Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
sao vậy , Bách Cơ ? Người ta là con gái . Xưa nay trâu tìm cột , chứ có bao giờ cột lại tìm trâu đâu.
- Nhưng con nghĩ …
- Bách Cơ ! Mẹ rất hiểu tâm trạng của con . Nhưng con cứ yên tâm . Mẹ biết Phi Hân là 1 cô gái ngoan ngoản , dịu dàng , biết cách cư xử . Mẹ dám chăc rằng nó là 1 người vợ tốt . Bách Cơ à ! Bao nhiêu năm nay , ba mẹ đã vất vả nhiều rồi , con đừng nên suy nghĩ nhiều nữa . Ba mẹ muốn nhanh chóng lo cho đám cưới của con xong thì đi du lịch vài năm . Vả lại , chị Hai con ở bên Mỹ cứ hối thúc ba mẹ hoài . Tội nghiệp cho Bách Loan . Vì công viêc. bù đầu nên nhớ ba mẹ mà không về thăm được . Điều mong muốn duy nhất của nó là ba mẹ sang thăm bọn chúng thôi . Mẹ cũng nhớ nó và mấy đứa cháu quá rồi.
Bách Cơ biết không thể nào lãng tránh hay lay chuyển được ý định của mẹ . Mà nếu ngồi đó 1 hồi , mẹ sẽ giận hay lên lớp hoặc ca mấy bài ca "con cá" nữa thì càng mệt hơn , nên anh đến bêb bà . Ôm vai bà , anh nói :
- Thôi được rồi . Con sẽ đi ngay - Nhưng anh cố tình chọc mẹ - Nhưng mẹ Ơi ! Bây giờ đưa cô ấy đi đâu hở me.
Nghe Bách Cơ đồng ý đi chơi với Phi Hân , bà Bách Nghiệp cảm thấy vui trong lòng . Bà chỉ tay vào trán con , mắng yêu :
- Cái thằng ranh này , có bao nhiêu đó mà cũng hỏi mẹ nữa sao.
Bách Cơ vẫn giả vờ ngây ngô :
- Thật mà mẹ . Vì đây là lần đầu tiên con đi chơi với người khác phái , mà đặc biệt đây còn là vị hôn thê của con nữa chứ.
Bà Bách Nghiệp lườm con trai , nghi ngờ :
- Cha ! Tội nghiệp con trai tôi vậy sao . Thôi được , để mẹ cố vấn cho . Thì đi siêu thị này , shop mua sắm rồi ca nhạc , xem phim . Nói chung , các con có thể đi đâu tùy ý thích.
Bách Cơ giả đò nhìn mẹ với vẻ thán phục :
- Cha ! Ngoài những đức tính của mẹ sẵn có , hôm nay , con mới phát hiện ở mẹ thêm 1 đức tính nữa nha.
- Là gì vậy ?
- Ga-lăng
Nói xong , anh bỏ chạy lên lầu . Bà Bách Nghiệp nhìn theo con trai lăc đầu cười , nghĩ : " Nó vẫn như ngày xưa "
Vài phút sau , Bách Cơ đã trở xuống với bộ đồ khá bụi . Quần jean xanh bạc màu và chiếc áo pull ôm sát eo , để lộ thân hình lực lưỡng của anh . Trông anh mạnh mẽ , phong trần làm sao . Đến bên mẹ , anh chấp tay :
- Thưa mẩu hậu , con đi.
Nói xong , anh dợm bước ra cửa , nhưng bà Bách Nghiệp gọi giật lại :
- Này ! Đi chơi và mua sắm , con cần phải có nhiều tiền - Đưa cho anh 1 cọc tiền , bà tiếp :
- Con cứ cầm theo.
Bách Cơ lại cảm thấy bực bội . Vì tiền mà anh lại phải khổ như vầy , nên quay mắt đi từ chối :
- Cám ơn mẹ . Con đã có rồi.
Anh hậm hực nghĩ : Phi Hân ! Cuộc chơi này do cô bày ra . Rồi cô sẽ thấy Bách Cơ này , không dễ gì cho cô xỏ mủiđâu.
Nghĩ đến đó , anh nhảy lên chiếc môtô , đề máy và tăng ga.
Chiếc xe lao vút trên con đường ngập nắng sớm.
Chương 6
Ngày chủ nhật là một ngày vô cùng bận rộn đối với Phi Hân . Bao nhiêu công việc trong tuần đều đổ dồn cho nàng vào ngày này . Nào chợ búa , quét dọn nhà cửa , giặc ủi quần áo mà cả tuần Kiều My và kiều Diễm thì mặc đồ đâu có ít . Có khi một ngày Kiều Diễm thay tới 4 bộ đồ . Những ngày thường thì Phi Hân bận đi làm , chỉ có chủ nhật mới được nghĩ , thế nhưng công việc nhà lại chồng chất lên đôi vai của nàng . Có khi thấy cháu gái cực quá , ông Phi Thịnh lên tiếng với bà Kiều My :
- Em này ! Anh thấy công việc nhà nhiều quá , hay là chúng ta tìm mướn một người giúp việc đi hén.
Bà Kiều My vừa xăm xoi gương mặt mình trong gương , vừa thao lại môi son , đáp cộc lốc :
- Hừ ! Ở nhà cả đống người rồi , còn mướn người giúp việc chi nữa cho tốn tiền.
Nói như vậy rồi bà đứng lên , nói như ra lệnh với chồng :
- Chở tôi đi một chút coi.
Thế là chuyện mướn người làm được cho đi vào dĩ vảng . Bà Kiều My thì đi suốt , còn Kiều Diễm thì tối ngày chưng diện và bận đuổi theo những cuộc tình của mình . Thế là mèo vẫn hoàn mèo . Công việc vẫn chồng chất lên đôi vai gầy của Phi Hân.
Sáng nay , khi mọi người trong nhà đã đi hết , sau khi quét dọn nhà xong , Phi Hân ra sân xách nước tưới cây . Nàng mặc chiếc quần jean lững ôm sát lấy chiếc đùi thon thả để lộ phần chân trần trắng hồng . Chiếc áo lửng cộc tay màu xanh lý và ma/i tóc dài được Phi Hân bới cao , để lộ cả chiếc cổ và chiếc gáy trắng ngà ngọc . Trông Phi Hân rất bình dị nhưng qúy phái và vô cùng hấp dẫn.
Những thùng nước nặng đã làm cho trán nàng lấm tấm mồ hôi . Hai gò má đỏ hồng vì ánh nắng sớm mai.
Đưa tay tiả mấy cái lá sâu cho cây hồng nhung , bỗng Phi Hân giật thót người vì tiếng chuông gọi cổng . Hơi nhíu mày , Phi Hân nghĩ : Có lẽ là đám bạn của Kiều Diễm đây . Gại 2 dòng mồ hôi bên thái dương , nàng bước những bước chân nhanh nhẹn nhưng không mất đi vẻ uyển chuyển về phía cổng . Cánh cổng được mở ra , Phi Hân không khỏi ngạc nhiên . Đứng trước nàng lại là Bách Cơ với chiếc mô tô to sụ . Qúa lúng túng , nàng chỉ nói :
- Là anh à ?
Một Lần nữa , Bách Cơ lại ngẩn ngơ trước vẻ đẹp bình dị nhưng đầy kiêu sa của Phi Hân . Đôi má hồng hồng . Trên vầng trán thanh khiết là những giọt mồ hôi đang óng ánh như ngọc . Tự nhiên Bách Cơ cảm thấy rất muốn đưa tay lau hộ những giọt mồ hôi trên trán nàng . Nhưng điều đó chỉ thoảng qua rất mau trong ý nghĩ của anh . Sau một phút sững sờ . Bách Cơ đã lấy lại bình tỉnh . Anh cười ngạo nghễ và nhìn xoáy vào đôi mắt của Phi Hân :
- Tại sao không phải là tôi ? Bộ cô nghĩ là tôi sẽ không đến đây sao ?
Phi Hân vẫn đứng án nới cánh cổng :
- Ơ không . Nhưng anh đến đây có chuyện gì không ?
Bách Cơ thở dài , lắc đầu :
- Tôi nghĩ lịch sự tối thiểu cũng phải mời khách vô nhà rồi mới nói chuyện chứ.
Phi Hân một phần nào đã lấy lại bình tỉnh , nàng mở rộng cửa và đưa tay.
- Thế thì mời anh vào.
- Cám ơn
Bách Cơ không dẫn xe mà còn đề máy và tăng ga cho chiếc xe vọt thẳng vào trong nhà . Phi Hân có cảm giác chiếc môtô muốn hất tung cả căn nhà.
Sau khi mời Bách Cơ ngồi ghế , Phi Hân đi ra sau lấy nước . Đứng chần chừ trước chiếc tủ lạnh đã mở cửa . Bên trong có đầy đủ nước giải khát thường hay để cho bà Kiều My và Kiều Diễm đãi khách . Nhưng trước sự hách dịch của Bách Cơ , nàng do dự một lúc , rồi cuối cùng nàng quyết định đến bên voì nước , vặn đầy một ly nướng phông-tên.
Đặt ly nước trước mặt Bách Cơ , Phi Hân khách sáo :
- Mời anh dùng nước.
Bách Cơ ngồi dựa ngửa trên ghế salon . mắt không rời khỏi Phi Hân . Không khi yên lặng khá lâu . Còn Phi Hân cũng đang chuẩn bị tinh thần để đối phó với Bách Cơ . Hôm trước , vì có mặt bà Kiều My và ông bà Bách Nghiệp nên nàng kiêng nể . Nhưng hôm nay thì đừng có hòng . Nàng đã chấp nhận buông xuôi cuộc đời thì đối với nàng không còn gì phải sợ và quan trọng nữa . Sự im lặng kéo dài , cuối cùng thì Bách Cơ cũng lên tiếng :
- Phi Hân ! Hôm nay , cô có biết tôi đến đây với mục đích gì không ?
- Để gắp tôi.
- Cô đoán đúng rồi đấy . Nhưng gặp cô với mục đích gì ?
- Tạm thời tôi chưa nghĩ ra.
Bách Cơ ngồi thẳng dậy và hơi chồm về phía Phi Hân đang ngồi chiếc ghế đối diện , đôi mắt vẫn không rời Phi Hân . Dường như anh muốn dùng đôi mắt đẹp và lạnh lùng của mình để áp đảo tinh thần của Phi Hân.
- Thế thì tôi cũng không muốn đôi co với cô . Tôi muốn hỏi . Tại sao cô lại chấp nhận lấy tôi làm chồng khi mà chưa hề biết tôi như thế nào . mặc cho tôi có chấp nhận lấy cô hay không ?
- Chứ theo anh nghĩ , thì tại sao tôi lại chịu lấy anh ?
- Tôi đã nghiên cứu rất kỹ rồi . Những cuộc hôn nhân như thế này , mục đích chính chỉ là tiền mà thôi.
Tiền ư ? Có lẽ là như vậy . Nhưng người hưởng lợi nhất định không phải là nàng rồi . Nàng chỉ là một con cờ , mặc cho mọi người sai khiến . Nhưng mọi hậu quả và tai tiếng đều do nàng gánh lấy . Thấy Phi Hân ngồi thừ ra không trả lời . Bách Cơ mỉa mai nhăc nhỡ :
- Sao , tôi nói có đúng như vậy không , Phi Hân ?
Lời Bách Cơ đã kéo nàng về thực tại . Nàng nghĩ , lúc này nàng không nên mềm yếu trước Bách Cơ nên cười nhạt , trả lời.
- Anh đoán rất đúng . Anh cũng biết rằng nhà anh rất giàu rồi chứ.
Câu trả lời trơ trẽn của Phi Hân làm cho Bách Cơ thấy máu nóng dồn lên mặt . Giọng anh có vẻ hơi đay nghiến.
- Nhưng tôi cảm thấy cô còn hơi khiêm nhường đấy . Ở thành phố này , tôi thấy có rất nhiều tỉ phú . Họ có rất nhiều của cải , tiền bạc , nhà lầu , xe hơi . Sao cô không đi lấy họ mà lại nhắm