, anh ấy không phải kiểu người em thích.”
Dương Lam Hàng thổi thổi hơi nóng trên tách trà, “Vậy em thích kiểu người nào?”
Vừa nhìn thấy dáng vẻ hơi kém bình tĩnh tự nhiên của anh, Lăng Lăng không hiểu sao tim đập nhanh một chút, tế bào toàn thân đều trong trạng thái hưng phấn.
Suy nghĩ cô nóng lên, cười nói: “Là kiểu giống như thầy ạ!”
…
Thẳng thắn mà nói, mục đích của Lăng Lăng chẳng tốt lành gì, đầu tiên là vì thỏa mãn thú vui thích đánh choáng anh của mình, tiếp theo, là vì muốn thử một chút xem anh sẽ phản ứng như thế nào.
Lăng Lăng hồi hộp muốn ngừng thở, ánh mắt nhìn chằm chặp vào Dương Lam Hàng, sợ bỏ qua bất kỳ biến hóa cảm xúc nhỏ xíu nào trên mặt anh.
Tuy vậy, định lực của Dương Lam Hàng không được tốt như cô dự đoán.
Lời cô vừa thốt ra khỏi miệng, tay Dương Lam Hàng bất chợt run lên.
Nước trà nóng còn bốc khói dưới tác dụng của lực hấp dẫn rơi xuống, nhỏ trên đùi anh.
Trầm tĩnh không có nghĩa là phản ứng chậm chạp, ngược lại, dưới tác dụng của phản ứng đối phó kích động, anh lại hành động vô cùng nhanh nhẹn. Không may là, vì tốc độ đứng dậy quá nhanh nên nước trà bắn ra càng nhiều trên tay anh. Do bị bỏng, tay anh buông lỏng, tách nước rơi tự do, đập vào bàn chân đang mang dép lê của anh…
Lăng Lăng cứng lưỡi nhìn trân trối mất ba giây, lại nhìn đối phương mặt đỏ hồng… Cô ráng vận sức mới miễn cưỡng nhịn được cười.
“Thầy Dương, thầy đừng hiểu lầm, em không có ý kia đâu ạ.” Cô che khóe miệng đang phải kiềm chế muốn rút gân, giải thích nói: “Ý em nói… thầy chín chắn, trầm ổn, nhân phẩm tốt, tính cách tốt, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, lại có chí tiến thủ…”
Không khen thì không biết, Dương Lam Hàng ngoài dung mạo anh tuấn, giàu có ra, ưu điểm còn rất nhiều. Tuy thế, nếu cứ tiếp tục khen sẽ khó tránh khỏi bị nghi ngờ thành nịnh hót, cho nên Lăng Lăng quyết định đem cất lại n ưu điểm tốt đẹp kia để tự mình trân trọng.
Động tác anh dừng lại, trên khuôn mặt anh ánh mắt cũng ngưng đọng.
Lăng Lăng gắng sức thăm dò ra một chút dao động cảm xúc từ trong mắt anh, nhưng lại phát giác ánh mắt anh cũng có sức xuyên thấu, khiến cho tình cảm của cô không còn chỗ ẩn nấp.
Vì thế, cô cũng hoảng hốt.
“Em… Đã khuya rồi, em về phòng trước ạ.” Cô chạy trối chết ra khỏi phòng, cứ như thể chậm một bước sẽ bị người ta ăn thịt.
Cảm giác yêu một người thật kỳ diệu, ví dụ như: Sẽ kiềm lòng không đặng muốn gặp anh, quan sát nhất cử nhất động của anh, nhưng khi anh quay đầu thì lại sợ hãi tránh né, sợ bị người ta nhìn thấy thế giới nội tâm của mình.
Giờ phút này cảm giác của Lăng Lăng cũng y hệt như vậy, cô thích anh, muốn thăm dò, muốn biết tâm sự của anh, nhưng lại lo lắng tình cảm của mình bị phát hiện khiến bản thân rơi vào cảnh xấu hổ khôn cùng, vì vậy mà ra sức che giấu…
Sau khi Lăng Lăng bỏ chạy, Dương Lam Hàng nhặt chiếc tách rơi trên mặt đất lên, không kiềm được mà cong lên khóe môi.
Nhớ tới cô nói: Em thích kiểu như thầy, thầy chín chắn, trầm ổn, nhân phẩm tốt…
Ý cười của anh ngày càng sâu.
Thời gian thật sự là một thứ tốt đẹp, nó có thể hóa giải hiểu lầm, làm sâu sắc hiểu biết, nó cũng có thể bồi đắp nên tình cảm, hơn nữa còn làm tình cảm thêm sâu đậm…
Anh tin chắc, chung quy sẽ có một ngày cô chịu đón nhận anh, bất kể anh có không phù hợp với tiêu chuẩn kén chồng của cô thế nào đi nữa…
***************************
Thời buổi này, làm người khó, làm học trò tốt càng khó, làm học trò ngoan trong mắt Dương Lam Hàng đã khó càng khó hơn!
Ngày hôm sau, Lăng Lăng mang cặp mắt gấu mèo to đùng dẫn tình địch của mình đi chơi Trường Thành.
Chuyện này tính sao đây?!
Angela rõ ràng không có hứng thú gì với kỳ quan hùng vĩ nhất này của người Trung Quốc, chỉ nhìn ngắm lơ đễnh. Lăng Lăng càng không hứng thú, toàn bộ sức chú ý đều tập trung vào mỹ nữ bên cạnh. Càng nhìn càng phát hiện Angela và Dương Lam Hàng vô cùng xứng đôi, đều có vẻ đẹp khiến người ta kinh ngạc, đều có chiều sâu vượt trội bề ngoài, hơn nữa, cả hai đều biết cách tôn trọng người khác.
Suốt đường đi, tiếng Anh Lăng Lăng dùng căn bản không thể hiểu nổi, nhưng Angela vẫn chăm chú lắng nghe, từ cách phát âm không chuẩn cùng lỗi ngữ pháp của cô, Angela ra sức giúp cô giảng giải hàm ý của ngôn ngữ. Để Lăng Lăng có thể nghe hiểu, cô ấy còn nói thật chậm, phát âm rõ ràng, khi dùng từ cũng chú ý chọn những từ ngữ đơn giản nhất.
Đứng trên phong hỏa đài0, Angela đột nhiên hỏi cô: “Bạch, cô gặp bạn gái của Dương bao giờ chưa?”
Trong lòng Lăng Lăng khẽ động một cái, núi non trùng điệp khiến ánh mắt cô mê man.
“Chưa gặp qua, chỉ nghe thầy Dương nhắc đến.” Cô nói.
Mặc cho đôi mắt đau nhức, Lăng Lăng vẫn cố gắng nhìn rõ biểu hiện của Angela. Cô không thể làm gì nhiều cho Dương Lam Hàng, cho nên nếu có thể làm, cô sẽ gắng hết sức.
Angela cũng không che giấu vẻ thất vọng trên khuôn mặt, ngược lại còn thành thực nói: “Cô ấy là người con gái như thế nào, tôi rất muốn biết…”
“…” Một người phụ nữ hoàn hảo, một người phụ nữ khiến cô muốn ghen tị cũng không dám.
“Bạch, nhờ cô giúp tôi chuyển lời với anh ấy, tôi gửi tới anh lời chúc phúc tốt đẹp nhất…”
Lăng Lăng nhìn thấy rõ, cô dám khẳng định, Angela yêu Dương Lam Hàng.
Ngôn ngữ không thông, văn hóa bất đồng, nhưng thông điệp truyền đi từ ánh mắt và ngữ điệu đều như nhau!
Yêu, là ngôn ngữ chung trên toàn thế giới.
Nếu rõ ràng đã yêu nhau, cớ sao phải tra tấn lẫn nhau như thế?!
Có lẽ…
Cô có thể giúp bọn họ.
Có lẽ…
Dương Lam Hàng bảo cô đi, là để giúp họ.
“Cô thích thầy Dương sao?” Lăng Lăng vốn muốn hỏi khéo một chút, tiếc là ngôn ngữ bị trở ngại.
Angela nói rất nhiều, tốc độ nói hơi bất ổn, Lăng Lăng cũng không hoàn toàn hiểu hết, nhưng đại thể thì hiểu rằng: Tuy anh là người phương Đông, văn hóa khác biệt nhau, nhưng nhiều năm trước cô đã rất coi trọng anh, cũng đem lòng yêu anh.
“Đã vậy, sao cô không nói với thầy ấy?”
Angela vén lại mái tóc vàng bị gió thổi tán loạn, kể một đoạn khiến Lăng Lăng không biết nói gì: “Dương không yêu tôi. Anh ấy khen tôi xinh đẹp, chân thành, nhiệt tình, đáng yêu… Mọi từ ngữ tốt đẹp đều có thể dùng để miêu tả tôi… Nhưng, anh ấy không yêu tôi, sau này cũng sẽ không, vĩnh viễn không…”
Thế này… Cũng chỉ mình Dương Lam Hàng mới có thể nghĩ ra cách thức từ chối “quái dị” như vậy!
Từ ngữ tốt đẹp trên thế giới có đến X công dụng, nhưng đằng sau câu nói kia lại đem đẩy người ta đến chỗ không lời phản bác!
“Cô chắc chứ?” Lăng Lăng vẫn có chút không tin: “Giữa hai người liệu có hiểu lầm gì đó chăng?”
“Anh ấy thực sự không yêu tôi! Dù chỉ… một đêm…”
Dù chỉ?! Một đêm?!
Lăng Lăng bất giác nhớ đến buổi tối hôm trước, Angela trong bộ váy ngắn gợi cảm và cánh cửa phòng đang mở kia.
Không lẽ, anh cố ý?!
Angela đi xuống phong hỏa đài, tóc vàng tung bay tự tin, hấp dẫn vô số ánh mắt…
Đúng vậy, dùng mọi từ ngữ tốt đẹp để miêu tả một cô gái như thế cũng không có gì quá đáng!
Cô thật muốn đem đầu óc Dương Lam Hàng ra nghiên cứu thật kỹ thật kỹ, coi não anh ta rốt cuộc làm bằng vật liệu gì!
…
Trở lại phòng khách sạn, Lăng Lăng thử đến gõ cửa phòng Dương Lam Hàng.
Không ngờ anh đang ở trong phòng uống trà.
Nhàn nhã hiếm thấy.
“Thầy Dương, điều thầy dặn, em đã nói rồi, Angela nhờ em nhắn với thầy… Cô ấy chúc phúc cho thầy…”
“Vậy à! Cảm ơn em!”
Không có câu tiếp theo.
Vẻ mặt hờ hững đến mức hơi lạnh lùng kia, khiến Lăng Lăng cảm thấy lạnh sống lưng.
Núi băng như thế, nhất định chỉ có thế ngắm từ