Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
, nhưng không ngờ bây giờ nàng bị anh nghi oan , còn không tiếc lời mắng chửi thậm tệ . Phi Hân cảm thấy vô cùng hờn tủi . Không cầm được nước mắt , Phi Hân nghẹn ngào :
- Bách Cơ ơi ! Em không ngờ mấy tháng qua em đã vất vả …
Không để cho Phi Hân nói hết câu , Bách Cơ ngắt lời :
- Đúng . Mấy tháng qua cô đã khá vất vả để tìm cách đục khoét tiền của tôi , rồi bận ăn diện trang điểm cho mình , để mong bọn đàn ông sang trọng để ý đến cô nhiều hơn , chứ gì ?
Lời xúc phạm của Bách Cơ đã làm cho Phi Hân kinh động đến cao độ . Nàng hét :
- Anh câm mồm lại đi . Tại sao anh mãi buột tội nguoi ta thế ? Nói thật , dù cho anh có nói hay nghĩ gì đi nữa , tôi vẫn hãnh diện ngẩng cao đầu , bởi vì tôi không làm chuyện gì hại đến ai cả . Chỉ có anh là kẻ hồ đồ , không chịu suy nghĩ lẽ phải gì cả . Vậy đáng là bậc quân tử sao ? Đồ nguỵ quân tử !
Bách Cơ đập bàn đánh rầm , anh cũng hét lớn :
- Cô im đi ! Bây giờ mà cô lớn tiếng hở ? Tôi chưa kêu nguoi đến bắt cô bỏ tù là may lắm rồi đó . Nhưng cô đừng vội mừng . Tôi không để cho cô yên mà nuốt trôi số tiền đó đâu . Phi Hân ! Bây giờ tôi mới hiểu ra . Có lẽ vì trước kia tôi đối xử tệ với cô nên cô nuôi hận thù và giả vờ yêu tôi để tạo niềm tin , còn trong đầu thì ngấm ngầm trả thù . Bây giờ , cô đã đạt mục đích rồi phải không ?
Phi Hân giận đến độ không còn suy nghĩ gì được cả . Cuộc đời còn lại của nàng , nguoi mà nàng thương yêu , tin cậy và là chỗ dựa tinh thần là Bách Cơ . Nhưng hôm nay , anh đã cạn tàu ráo máng với nàng , nỡ buộc tội nàng , lại còn muốn bỏ tù nàng nữa . Mất anh rồi , nang không còn thiết gì nữa . Chết sớm càng tốt hơn . Nàng hận anh đã đổ oan cho nàng nên Phi Hân đưa tay quệt nhanh dòng lệ , nhìn thẳng vào mặt Bách Cơ , nói từng lời thật là rắn rỏi :
- Bách Cơ ! Anh nói đúng . Chính vì tôi muốn trả thù anh nên tôi đã cố giả vờ yêu anh , tạo niềm tin nơi anh . Khi được anh tin tưởng giao nhiệm vụ , thế là mỗi ngày tôi lại rút ra một ít tiền . Cho anh biết , số tiền đó là chính tay tôi lấy . Bây giờ anh muốn biết số tiền đó đâu rồi phải không ? Rất tiếc , tôi đã xài hết rồi . Bây giờ anh cần thì đã muộn rồi . Dẫu sao thì chuyện cũng đã đổ bể , bây giờ anh muốn bỏ tù hay giết tôi cũng được . Tôi chỉ có một thân một mình , không có liên lụy đến ai , bây giờ sống chết gì cũng vậy . Nhưng tôi rất hài lòng vì mình đã hưởng trọn mấy chục ngàn đô la mà tôi dám bảo đảm cả đời anh cũng không dám xài như vậy.
Lời nhận tội của Phi Hân làm cho Bách Cơ như con thú điên cuồng . Anh ném tập hồ sơ vào Phi Hân , hét lớn :
- Đồ khốn kiếp ! Mau cút đi khỏi nơi này ! Nếu không , tôi sẽ giết cô . Cút đi !
Phi Hân biết mình sẽ không có lợi khi tiếp tục ở lại đây , nên nàng vội chạy nhanh ra ngoài và đụng ngay vào Bảo Quyên đang thập thò ở cửa . Bảo Quyên nhìn theo Phi Hân rồi mỉm cười . Cô giả vờ bước vào phòng lượm mấy tờ giấy và lo lắng hỏi Bách Cơ :
- Anh Bách Cơ ! Anh và Phi Hân có chuyện gì vậy ?
Bách Cơ buông thỏng nguoi , nói như nguoi đang trong cơn mê :
- Cô ấy đã thú nhận tất cả rồi , mục đích là muốn trả thù tôi.
- Là sao chứ ?
- Chính là cô ấy đã trộm tiền của tôi , để bỏ túi riêng của mình . Cô ấy muốn cho tôi sạt nghiệp.
Bảo Quyên vỡ lẽ :
- Hèn chi ! Thời gian sau này , em thấy Phi Hân ăn diện và liên tục mua sắm những thứ đăt tiền , em ngỡ là anh cho chứ.
- Cô ấy thật là tàn nhẫn.
Bảo Quyên đến bên Bách Cơ , tỏ vẻ quan tâm lo lắng :
- Bách Cơ ! Anh không sao chứ ? Anh có cần em giúp gì không ?
- Bảo Quyên ! Làm ơn lấy cho tôi một ly nước.
- Dạ , sẽ có ngay
Chỉ vài phút sau , Bảo Quyên đã xuất hiện với ly nước trên tay . Cô đến bên Bách Cơ Bách Cơ , đưa ly nước cho anh và ân cần lau nhẹ những giọt mồ hôi đang lấm tấm trên trán anh và tỏ vẻ rất tình tứ.
Bảo Quyên để ý dò xét thái độ của Bách Cơ . Có lẽ ly nước đã làm cho anh tỉnh táo phần nào . Bảo Quyên hỏi có ý dò xét :
- Bách Cơ này ! Em thấy Phi Hân thật là ác độc . Nó muốn làm cho anh phá sản mà . Thế anh có định thưa kiện Phi Hân không ?
Bách Cơ thơ dài :
- Tạm thời anh chưa quyết định được gì cả . Anh cần có thời gian suy nghĩ . Bảo Quyên ! Anh muốn được yên ổn một mình . Em ra ngoài đi
- Vâng , nhưng nếu có gì thì anh cứ gọi em nhé.
- Được rồi . Cám ơn em
Bảo Quyên lui ra , đôi môi lại điểm một nụ cười.
Chương 22
- Tất cả là như vậy . Sự việc xảy ra hêt sức đột ngột . Cho đến bây giờ , mình vẫn cứ ngỡ là vừa trải qua một cơn ác mộng khủng khiếp . Nhưng không ngờ đó lại là sự thật đối với mình . Phi Hân thật là ác độc đến tàn nhẫn.
Bách Cơ vừa nói xong , lại đưa ly bia lên uống cạn đến nổi Mẫn Hào không kịp giằn ly lại . Mẫn Hào cũng không tin là câu chuyện Phi Hân lấy tiền của ngân hàng là có thật , nên anh lăc đầu phủ nhận :
- Bách Cơ này ! Không phải vì Phi Hân là đứa em gái kết nghĩa của mình mà mình bênh vực , nhưng trực giác của mình quả quyết rằng Phi Hân không phải là hạng người như vậy . Cậu nên bình tỉnh và điều tra xem có sự nhầm lẫn nào không . Cậu cũng biết đấy . Phi Hân là một đứa con gái ngoan hiền , thùy mị . Chẳng lẽ gần gủi nhau một thời gian dài vậy , cậu không rõ bản tính cô ấy sao ? Với nhận thức của một người đàn ông , tôi thấy Phi Hân yêu cậu vô cùng . Nên tôi tin tưởng Phi Hân không bao giờ có ý hại cậu hay muốn trả thù cậu đâu.
Đôi mắt của Bách Cơ vẫn nhìn thẳng vào một khoảng xa xăm nào đó . Anh rít thuốc liên tục . Khói thuốc như làm mờ cả khuôn mặt đau khổ , tiều tụy và căm hận của anh . Anh lắc đầu trong tuyệt vọng :
- Vô ích thôi , Mẫn Hào ạ . Mình cũng đã từng có trực giác , có suy nghĩ và hy vọng như cậu . mình hy vọng là mình bị nhầm lẫn , hy vọng là Phi Hân vẫn còn yêu mình . Nhưng sự thật vẫn là sự thật . Mình đã kiểm tra tiền ở ngân hàng , thấy số tiền bị mất hoàn toàn trùng hợp với số tiền do chính tay Phi Hân ký để rút ra.
- Nhưng có khả năng do người khác giả chữ ký của Phi Hân để hại cô ấy.
- Mình cũng đã từng nghĩ tới điều đó , nhưng Phi Hân đã nhiều lần xác nhận chính chữ ký đó là của cô ấy . Mà hành động rút tiền của cô ấy thật là khéo léo . Nếu khi xưa mình không được học ở trường đại học về chuyên môn quản lý thì khó mà phát hiện ra được.
Mẫn Hào vẫn không tin , anh cố vớt vát :
- Nhưng mà mình thấy …
Lại uống thêm một ly bia nữa , Bách Cơ cướp lời :
- Đừng thấy , đừng hy vọng gì nữa , Mẫn Hào ạ . Chính cậu và mình vẫn hy vọng điều đó là không có thật , nhưng sự thật đã quá rõ ràng vì chính miệng Phi Hân đã xác nhận chuyện đó . Chính cô ta đã lấy tiền của tôi.
- Hả ? cậu nói sao ? Phi Hân đã thú nhận tất cả ?
- Đúng . Cô ấy đã thú nhận tất cả , khi bị tôi phát hiện.
- Nhưng Phi Hân làm như vậy với mục đích gì ?
- Trả thù.
- Trả thù ?
Bách Cơ đau khổ :
- Đúng . Cậu còn nhớ trước kia vì hiểu lầm mà mình đối xử tệ với cô ấy không ? Cô ấy là một người cố chấp , nuôi mãi mối hận trong lòng và lợi dụng tình cảm cùng sự tin cậy của mình , để nhẫn tâm ra tay . Bây giờ mình thật là tồi tệ . Vừa mất người yêu , vừa mất một số tiền lớn , e rằng mình sẽ bị phá sản mất.
Mẫn Hào thở dài . Anh cảm thấy vô cùng thương xót cho Bách Cơ, sự việc mới xảy ra mà trông Bách Cơ già hẳn đi . Anh biết Bách Cơ rất yêu Phi Hân . Anh nghĩ mất một số tiền lớn như vậy đối với Bách Cơ không bằng cú sốc mà Phi Hân để lại cho Bách Cợ Mẫn Hào cũng thấy mình có một phần trách nhiệm trong câu chuyện này , anh vô cùng áy náy và tìm lời an ủi.
- Bách Cơ à ! Mình vẫn còn hy vọng Phi Hân không phải là một người cạn tàu ráo máng . Cậu đừng quá ưu phiền và lo lắng . Để mình tìm gặp Phi Hân hỏi xem cô ấy như thế nào . Nếu thật sự cô ấy làm như vậy , mình nhất định sẽ dùng tình cảm của người anh để khuyên nhủ cô ấy . Hy vọng Phi Hân sẽ sáng suốt hơn và biết hối hận về những việc mình đã làm.
Đôi mắt vẫn không rời khoảng không xa xăm vô định , giọng Bách Cơ nghe như một tiếng rên :
- Mình không ngờ Phi Hân lại nhẫn tâm như vậy . Mình yêu cô ấy vô cùng . Mình luôn có cảm nhận Phi Hân bằng pha lê , nên mình luôn nâng niu gìn giữ . Mình luôn sợ sệt lo lắng rằng , nếu mình không tốt thì cô ấy sẽ bị vỡ . Mình đã làm tất cả vì cô ấy . Trong đầu mình đang sắp xếp một kế hoạch , mình muốn xây cả một lâu đài để rướt Phi Hân về làm chủ nhân . Mình muốn làm tất cả , tất cả chỉ với mục đích duy nhất là đem niềm vui , sung sướng và hạnh phúc đ