Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
a mình xem như đã yên ổn , còn lại hai người đó nữa . Không biết đến bao giờ mới xong đây nữa . Anh rất mong một ngày gần đây họ sẽ giống như mình.
- Em cũng vậy
- À ! Mấy hôm nay , em thấy trong người thế nào rồi ?
- Em vẫn bình thường.
Đưa mấy lọ thuốc cho Phi Hân , Bách Cơ căn dặn :
- Đây là thuốc trợ tim mà anh và Mẫn Hào đã phải gửi người ta mua từ nước ngoài về đấy . Em nhớ phải luôn giữ bên mình , khi nào thấy mệt thì phải nhỏ ngay vào miệng mấy giọt . Em nhớ chưa ?
- Được rồi . Em nhớ rồi mà.
Phi Hân đưa tay định đón lấy thì Bách Cơ đã giật lại :
- Không được . Thuốc này phải để khắp nơi , để khi em có chuyện gì thì có ngay trong tầm tay của mình . Để anh giúp em . N, lọ này thì em để trong sách tay của em đi . Còn phòng khách , nhà bếp , phòng ngủ , phòng tắm , mỗi nơi đều phải có một lọ thuốc.
Vừa nói , Bách Cơ vừa cẩn thận để mỗi nơi một lọ thuốc . Nhìn người yêu chăm sóc mình từng ly từng tí đến như vậy , Phi Hân thấy thật xúc động . Nàng có cảm tưởng rằng nàng là người hạnh phúc nhất trên đời này . Khi anh trở lên , nàng sà vào lòng anh :
- Bách Cơ ! Anh tốt với em quá . Em rất cám ơn anh.
Nhéo nhẹ vào mủi người yêu , anh cười và mắng yêu :
- Cô này lạ chưa . Cô là người yêu của tôi , nếu tôi không lo cho cô thì cô muốn tôi lo cho ai nào.
Và anh cúi xuống cắn nhẹ vào chiếc cằm thanh tú của nàng . Vì nhột nên nàng cất tiếng cười giòn tan.
Nãy giờ nằm trong phòng , Bảo Quyên đã nghe thấy hết tất cả . Nàng ghiến răng và hậm hực nghĩ : Cũng tại gia đình mày mà bây giờ tao mới trở nên như vầy đây . Thế mà bây giờ còn cười giỡn nữa chứ . Mày đã cười giỡn trên sự đau khổ của tao . Nhưng hãy đợi đấy . Tiếng cười đó sẽ không kéo dài được lâu đâu . Hừ ! Có người yêu , được cưng chiều , được lo lắng , sung sướng quá nhỉ . Còn để các lọ thuốc trợ tim khắp nơi trong nhà nữa . Được , để xem được bao lâu . Phi Hân ơi ! Khi xưa , tao vì gia đình mày mà mất tất cả , ngay cả người yêu cũng bị mất . Hôm nay , tao sẽ phải lấy lại . Nhất định tao sẽ giành lại Bách Cơ vào tay tao , cho mày nếm thử nổi đau của kẻ bị phụ tình đau đớn và khủng khiếp như thế nào . Tao nhất định phải chứng kiến cái chết thật khủng khiếp đối với mày.
Bên ngoài , Phi Hân vẫn vô tư đùa giỡn với người yêu . Nàng có ngờ đâu một tai họa đang sắp đỗ xuống người nàng.
Chương 18
Sáng nay , Bảo Quyên thức dậy với một tâm trạng khác thường , đến nổi Phi Hân còn lấy làm ngạc nhiên . Nàng vui mừng nói với Bảo Quyên :
- Bảo Quyên ! Thấy Bảo Quyên không sao , mình mừng lắm
Bảo Quyên vui vẻ khoát vai Phi Hân , giọng đầy phấn khởi :
- Mghĩ lại , mình thấy mình thật là khờ khạo . Chuyện xảy ra cũng đã nhiều năm rồi . Vả lại , người ta không còn thương mình nữa thì mình còn buồn và luyến tiếc nữa làm gì . Suy nghĩ thêm chỉ mệt xác . Bây giờ mình đã thông suốt rồi . Mình cảm thấy thật vui khi bên mình còn có Phi Hân , Bách Cơ , anh Mẫn Hào . Ai cũng thương yêu và tốt với mình . Nên mình không muốn suy nghĩ và nhớ về quá khứ nữa.
- Bảo Quyên ! Thấy cậu như vậy , mình mừng lắm . Nói thật , hôm qua , mình lo cho cậu lắm.
- Phi Hân ! Xin lỗi nghe . Mình đã làm phiền cậu.
- Khờ quá ! Thấy cậu vui là bọn mình mừng lắm rồi.
- À này ! sáng nay có hai đứa mình ăn điểm tâm cũng buồn . Hay là ta mời thêm Bách Cơ và Mẫn Hào tới ăn cho vui đi , Phi Hân.
Trước sự hưng phấn của Bảo Quyên , Phi Hân thất thật là vui . Nhưng nàng có biết đâu , Bảo Quyên làm như vậy chỉ là một cái bẫy để mua chuộc lòng tốt của mọi người.
Khi được tin nhắn , thoắt một cái , Mẫn Hào và Bách Cơ đã có mặt . Và họ cùng nhau dùng điểm tâm một cách ngon lành . Suốt bữa ăn , Bảo Quyên không ngừng nói chuyện . Khi thì cô chọc Phi Hân , khi thì chọc Bách Cơ . Có lúc lại đưa đôi mắt tình tứ với Mẫn Hào . Điều đó làm cho Mẫn Hào thấy thật vui , anh cũng đùa theo :
- Bảo Quyên này ! Có nhiều luc anh cảm thấy thật là cô đơn . Không biết em có như vậy không , khi chúng ta đang ở bên Bách Cơ và Phi Hân ?
Bảo Quyên liếng thoắng :
- Em ấy à ? Em không nghĩ như vậy . Em lại quan niệm khác . Khi m`inh còn độc thân thì lúc nào cũng có giá hơn những người đã có đôi.
Bách Cơ cười khì và anh trêu :
- Thế em đang định treo giá đấy à ?
- Đúng . Không sai chút nào.
Tiếng của Mẫn Hào :
- Thế em định treo giá cho tới bao giờ vậy , Bảo Quyên ?
- Đến lúc nào em cảm thấy được thì chấp nhận . Xem ai có khả năng nào.
Phi Hân le lưỡi , rụt cổ :
- Sao mình cảm thấy lo cho cậu quá , Bảo Quyên à . Mình sợ đến một ngày nào đó , cậu sẽ là một bà già cô đơn lúc nào không hay . Luc đó có đại hạ giá , người ta cũng không cần.
Tiếng cười lại vang lên , làm cho Bảo Quyên kêu lên :
- Mọi người đang đùa với tôi đấy à ? Thôi được rồi - Bảo Quyên liếc rất nhanh về phía Bách Cơ và Phi Hân :- Mọi người cứ chống mắt mà xem . Không những giá cao mà còn ngoài sức tưởng tượng của mọi người nữa đấy.
Mẫn Hào làm ra vẻ khổ sở :
- Thôi mà Bảo Quyên . Xin em nới nới tay cho người khác nhờ , kẻo người ta chết mất.
- Đúng đó , Bảo Quyên . Có người sắp chết vì em đó.
Bảo Quyên biết Bách Cơ muốn ám chỉ ai , nhưng nàng đành giả vờ :
- Là ai vậy ? Nhưng em đã nhất quyết rồi . Dù cho là ai đi nữa , thì em cũng nhất định giữ vững lập trường của mình . Ơ , mọi người ăn đi chứ . Sắp đến giờ làm việc rồi đó.
Chợt nhớ ra điều gì , Bách Cơ nói với Bảo Quyên :
- Bảo Quyên này ! Sắp tới đây , anh có mấy chuyến công tác xa . Ở cơ quan còn rất nhiều công việc , mong em cố gắng giúp đỡ cho Phi Hân nhé.
- Uả ! Anh đi công tác ở đâu thế ?
- Ờ . Một số ngân hàng nước ngoài có nhã ý hợp tác với ngân hàng của chúng ta nên họ mời anh sang tham quan các ngân hàng của họ . Nếu được thì chúng ta sẽ mở rộng thêm ngân hàng của chúng ta nữa . Điều đó , anh thấy rất có triển vọng và đó cũng là ý định của ba anh xưa nay mà chưa làm được.
Bảo Quyên mau mắn :
- Vậy thì anh cứ yên tâm . Ở đây , nhấ tđịnh em sẽ hết mình giúp đỡ cho Phi Hân mà . Mà này , khi về , anh nhớ mua quà cho em và Phi Hân thì bọn em mới chịu đấy.
- Tất nhiên là phải có . Vì các em là nhất mà . - Quay sang Mẫn Hào , anh tiếp :
- Có phải vậy không Mẫn Hào ?
- Mình nhất trí cả hai tay.
Phi Hân hỏi Bách Cơ :
- Thế anh đi , có đến nơi bác Nghiệp ở không vậy ?
- Anh có qua đó . Anh nhất định phải tranh thủ ghé đó thăm ba mẹ . Anh sẽ báo tin mừng cho họ , và hối thúc hai người sớm trở về dự đám cưới của chúng ta.
Bách Cơ nói điều ấy trước mặt mọi người làm cho Phi Hân mắc cỡ đỏ mặt . Nàng nguýt :
- Cái anh này . Ai mà thèm lấy anh.
Bách Cơ giả vờ hốt hoảng :
- Thế em không còn thương anh sao ?
Mẫn Hào xen vào :
- Cậu đừng có hỏi Phi Hân mà cứ hỏi tôi nè . Em gái tôi , tối rất hiểu ý . Tuy bên ngoài giả vờ như vậy chứ trái tim cô ấy đã gật đầu rồi . Sao , anh nói có phải như vậy không , Phi Hân ?
Phi Hân ngượng chín cả người , nàng nép sát vào Bách Cơ hơn để che giấu bớt niềm e lệ.
Nhìn cảnh ấy , Bảo Quyên thấy lòng trào dâng sự tức giận . Nàng nén tiếng hừ trong cổ họng và nhủ thầm :
- Tất cả đừng có mơ . Không bao giờ có đám cưới của Bách Cơ và Phi Hân đâu . Bởi vì không còn bao lâu nữa đâu , Phi Hân sẽ biến mất khỏi cỏi đời này rồi.
Phi Hân ! Mày hãy đợi đấy
Chương 19
Chuyến công tác của Bách Cơ kéo dài ngoài dự định , làm cho bao nhiêu công việc ở ngân hàng , Phi Hân phải gánh vác . Nàng làm việc đến độ không còn thời gian để ăn uống , nghĩ ngơi và nàng rất lo lắng , sợ mình không hoàn thành nhiệm vụ , Bách Cơ về sẽ buồn . Nhưng rất may , Bảo Quyên lúc nào cũng tỏ ra sốt s( ng và giành lấy công việc để giúp nàng . Bảo Quyên lăng xăng chạy tới chạy lui . Ngay cả những công việc tiếp khách , Bảo Quyên cũng giành lấy , làm cho Phi Hân cảm thấy mến phục hơn . Tối khi hai người trở về nhà , Phi Hân nói với Bảo Quyên :
- Bảo Quyên ! Mấy hôm nay , nhờ có Bảo Quyên , mình đỡ vất vả . Mình nghĩ , nếu không có Bảo Quyên , mình không biết phải làm sao đây . Bảo Quyên ! Mình cám ơn cậu nhiều lắm.
- Phi Hân ! Sao cứ mãi khách sáo vậy ? Chúng ta đã là bạn thân với nhau thì phải cố gắng giúp đỡ nhau chứ . Vả lại , trước khi đi , anh Bách Cơ đã hết lời dặn dò , nhờ mình gi