Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
đau xót . Bởi thế nàng cố gắng trang điểm cho khuôn mặt mình thật tươi sáng để đón anh . Ngắm nhìn mình trong gương , Phi Hân cảm thấy hài lòng . Dù cho Bách Cơ có tinh mắt cách mấy , cũng không phát hiện ra làn da xanh và đôi mắt thâm quằng của nàng . Liếc nhìn vào gương một lần nữa , Phi Hân mỉm cười và bước ra ngoài . Vừa bước ra khỏi cửa thì nàng đã gặp Bảo Quyên . Không đợi Phi Hân hỏi , Bảo Quyên đã mau mắn :
- Phi Hân này ! Anh Bách Cơ đã về từ lâu rồi . Anh ấy đang nôn nóng muốn gặp cậu đấy.
Phi Hân cười tươi , sung sướng :
- Mình đến đó ngay . Cám ơn cậu nhé , Bảo Quyên
Nói xong Phi Hân vội vã bước đi . Nhưng Bảo Quyên gọi giật lại :
- Phi Hân này . Lát nữa cậu có đi ăn trưa với mình không đấy ?
Phi Hân ngập ngừng :
- Ơ ! Mình …
- Í ! Mình quên mất . Có lẽ bữa trưa cậu sẽ dành cho Bách Cơ phải không ? Không có gì , mình sẽ ăn một mình vậy . Chúc vui vẻ nhé.
Phi Hân tỏ vẻ áy náy :
- Thông cảm nghe , Bảo Quyên . Ơ , hay là chúng ta đi ăn chung nhé . Có thêm cậu càng vui đấy Bảo Quyên.
Bảo Quyên rụt vai :
- Mình đâu có bất lịch sự vậy . Thôi , xa cách mấy tháng rồi , nhất định hai nguoi có nhiều chuyện để nói , mình không muốn làm kỳ đã cản mủi đâu . Mình đi nhé.
- Cám ơn cậu nhé , Bảo Quyên . Hôm khác mình nhất định sẽ đền bù cho cậu.
Bảo Quyên mỉm cười , quay đi . Còn lại một mình , Phi Hân bước nhanh về phía phòng Bách Cơ , Vì muốn tạo cho anh bất ngờ nên nàng không gõ cửa và nhẹ nhàng xoay nắm đấm để cách cửa từ từ mở ra thật êm , rồi rón rén bước vào phòng . Phi Hân thấy Bách Cơ đang ngồi nhìn ra cửa sổ và hút thuốc . Khói thuốc gần như làm mờ cả căn phòng . Phi Hân cảm thấy ngạc nhiên vì xưa nay anh rất ít hút thuốc . Nhưng nàng lại mỉm cười tự nhủ : Có lẽ vì Bách Cơ đợi nàng lâu nên sốt ruột mới hút thuốc nhằm giết thời gian . Nghĩ thế nên nàng cố tình chọc anh . Nàng bước tới , đưa tay bịt mắt anh . Nhưng ngay lúc đó , nàng nghe một câu nói thật lạnh lùng :
- Phi Hân ! Cuối cùng thì em cũng đã tới . Anh có chuyện rất cần hỏi em đây.
Cứ ngỡ là Bách Cơ cũng đang đùa với mình nên Phi Hân lấy giọng nghiêm túc :
- Dạ , Phi Hân nghe đây . Sếp có chuyện gì muốn hỏi vậy ? Em sẵn sàng trả lời.
Nhưng nàng vẫn không nhận được câu đùa nào của Bách Cơ . một không khí yên lặng bao trùm cả căn phòng làm cho Phi Hân cảm thấy rất là lạ . Nàng thoáng rùng mình . Bách Cơ không đứng lên mà anh xoay ghế lại đối diện với Phi Hân . Vừa nhìn thấy Phi Hân , anh đã phải sững sờ . Hôm nay , trông nàng khác lạ hẳn . Bộ áo dài màu hòang yến mới tinh làm tôn thêm những đường nét thật gợi cảm mà tạo hoá đã ban cho nàng . Gương mặt thanh tú , tinh khiết bình dị hôm nào nay được nàng trang điểm khá tỉ mỉ . Điều đó đã thôi thúc lòng nghi ngờ của Bách Cơ hơn . Vì từ khi biết nàng đến nay , đây là lần đầu tiên anh mới thấy nàng ăn diện và trang điểm như vậy . Trời ơi ! Chẳng lẽ mới xa nhau có vài tháng mà nàng lại thay đổi nhanh như vậy sao . Nhìn nàng từ đầu đến chân , Bách Cơ mong là mình bị hoa mắt . Nhưng không thể nào phủ nhận và Phi Hân giống như một thần vệ nữ đang đứng trước mặt anh . Thái độ đó làm cho Phi Hân rất ngạc nhiên . Nàng cũng biết hôm nay nàng cố tình ăn mặc đẹp để hy vọng tiếp khách xong sớm , nàng sẽ ra phi trường đón anh , nhưng nàng không thư,c hiện được , nên thái độ lạ lẫm của Bách Cơ làm cho nàng cảm thấy e dè . Nàng lí nhí :
- Bách Cơ ! Không phải anh vừa nói có chuyện muốn hỏi em sao ?
Câu hỏi của Phi Hân đã lôi anh trở về thực tại . Anh nhìn thẳng vào đôi mắt của Phi Hân và hỏi một câu phủ đầu :
- Phi Hân ! Anh muốn biết là mấy tháng nay em làm gì mà rút tiền trong ngân hàng ra nhiều thế ?
- Anh nói sao ? Em rút tiền à ? Bách Cơ ! Ngoài tiền cho khách vay và trả lương cho công nhân ra , em đâu có rút thêm tiền gì khác đâu
- Em nói thật đấy à ? Ngoài tiền đó ra , em không còn làm những việc khác nữa sao ?
- Không đâu , Bách Cơ . Em không có làm gì cả , nếu không tin …
- Em đã dối . Em đã rút ra một số tiền lớn , một cách mờ ám nhưng đầy khéo léo . Phi Hân ! Em là nguoi yêu của anh , nên anh rất tin tưởng em , nhưng không ngờ em lại nhẫn tâm hại anh.
Tự nhiên bị Bách Cơ mắng oan ức , Phi Hân cảm thấy run rẩy , nước mắt nàng lưng tròng , giọng nàng nghẹn lại :
- Bách Cơ ! Nãy giờ anh nói em không hiểu gì cả . Thật sự , chuyện gì đã xảy ra ? Anh làm em rối trí quá . Nhưng em vẫn sáng suốt mà quả quyết với anh rằng , em không làm chuyện gì có lỗi với anh đâu.
- Thôi được rồi - Đưa những sổ s ach cho Phi Hân , Bách Cơ tiếp ; - Cô bảo là cô không làm chuyện gì mờ ám phải không ? Đây , cô xem đi và xác nhận đây có phải là những chữ ký của cô không ?
Phi Hân vồ lấy chồng hồ sơ và nàng xác nhận :
- Vâng , đây là chữ ký của em.
- Cô hãy nhìn kỹ lại một lần nữa đi , xem là cô có lầm không ?
- Bách Cơ ! Đây chính là chữ ký của em , làm sao mà em lầm được chứ.
Bách Cơ cười gằn :
- Vậy thì tốt rồi . Trắng đen đã quá rõ ràng rồi . Vậy mà cô còn bảo là mình trong sạch à ?
- Bách Cơ ơi ! Anh nói gì mà em vẫn không hiểu . Có phải là em đã làm việc gì không tốt chăng ? Có ảnh hưởng đến ngân hàng phải không ? Bách Cơ ơi ! Nếu có điều gì sơ sót , đó đều nằm ngoài ý muốn của em . Chứ bao giờ em cũng muốn mang lại điều tốt cho anh ca?
Bách Cơ ném mạnh số phiếu cho xuống trước mặt Phi Hân và gằn giọng :
- Làm tốt cho tôi à ? Thế số tiền mấy chục ngàn đô la này cô này cô rút ra không có chứng từ gốc và cô lấy nó để làm cái gì cho tôi nào ? Có phải là cô muốn làm cho tôi sạt nghiệp không ?
- Hả ?
Nhìn vào số phiếu chi mà chính nàng ký cho rút ra , Phi Hân cảm thấy đất đưới chân mình chao đảo , đầu óc quay cuồng . Bách Cơ đến sát bên nàng , giọng anh giận dữ :
- Sao , cô không ngờ mình bị lộ tẩy sớm như vậy chứ gì ? Tôi không ngờ cô là một con nguoi độc ác và tàn nhẫn như vậy . Khi tôi phát hiện ra mọi chuyện và trong thời gian ngồi chờ đợi cô , tôi luôn hy vọng rằng vì tình yêu của chúng ta mà cô biết hối cải và thú nhận tội lỗi của mình . Tôi đã tự hứa rằng , dù cô có lấy làm cái gì đi nữa thì tôi sẽ bỏ qua tất cả . Chúng ta sẽ làm lại từ đầu và mãi mãi yêu nhau cho đến chết , nhưng không ngờ cô là một con nguoi lì lợm , có gian mà không ngoan . Cô đã tự hại mình và hại nguoi đã yêu thương cô hết lòng . Phi Hân ơi ! cô đã tự giết mình rồi đấy.
Những lời mắng nhiết của Bách Cơ làm cho Phi Hân bị uất ức tột cùng , đến nổi nàng muốn khóc cũng không khóc được . Nàng lay Bách Cơ :
- Bách Cơ ơi ! Mọi chuyện không phải như anh nói đâu . Anh đã hiểu lầm . Em không có đâu . Không phải em đâu , Bách Cơ.
Bách Cơ giằng tay ra khỏi Phi Hân , mỉa mai :
- Đến bây giờ , mọi chuyện đã rànhrành rồi mà cô còn kiếm chuyện chối cãi . Cô thật là hết thuốc chữa rồi.
- Không đâu , Bách Cơ . Đừng ngờ oan cho em . Anh bình tỉnh nghe em giải thích đi Bách Cơ.
Bách Cơ bỏ lại ghế ngồi , anh bật quẹt châm lửa hút thuốc và hất đầu về Phi Hân :
- Thôi được rồi , tôi ngồi nghe cô giải thích đây . Hãy giải thích sao cho rõ ràng về những chữ ký của cô và số tiền đã rút ra . Tôi cũng muốn biết là hiện giờ số tiền đó đang ở đâu và cô đang làm gì chúng.
- Trời ơi !
Nhìn những con số và chữ ký đúng là của nàng , nàng cũng không biết giải thích ra sao đây . Phi Hân như đang đúng giữa dòng nước xoáy . Rõ ràng là nàng không hề đụng đến một đồng bạc nào . Nhưng chữ ký của nàng quá rõ ràng làm sao nàng có thể phủ nhận đây . Biết nói làm sao cho Bách Cơ tin bây giờ . Nhất định có ai đó muốn hại nàng rồi . Nhưng nàng vẫn không tìm được một lý do nào để bảo rằng nguoi khác hại nàng . Vì tất cả hồ sơ đều do nàng giữ , có ai đụng đến đâu . Trời ơi ! Nàng thấy đầu óc mình muốn nổ tung . Nổi oan này kêu trời , trời không thấu , gọi đất , đất không hay . Nàng không biết phải mở lời như thế nào đây.
Thấy Phi Hân đứng yên lặng mãi mà không nói gì được , Bách Cơ càng khẳng định hơn việc làm mờ ám của nàng . Anh cảm thấy vô cùng đau đớn . Nguoi mà anh yêu thương nhất trên đời lại lợi dụng lòng tốt của anh mà hại anh . Anh cảm thấy vô cùng tức giận . Bước đến bên Phi Hân , anh cười nhạt :
- Sao , cô vẫn chưa tìm ra một lời nào để diễn tiếp màn kịch của mình ư ? Cô ngốc thật . Trước khi làm một việc gì đó , cô phải tính trước chứ , cần phải sắp xếp ý tứ để khi đổ bể thì nói ra cho logic chứ . Tôi cảm thấy màn kịch của cô thật là tồi.
Qua mấy tháng trời nàng đã cật lực làm hết mình , quên cả bản thân để mong có lợi cho Bách Cơ và mong cho anh được vui v