Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
vào tôi chứ ?
Thấy đã chọc giận được Bách Cơ , Phi Hân cảm thấy thích thú . Nàng nghĩ , có lẽ đây là cơ hội để hắn khước từ nàng đây . Nàng thản nhiên dựa ngửa vào ghế , đôi mắt trở nên đa tình hơn . Cố mơn trớn và nhẹ giọng , nàng nói :
- Bách Cơ ! Anh không thấy là anh đẹp trai sao ? Những người khác có rất nhiều tiền , nhưng chưa chăc gì họ bảnh trai , và ngược lại có người bảnh trai thì chưa chắc gì đã có nhiều tiền . Còn anh thì khác . Anh hội đủ cả 2 điều kiện , vừa đẹp trai vừa có nhiều tiền . Thế thì không nhằm vào anh thì nhằm vào ai nữa đây ?
Bách Cơ giận dữ thật sự . Đôi mắt anh long lên sòng sọc . Đập mạnh tay xuống bàn , anh lắp bắp :
- Cô … cô thật là … Hừ ! Cô nghĩ là cô có đủ tiêu chuẩn để làm vợ tôi sao ?
- Sao lại không chứ ? Anh không nhận thấy là tôi cũng đẹp lắm sao ? Ngày xưa , tôi đã từng là hoa khôi của trường trung học đấy nhé . Vả lại , tôi cũng là người có ăn học . Anh nghĩ xem . Nếu tôi và anh lấy nhau , thì chúng ta không phải là một đôi trai tài gái sắc đấy sao ?
Lúc đầu , Bách Cơ dự định đến đây để tìm cách chọc giận Phi Hân , để cô nàng tưc tối mà từ hôn . Nhưng anh không ngờ , càng chọc tức nàng thì nàng lại càng làm cho anh tức thêm hơn . Thấy không thể dùng biện pháp mạnh với Phi Hân nên anh ráng nuốt cục tức vào và xuống giọng :
- Phi Hân à ! Tôi biết cô rất cần tiền . Hay là chúng ta nên thương lượng . Tôi sẽ cho cô một số tiền lớn , nhưng với điều kiện …
- Từ hôn với anh chứ gì ?
- Cô đã đoán trúng . Bởi vì tôi không muốn lấy cô.
- Không muốn lấy tôi thì thế tại sao anh không mạnh dạn từ hôn với tôi đi ?
- Tôi …
- Anh ngốc ạ ! Số tiền anh đưa cho tôi thì làm sao mà bằng cái gia sản của gia đình anh . Và cái ngân hàng "Hoàng Tâm " nữa . Hỏi làm sao mà tôi lại dại khờ trao đổi như vậy ?
Đây là lần đầu tiên Bách Cơ bị thua trước một cô gái , mà người này trong tương lai lại là vợ của anh . Nếu không sợ mẹ và ba giận thì anh đã nói thẳng ra rồi . Đằng này thì anh khó xử quá . Nhưng không thể được . Cô ấy không thể nào làm vợ anh được.
Ngồi trên ghế đối diện , Phi Hân cũng không ngờ sự lột xáx của mình . Xưa nay , nàng chỉ biết cúi đầu im lặng , không ngơMột hôm nay nàng lại có những lời đanh đá và trơ trẻn đến nổi nàng vẫn còn nghi ngờ những lời nàng nói lúc nảy không phải là của nàng . Nàng lại nhớ đến anh bạn cùng cơ quan hay đùa giỡn với mọi người rằng : " Muốn đối phó với một người đểu thì mình cần phải đểu hơn họ gấp nhiều lần " . Lúc ấy , nghe lời anh bạn nói , Phi Hân chỉ cho là một câu đùa . Không ngờ hôm nay nó lại xảy ra đúng như thế . Bằng chứng là hôm nay , nàng đã làm cho Bách Cơ bí lối.
Ngồi suy nghĩ mãi , có lẽ vẫn không tìm ra một câu gì để nói , nên Bách Cơ bưng nguyên ly nước phông-tên lên uống cạn . Thấy thế , Phi Hân mắc cười trong bụng và ruả thầm : " Uống nước phông-tên cho Tào tháo rượt mi đi cho bỏ ghét . Nhưng … có lẽ ly nước lạnh kia đã giúp cho Bách Cơ hạ bớt cơn tức giận , anh cảm thấy khoan khoái và lại thản nhiên ngồi dựa vào ghế , lên giọng triết lý :
- Tôi không hiểu sao , ở nước mình , các bật cha mẹ dạy dỗ con gái mình kiểu gì mà cứ hễ thấy ai có nhiều tiền thì tìm đủ mọi cách lấy làm chồng cho bằng được , bất chấp hậu quả ra sao , có hạnh phúc hay không . Họ chỉ có tiền là trên hết . Tôi nghĩ , có lẽ ngày xưa , trước khi ba mẹ cô chết chắc dặn dò mãi câu : Phải tìm một người chồng có thiệt nhiều tiền , thật nhiều tài sản . Tôi nói có đúng như vậy không . Phi Hân ?
Câu nói của Bách Cơ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Phi Hân . Ai khinh khi mắng chửi hay xúc phạm nàng bao nhiêu cũng được , nhưng không được xúc phạm đến ba mẹ nàng . Cả đời ông bà luôn sống vì nghĩa . Vậy mà hôm nay , vì nàng mà ông bà bị liên lụy . Phi Hân đanh mặt lại , mắt nhìn thẳng Bách Cơ :
- Bách Cơ ! Tôi cấm anh . Anh không được quyền xúc phạm đến ba mẹ tôi . Họ không phải là những người như anh nói.
- Hừ ! Nếu không phải họ đã giáo dục cho cô như vậy , thì ai vào đây nào . Thật tôi bái phục ông bà nhạc tương lai của mình.
Không còn chịu nổi lời sĩ nhục của Bách Cơ , Phi Hân đứng phắt dậy :
- Bách Cơ ! Anh nghe rõ đây . Kể từ hôm nay , tôi chính thức từ hôn với anh . Anh mau cút xéo khỏi đây mau . Kể từ nay , tôi không muốn thấy mặt anh nữa . Anh đi mau.
Trước sự phản ứng quyết liệt của Phi Hân , Bách Cơ đành đứng dậy , định bước đi , thì Phi Hân ngăn lại :
- Khoan . Anh chờ một chút.
Nàng bỏ vào trong và rất nhanh . Khi nàng trở ra với gói quà trên tay , gói quà mà mấy hôm trước Bách Cơ đã trao cho nàng . Nhưng vẫn còn nguyên vẹn , nàng vẫn chưa mở . Ném mạnh gói quà vào tay Bách Cơ , nàng hậm hực :
- Cái này là của anh . Anh hãy mang về . Tôi không muốn thấy nó nữa.
Bách Cơ lấy làm ngạc nhiên nhìn món quà vẫn còn nguyên vẹn , anh thốt :
- Cô ..
- Anh đi mau , ra khỏi đây mau.
Bách Cơ vẫn còn ngẩn ngơ trước sự phản kháng quyết liệt của Phi Hân . Anh bước ra cửa với cú đẩy mạnh của Phi Hân , nhưng thấy vẫn chưa ổn , anh bảo :
- Này ! Tất cả đều do cô quyết định chứ không phải tôi đâu nhé.
- Anh yên trí đi . Tất cả là do tôi . Tôi sẽ chấp nhận mọi hậu quả mà.
Trước khi nàng quay mặt vào trong , Bách Cơ còn kịp nhận thấy 2 giọt nước mắt vừa rơi trên má Phi Hân .Điều đó làm cho Bách Cơ không khỏi ngạc nhiên . Tại sao Phi Hân lại khóc ? Còn lời nói " Mọi hậu quả , tôi sẽ gánh lấy ", là hậu quả gì chứ ? Thật là khó hiểu . Bách Cơ lắc đầu , thở dài . Nhưng điều đó cũng thóang qua mau , bởi vì anh vừa mới trút bỏ được gánh nặng về cuộc hôn nhân thực dụng mà bao ngày nay đã làm anh mất ăn mất ngủ . Nhìn xuống gói quà trên tay , anh nghĩ : Có lẽ cô ta chê ít chứ gì ? Vậy cũng tốt , khỏi mất một món quà vô ích.
Một cơn gío mạnh thổi qua làm cho Bách Cơ cảm thấy sảng khoái.
Anh mỉm cười tự nhủ : Phải tìm Mẫn Hào uống một bữa cho thật say mới được.
Chiếc xe lại xé gío lao vút trên một con đường trong lòng thành phố.
Chương 7
Cả ngày hôm nay , Phi Hân với tâm trạng không yên . Nàng lo lắng về hành động hồ đồ của mình sáng nay , đã quyết liệt nói lời từ hôn với Bách Cơ . Nàng không biết rồi đây , hậu quả sẽ như thế nào đối với nàng khi thím Kiều My biết chuyện . Nhưng người làm cho nàng lo lắng nhất là chú Thịnh . Thế nào rồi đây chú cũng bị vạ lây vì nàng . Tội nghiệp cho chú . Mấy năm nay , vì Phi Hân mà cuộc sống của chú không yên . Suốt ngày , bà Kiều My cứ mãi ca cẩm với chú . Khi thì Phi Hân thế này , khi thì thế nọ . Phi Hân biết rất rõ . Một phần ông Thịnh nhu nhược , một phần ông không muốn cãi lại bà vì muốn để cho Phi Hân được yên thân để sống trong nhà này . Điều đó làm cho nàng rất khổ tâm và thương chú.
Trời dần tối . Những áng mây đen kéo đến ùn ùn như muốn che khuất cả thành phố . Phi Hân cảm thấy lo ngại . Giờ này mà chú thím và Kiều Diễm vẫn chưa về . Và rồi , cơn mưa cũng ập tới . Và cứ thế , Phi Hân ngồi nhìn những hạt mưa mà đầu óc cứ suy nghĩ đâu đâu cho đến khi có tiếng hét thật lớn của Kiều Diễm :
- Trời ơi ! Chị làm gì mà ngồi chết trân vậy ? Tôi gọi mở cổng muốn bể cả họng mà không nghe.
Phi Hân choàng tỉnh . Nàng tỏ ra bối rối :
- Ồ ! Kiều Diễm ! Có lẽ mưa lớn quá , cho nên chị không nghe tiếng em gọi.
- Chị nói sao ? Tôi gọi , có lẽ cả thành phố này ai cũng nghe , chỉ có mỗi mình chị là không nghe thôi . Thật là bực bội , gặp thứ quỷ gì đâu hà.
Và cứ thế , với mình mẩy đầy nước mưa , Kiều Diễm cố tình lê đi khắp nhà . Có lẽ cô ả muốn làm vậy để đì Phi Hân lau nhà vì cái tội gọi mở cổng mà không nghe . Và trước khi bước vào phòng tắm , Kiều Diễm nói với giọng vô cùng hách dịch :
- Làm ơn lấy giùm tôi cái khăn và bộ đồ coi.
Phi Hân đành nhẫn nhục chạy lên lầu lấy đồ cho Kiều Diễm . Sau khi đưa đồ cho Kiều Diễm , nàng lấy cây ra lau nhà mà lòng cảm thấy vô cùng hờn tủi . Nhưng Phi Hân chưa kịp lau nhà xong thì đã nghe tiếng máy xe và thím Kiều My lao vào nhà như một cơn lốc , trên người bà cũng ướt đẩm nước mưa . Phi Hân chưa kịp định thần thì bà Kiều My đã chạy đến bên nàng và xỉ mạnh vào trán nàng làm cho Phi Hân lảo đảo , kèm theo tiếng đay nghiến của bà :
- Con khốn nạn kia ! Hôm nay ở nhà mày quậy với Bách Cơ chuyện gì vậy , hở con quỷ ?
Phi Hân đã hiểu tại sao bà Kiều My nổi cơn tam bành . Nàng lo sợ sụt sùi :
- Dạ thưa thím . Con …
- Mày còn cố lựa lời phân minh nữa hả ? Cái đồ vô ơn bạc nghĩa.
Lúc đó ông Thịnh cũng đã dắt xe vào nhà , người ông cũng ướt đẩm . Thấy vẻ hùng hổ của vợ , ông can :
- Chuyện gì th