Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
hế một mạch đưa bọn họ tới một căn phòng trang hoàng lịch sự, tao nhã nằm riêng ở tầng hai. Do Phương Khiêm ngại phải đặt phòng phiền toái, nên đã đặt thuê lâu dài, vì vậy khi hai người đến nơi liền có người quen đến phục vụ, sau đó có người tiến vào giới thiệu các món ăn chính hôm nay. Ông chủ nhà hàng còn tiến vào chào hỏi đôi lời với Phương Khiêm.
Chờ thức ăn được mang lên, cánh cửa đóng lại, trong phòng lập tức thanh tĩnh, đồ ăn mĩ vị lượn lờ tản ra hơi nóng. Giản Tình nhìn nam nhân bên người vẫn trầm mặc như cũ, không nhịn được mím môi ha ha cười, cầm lấy bát canh đưa tới trước mặt anh: “Đừng như vậy nữa, là em không đúng, nhanh ăn cơm đi, nguội sẽ không ngon nữa.”
Phương Khiêm lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, nhìn bộ dáng ai oán của cô thì nhất thời bật cười: “Em á, không cần làm vẻ đáng thương, anh không trị được em, chẳng nhẽ còn không trị được Thái Minh Cường?” Cầm lấy chén nhỏ, uống một ngụm, thật ngon miệng, không có mấy người đáng chán ở đây, độ thèm ăn hiển nhiên tăng lên rất nhiều.
Giản Tình hiền lành giúp anh gắp thức ăn, nghe được anh nói muốn trị Thái Minh Cường thì cũng không ngốc đến mức ở phía sau nói tốt cho Thái quản lí. Nói tốt cho hắn không chừng sẽ là họa vô đơn chí, đổ thêm dầu vào lửa.
Ăn uống no nê, hai người còn uống thêm mấy chén trà xanh, Phương boss khoác tay lên lưng Giản Tình bắt đầu có hành động xấu, Giản Tình đỏ bừng mặt, bắt lấy hai tay lộn xộn của anh, cau mày trừng mắt :“Chúng ta……chúng ta buổi sáng vừa mới làm!”. Trong lòng hiểu được, nếu nam nhân đã muốn thì có nói không cũng không ngăn được, bản thân mình cũng không thể cự tuyệt anh. Với lại từ trước, cô đã không có ý đồ giãy dụa, ăn no thì muốn dâm – dục, chính là tình trạng lúc này của Phương boss.
Hai tay Phương Khiêm ở trên lưng cô hơi dùng lực, dễ dàng ôm cô đặt trên đùi của mình, khẽ liếm khóe miệng của cô, trầm giọng cười: “Đối với em vẫn còn muốn.”
[1">: thành ngữ TQ, ý chỉ những việc quan trọng
Kỳ thật lúc chưa gặp gỡ Giản Tình, Phương Khiêm còn cho rằng mình chính là người thanh tâm quả dục [1"> Anh cũng từng có vài bạn gái, nhưng đối với chuyện lên giường luôn không mấy hứng thú, mỗi lần đều là ứng phó cho qua. Có mấy lần thậm chí vì đối phương ở trên giường biểu hiện quá mức nhiệt tình nên sau khi chia tay anh cũng đã nghĩ, cuộc sống này chính là như vậy. Cho đến khi gặp cô gái nhỏ này, anh mới ý thức được mình trước kia nghĩ vậy là do không gặp đúng người mà thôi. Như hiện tại, đối với cô gái trước mắt, anh ăn bao nhiêu cũng đều cảm thấy không đủ. Tư vị tuyệt vời trong lúc đónhư một loại độc dược, một khi nghiện, sẽ rất khó từ bỏ, nay mức độ nghiện đã ăn sâu vào máu của anh, xâm nhập vào xương cốt của anh, chỉ sợ cuối cùng cả đời cũng khó mà bỏ được.
Giản Tình nhẹ nhàng hít vào một hơi, đối với sự khiêu khích của anh luôn vô lực chống đỡ: “Lỡ chút nữa có người vào.”
“Ai dám tiến vào.” Lời nói của anh là thật, vì có quy định là khi khách hàng dùng cơm, nếu không có người ở bên trong cho phép, người bên ngoài không thể tùy ý vào.
Nếu ông chủ của nhà hàng biết quy định mình cố gắng xây dựng bị người khác lợi dụng làm một ít chuyện riêng tư, không biết hắn còn có thể dào dạt đắc ý cho cái quy định độc đáo này không?
Giản Tình ngồi ở trên đùi nam nhân, nơi hạ thân đã có thể cảm giác được khát vọng của anh. Đến thời khắc này cô cũng chỉ có thể ôn thuần tuân theo cảm giác của cơ thể mà thôi. Nam nhân cũng không cởi bỏ áo của cô, một đôi tay cách tất chân, chậm rãi vuốt ve cặp đùi của cô, càng lúc càng hướng gần đến điểm giữa hai chân cô.
Kỳ thật Giản Tình rất phiền não việc anh bất kỳ lúc nào cũng có thể có hành vi bá đạo. Lại càng phiền não việc cơ thể mình quá mức mẫn cảm, chỉ cần anh khiêu khích một chút, cô sẽ không chịu nổi khống chế mà hùa theo .
Giống như lúc này, Phương Khiêm đã vén chiếc váy ngắn của cô lên tới thắt lưng. Khi bàn tay đưa ra cởi bỏ quần lót của cô, cô lại còn phối hợp thân mình rất ăn ý làm cho anh cởi càng thoải mái dễ dàng.
“Vật nhỏ nhiệt tình.” Phương Khiêm cười nhẹ một tiếng, điều chỉnh tư thế của cô, làm cho cô ngồi trên đùi, đưa lưng về phía anh, vỗ nhẹ cái mông bóng loáng của cô một chút, trầm giọng cảnh cáo: “Em không được nhiệt tình đối với người khác, nghe không?!”
Giản Tình hơi hơi tổn thương ủy khuất nhíu mày, bĩu môi: “Em nào có nhiệt tình với người khác.” Từ khi cùng anh ở một chỗ, cô đến liếc mắt nhìn nam nhân khác cũng muốn lười, anh lại còn oan uổng cô.
Xác nhận cô đã chuẩn bị sẵn sàng, Phương Khiêm cởi bỏ dục vọng của mình, nâng thắt lưng cô lên một chút, thoải mái xông vào vùng ấm áp nữ tính của cô. Quá nhiều khoan khoái, làm hai người đồng loạt hít vào một hơi thật mạnh.
“Ưm……” Giản Tình hai tay để trên bàn ăn, ổn định thân thể của mình, đón nhận sự co rúm của anh.
Phương Khiêm một lần rồi lại một lần càng dùng sức tiến vào cô, tiếp tục dặn dò: “Không được nói chuyện cùng Thái Minh Cường.”
Giản Tình đã bị anh làm cho mất hồn, đâu còn tâm tư đi chú ý nam nhân phía sau đang nói cái gì, chỉ có thể vô ý thức hừ hừ. [cái tư thế của 2 ng` này thiệt là.....>"""<">
Sau bữa cơm, Phương boss đã ăn vô cùng thoả mãn. Sau hai lần lại liên tục ăn Giản Tình thì cỗ ghen tuông nồng đậm trong lòng cũng thoáng phai nhạt đi một chút.
[1">: Thanh: Trong sạch, rõ, sạch sẽ. Tâm: lòng dạ. Quả: ít. Dục: ham muốn.
Thanh tâm quả dục là cái tâm trong sạch và ít ham muốn.
Giản Tình xoa xoa cơn đau dị thường ở thắt lưng, chậm chạp đi vào văn phòng. Từ buổi sáng đến giờ đã bị làm ba lượt, thể lực nam nhân rất tốt nhưng không có nghĩa là cô cũng vậy. Lúc này cô mệt đến mức mê man, vừa rồi anh cũng tính đuổi cô về nhà nhưng bị cô cự tuyệt. Đang là giữa trưa, mấy thư ký đã nhìn thấy cô cùng Phương tổng đi ra ngoài ăn cơm, nếu cơm nước xong tiếp tục mất tích, ngày mai trong công ty khẳng định sẽ có tin đồn rất lớn.
“Chị Tình, nghe nói chị cùng bọn Lưu trưởng phòng đi ăn cơm!!” Mới vừa đi vào văn phòng, Giản Tình đã bị Tiểu Lâm kích động ôm cổ, nhảy lên: “Đi cùng Phương boss có phải không?”
Giản Tình vừa bị *** [Bi: xxoo"> choáng váng đầu: “Lâm Kiều Kiều, cũng không phải em đi, em hưng phấn cái gì!”
Vừa nói xong, Lâm Kiều Kiều quả nhiên ngừng lại, cẩn thận đánh giá cô từ đầu đến chân một phen, đột nhiên nhíu mày: “Chị Tình, nhìn bộ dáng chị xuân tình nhộn nhạo, có phải xảy ra chuyện tốt gì không? Có phải Phương boss nhìn chị xinh đẹp như vậy, lưu số điện thoại của chị? Có phải không??? Có phải không???”
Giản Tình buồn cười liếc mắt một cái, gắt giọng: “Háo sắc!”
“Ah ah ah, chị đỏ mặt, khẳng định là có! Thế nào, boss chúng ta so với đầu heo của chị tốt hơn nhiều lắm, mau quăng đầu heo của chị đi rồi theo boss của chúng ta.” Tiểu Lâm líu ríu theo sau cô.
“Tiểu Lâm, Phương boss không phải thần tượng của em sao? Thật là hào phóng nha.” Xoa thắt lưng ngồi trở lại vị trí, Giản Tình cười trêu chọc cô.
“Nếu đối tượng của Phương boss là chị Tình tốt đẹp như vậy, em cũng sẽ không để ý!” Tiểu Lâm thật thà trả lời.
Giản Tình ngây người, cùng Phương Khiêm ở chung một chỗ đã hơn một năm, lần đầu tiên nghe được có người nói bọn họ xứng đôi. Loại cảm giác này giống như một viên đạn, không ngừng được xuyên thấu khu vực phòng thủ của trái tim cô, vừa khiếp sợ, lại vừa cảm động.
“Đồ nịnh hót này.” Giản Tình gắt nhẹ một tiếng, đứng lên đưa ra một phần tài liệu, khóe miệng cười cười, thủy chung khó có thể tĩnh tâm.
“Em nói thật mà, nhanh kể em nghe quá trình ăn cơm đi!” Tiểu Lâm còn chưa bỏ cuộc.
Giản Tình thở dài: “Phương boss bị nhóm trưởng phòng lôi kéo nói chuyện, cơm ăn không nhiều lắm, nhưng lại uống đến mấy chén rượu Tây.”
“A! Bộ dáng Phương boss cầm chiếc ly dài uống rượu Tây, khẳng định rất tuấn tú.”
“Ừ, rất đẹp trai.” Giản Tình nhớ tới nụ cười sáng lạn khi anh ghen, tim lại bắt đầu loạn nhịp, nam nhân đó sao lại đẹp trai đến vậy chứ!
“Chị Tình, sao chị lại may mắn vậy, em ghen tị đến chết mất!” Tiểu Lâm giậm giậm chân: “À, đúng rồi, điện thoại của chị đã reo mấy lần rồi.” Thỏa mãn lòng hiếu kỳ, Lâm Kiều Kiều mới nhớ tới việc chính. Tuy nhiên, đối cô mà nói, tin đồn về boss lớn, mới là chuyện quan trọng nhất.
Nhìn qua di dộng trên cái giá hình con gấu nhỏ, là Tần Tiểu Ý, cô không phải cùng bạn trai đi du lịch Âu Châu ư? Trở về nhanh vậy sao?
Bấm dãy số vừa gọi, bên kia Tần Tiểu Ý rất nhanh nhận điện thoại: “Giản Tình, cậu không đi làm mà chạy đi đâu vậy, điện thoại di động cũng không mang.”
“À, mình cù