Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
ng trưởng phòng đi ra ngoài ăn cơm, quên không mang di động.” Giản Tình cắn cắn bút bi, cười giải thích với cô gái tính tình không tốt ở đầu bên kia.
Tần Tiểu Ý cười hắc hắc: “Vị kia của nhà cậu cho cậu cùng người khác ra ngoài ăn cơm?”
Giản Tình hờn dỗi một tiếng, hạ giọng nói: “Cậu nói gì chứ, anh ấy đâu có nhỏ mọn như vậy, lúc ăn cơm anh ấy có ở đó mà.”
“Hừ, còn nói không ích kỉ, rủ cậu theo mình đi dạo phố, chưa đến chín giờ hắn đã đòi người, dường như hắn phòng mình như phòng bọn buôn người, rất sợ cậu bị mình lừa bán đi.” Tần Tiểu Ý không đồng ý với cách giải thích của cô.
“Được rồi được rồi, thật sự là mình sợ cậu rồi. Sao cậu rảnh gọi điện thoại về đây, không phải nói hưởng tuần trăng mật ở Châu Âu trước sao?” Giản Tình là người biết bao che khuyết điểm, nghe được bạn tốt trêu chọc nam nhân của cô, liền vội thay đổi đề tài.
“Hưởng tuần trăng mật cái rắm, chúng mình chia tay, cho nên trở về trước thời gian dự kiến.” Không dự đoán được đổi đề tài lại làm cho bạn tốt phát điên.
“A? Sao lại chia tay ?” Giản Tình phát hiện suy nghĩ của mình trở nên lộn xộn, không bắt kịp đối phương, không phải nói đi hưởng tuần trăng mật trước sao? Sao lại chia tay trở về, chẳng lẽ đây là tình yêu chớp nhoáng trong truyền thuyết?!
Bạn tốt ở đầu bên kia bắt đầu lời thô tục hết bài này đến bài khác: “Mẹ nó, vương tử bát đản cùng mình xuất ngoại, ăn mình, hái hoa của mình, lại còn dám tìm Dương Nữu bắt cá hai tay. Nhưng cũng coi như hắn không may mắn, khi chuẩn bị làm động tác kia, bị mình bắt được, mình lập tức đóng gói hành lý về nước, hắn không phải muốn bắt cá hai tay sao? Mình để hắn ở lại đó, mặc hắn bắt bao nhiêu thì bắt!”
Giản Tình nhìn di động, nghẹn họng trân trối, luôn luôn biết Tần Tiểu Ý là cô gái mạnh mẽ, không nghĩ rằng cô lại có thể mạnh mẽ đến trình độ này: “Bỏ người ta lại nước ngoài, như vậy được không?”
“Cho hắn chết! Lát nữa tan tầm cùng mình đi dạo phố nhé.”
“Đi dạo phố a…… Mình…..”
“Mình đang thất tình mà! Cậu dám nói không rảnh thử xem? Tắt điện thoại mình lập tức tuyệt giao với cậu.” Tần Tiểu Ý ở đầu kia uy hiếp cô.
“Biết rồi, tan tầm cậu lại đây đón mình.” Giản Tình kỳ thật một chút cũng không sợ Tần Tiểu Ý dùng tuyệt giao uy hiếp cô, thử hỏi một khi lời nói uy hiếp thành một câu ngoài cửa miệng thì còn có gì đáng gọi là nguy hiểm!
Tần Tiểu Ý là bạn học từ trung học đến đại học của cô. Lúc ấy ở nhà khi học xong tiểu học, cha mẹ thấy Giản Tình tiền đồ rất tốt, liền đưa cô đến thành phố lớn này học trung học, Tần Tiểu Ý là bạn tốt duy nhất của cô. Từ mười sáu tuổi đến hai mươi bảy tuổi, các cô giao tình thâm hậu, đã trải qua mười năm. Với cô mà nói, Tần Tiểu Ý chính là người nhà.
Chỉ là, nếu nói ra ngoài dạo phố, thì nam nhân trong nhà kia khẳng định sẽ không tự mình lo ăn uống gì, bản thân sẽ nhịn đói chờ cô về nhà. Ngẫm lại đều đau lòng, cùng Tần Tiểu Ý nói xong điện thoại, Giản Tình liền nhắn tin cho đầu heo: “Sau khi tan tầm sẽ cùng Tiểu Ý đi dạo phố, anh ăn xong ở bên ngoài thì về nhà đi, không cho phép không ăn, chờ em về lại làm đồ ăn khuya cho anh.”
Lúc này, Phương Khiêm ngồi ở phía sau bàn công tác, một bên cầm tài kiệu, một bên nhìn tin nhắn nhíu mày: Tần Tiểu Ý vừa về nước đã cướp người của anh, lá gan thực không nhỏ.
Thái Minh Cường đứng ở trước bàn công tác, nhìn Phương tổng nhíu mày, tim lập tức nhảy lên cổ họng. Lần này hắn đi dạo qua Australia một vòng, tự nhận công trạng không tồi, nhưng lúc này bị Phương tổng triệu kiến một mình, trong lòng vẫn bất ổn. Đã vào nửa giờ, Phương tổng thủy chung không nói đến nửa tiếng, làm cho hắn cảm giác càng tệ hơn.
Rốt cục, đại boss miệng vàng buông lời ngọc: “Thái quản lí, báo cáo của anh tôi đã xem, rất hài lòng, công ty quả nhiên không nhìn lầm người. Trình độ nghiệp vụ của anh so với đồng nghiệp đều cao hơn rất nhiều, quả không sai.”
Nghe được Phương tổng mở miệng khen mình, tim Thái quản lí mới có thể an ổn trở xuống chỗ cũ.“Phương tổng quá khen, tôi chỉ cố gắng làm tốt bổn phận của mình mà thôi.”
Phương boss vừa lòng gật đầu: “Tuy rằng biết Thái quản lí lần này đi Australia rất vất vả, nhưng, có chuyện, vẫn phải phiền Thái quản lí đi làm.”
“Phương tổng, có chuyện gì cứ nói.” Được boss coi trọng cũng không phải là chuyện dễ dàng.
“Thị trường châu Nam Mỹ, luôn do Lí quản lí phụ trách, nhưng thị trường này lại đang có vài vấn đề rắc rối, tôi hy vọng Thái quản lí có thể thay tôi đi một chuyến. Đương nhiên, tôi biết Thái quản lí hôm qua mới về nước, cho nên cho anh sắp xếp thời gian hai ngày nghỉ ngơi, ngày kìa hãy lên đường.”
Thái quản lí liền mơ hồ, được boss lớn coi trọng quả thật không phải chuyện dễ dàng, nhưng cũng không hẳn là chuyện tốt gì!
Cuốicùng, Thái quản lí vẫn cắn răng nhận lấy nhiệm vụ. Không có cách nào, ai bảo hắn có năng lực tốt, giờ lại phải làm việc thật nhiều!
Đang lúc Thái Minh Cường đi ra ngoài, lại bị Phương tổng kêu lại: “Thái quản lí, anh cảm thấy Giản trưởng ban là người như thế nào?”
Không nghĩ rằng Phương tổng đột nhiên nhắc tới Giản Tình, Thái Minh Cường đứng ngẩn người tại chỗ. Tuy nhiên vẫn thành thật đáp lại: “Cô ấy là cô gái mà vẻ bên ngoài cùng tính cách bên trong đều rất tốt đẹp.”
Phương Khiêm vừa lòng gật đầu, lại thản nhiên quăng ra một câu: “ Anh cảm thấy cô ấy là người tốt đẹp, vậy tôi cùng cô ấy thì thế nào?”
Sau đó, thư kí phòng ngoài nhìn thấy Thái quản lí mất hồn mất vía từ văn phòng Phương tổng đi ra, nhìn biểu tình của anh nếu bị sét đánh còn là bình thường!
Chương 8:
Vừa đến 5h, Giản Tình mới bắt đầu sắp xếp mọi thứ để chuẩn bị tan tầm thì Tần Tiểu Ý đã khẩn cấp gọi điện lên thúc giục cô, thật đúng là một phụ nữ có tính khẩn trương. Giản Tình cười mở điện thoại ra, đầu kia đã nghe tiếng kêu gào: “Tớ đang ở cửa chính công ty, cậu chạy nhanh xuống đây đi.”
“Nơi đó không cho dừng xe, cậu lái sang bên cạnh một chút, tớ xuống ngay bây giờ.” Giản Tình nhanh chóng đem mọi thứ để vào trong túi, cầm lấy áo khoác, bước chân vội vàng, đi tới thang máy, chỉ sợ chậm chân một chút thì người phụ nữ đứng dưới kia không nghe lời, lại đỗ xe nghênh ngang giữa cửa chính làm cản trở giao thông.
Bởi vì quá nhiều người chen vào, thang máy dường như không chịu nổi sức nặng, thậm chí tốc độ cũng chậm lại rất nhiều. Đứng nơi đông người chật chội, chịu đựng không khí không trong lành, Giản Tình hối hận nhớ tới buổi sáng Phương Khiêm đưa cho cô thẻ thang máy đặc biệt, vì cô sợ bị phát hiện, nên không lấy. Bây giờ, thang máy đông như vậy, lập tức hối hận, biết thế đã nhận thẻ của anh rồi!
Miệng đang ai oán, thì di động mơ hồ truyền đến âm thanh đing đing. Khó khăn lấy ra xem, là tin nhắn của đầu heo cả buổi chiều không gặp: “Trở về sớm một chút, anh ở nhà đợi em.”
Giản Tình hé miệng cười khẽ, nhanh chóng trả lời: “Muốn ăn cơm tối à.”
Nụ cười mỹ nhân tỏa sáng trong không gian đông đúc, lập tức hiện lên một cảnh xuân tươi đẹp, cho dù đàn ông hay đàn bà đều có phần say mê, mọi người không hẹn mà cùng nhớ tới câu nói: “ Mỹ nhân cười khuynh quốc khuynh thành.”
Bên ngoài gió lạnh, Tần Tiểu Ý mặc bộ quần áo trắng của Beatles tập trung mọi sự chú ý, quả thực rất rêu rao đứng trước cửa chính, một tay giữ cửa xe. Cô gái cao gầy, xinh đẹp này nhìn thấy Giản Tình vừa mới xuất hiện thì nhiệt tình dào dạt hướng về phía cô vẫy tay.
Nửa tháng không gặp, tóc của Tần Tiểu Ý lại ngắn đi vài phần, quả thực rất giống đầu con trai! Phong cách ngắn gọn, giống như một tomboy.
Giản Tình nắm thật chặt áo khoác, chạy đến trước mặt cô, đẩy người cô: “Trời lạnh thế này, sao lại đứng bên ngoài xe, mau vào đi.” Còn mình thì nhanh chóng chạy sang phía bên kia, mở cửa xe và ngồi vào bên trong.
Tần Tiểu Ý trợn tròn mắt, tiêu sái ngồi vào ghế lái: “Vừa thấy mặt đã lải nhải, cậu gần bắt kịp mẹ tớ rồi!”
“Sao lại thế này, cuộc sống của cậu khó khăn đến mức tóc cũng không dài ra được ư?” Nhìn tóc ngắn như con nhím của bạn, đôi mày liễu của Giản Tình nhăn thành hai luồng chỉ gai.
“Tớ không phải đang thất tình hay sao? Thất tình thì đương nhiên sẽ cắt tóc!” Tần đại tiểu thư vừa nói vừa nhấn ga, ở giữa dòng xe cộ đông đúc mà phóng nước đại, căn bản không hề quan tâm đến luật giao thông.
Giản Tình liếc mắt nhìn sang cô gái thon dài, mảnh mai bên cạnh, một khuôn mặt trung tính, phù hợp với mái tóc ngắn, căn bản rất giống nam nhân. Cũng không thể trách được trước kia ở