Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
c, vẫn trẻ trung xinh đẹp như thế.” Sở Úc đáp. “A? Vậy sao? Muốn đi phòng quan hệ xã hội nha, nghe nói nơi đó thường tiếpđãi khách hàng, đương nhiên là phải xinh đẹp một chút . Đúng rồi, làmsao anh lại ở đây?” An Tiểu Tâm cười nói, đối với Sở Úc, cô thật cảm kích. Ngày hôm qua cùng Khúc Như Y xảy ra chuyện không vui, may mà nhờSở Úc giải vây. Hơn nữa, anh là người trước tiên an ủi mình.
Sở Úc nghe sửng sốt: “Em đã biết à? Ha ha, hôm nay dậy sớm, thời điểm đi ngang qua bảo tài xế về công ty trước,anh muốn đợi em.”
“Ừ, đi thôi.” An Tiểu Tâm gật đầu.
“An An, chuyện công việc rất xin lỗi không nói trước nói cho em biết.” Sở Úc nói.
“Có gì mà phải xin lỗi? Anh lại không biết.” An Tiểu Tâm không sao cả buông buông tay.
“Không phải, Anh Bồi trước đó đi tìm anh trao đổi, anh cũng vậycho rằng em rời phòng tổng giám đốc sẽ tốt hơn một chút. Phòng quan hệchỗ đó,đặc biệt rèn luyện người, sau này sẽ trợ giúp tiền đồ cho em.” Sở Úc chậm rãi bước chân đi thong thả, liền để An Tiểu Tâm mang giày cao gót đi với tốc độ không nhanh .
An Tiểu Tâm gật đầu một cái, a, thì ra các người nhất trí ý kiến, mình còn tưởng rằng Anh Bồi muốn như vậy. Cô không lên tiếng.
“Anh không nghĩ tới Anh Bồi nhanh hạ lệnh điều động như vậy, còntưởng rằng sẽ hoãn lại mấy ngày . Cậu ta , chính là mạnh mẽ vang dội.” Sở Úc nói tiếp.
“Đúng vậy , cũng không suy nghĩ đến cảm thụ của người khác.” An Tiểu Tâm ở trong lòng yên lặng nghĩ.
Đang ở trong lòng chỉ trích , thì nghe phía sau đột nhiên có tiếngcòi xe bén nhọn ngắn ngủi vang lên hai tiếng, Sở Úc theo bản năng nắmAn Tiểu Tâm hướng bên cạnh tránh.
“Két” một tiếng, một chiếc xe màu đen cao cấp thắng gấp lạikhiến hai người không kịp phản ứng. Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, mặt Anh Bồi tuấn lãng nhưng rõ ràng lạnh như băng lộ ra ngoài.
Sở Úc lúc này mới buông An Tiểu Tâm ra, tiến lên một bước cười nói: “Đi làm à?”
Anh Bồi không trả lời, ngồi ở trong xe khuôn mặt đen lại, ánh mắtđặt ở trên người An Tiểu Tâm lên lên xuống xuống quan sát. Dưới ánh mặttrời mặt của An Tiểu Tâm mềm mại giống như có thể nhéo ra nước, ngoàicái trán trơn bóng đầy đặn, tóc thật dài trong gió mát ve vẩy. Mặc váymàu trắng thân thể nhỏ nhắn thật thích hợp, bắp chân thon dài mà mượt mà đường cong.
An Tiểu Tâm ở dưới ánh mắt của anh co rúm lại một chút, sau đó ưỡn ngực, đứng thẳng.
Anh Bồi con mắt tĩnh mịch sắc sâu hơn, ánh mắt lướt qua An Tiểu Tâm khẽ ngửa cổ lên, trầm giọng nói một câu: “Lên xe.”
Sở Úc đối với thái độ của Anh Bồi có chút quái lạ, cười nói: “Không cần, mình và An An đi bộ cũng được.”
“Lên xe, đến công ty còn có việc giao cho cậu.” Anh Bồi lạnh lùng.
Sở Úc nhún nhún vai, quay đầu lại nhìn An Tiểu Tâm nói: “Lên xe đi, em không phải là sợ nhất mang giày cao gót đi bộ à?”
An Tiểu Tâm cắn cắn môi, yên lặng đi theo Sở Úc lên xe.
An Tiểu Tâm lấy ánh mắt len lén liếc chỗ ngồi tài xế – Anh Bồi, AnhBồi rất ít khi dùng tài xế, đều là tự mình lái xe.Anh một tay điều khiển vô-lăng, một cái tay chống cằm. Thông qua kính chiếu hậu, An Tiểu Tâmnhìn thấy anh mi tâm nhíu lại, tựa như đang suy nghĩ cái gì.
“Chuyện gì à? Gấp như vậy?” Sở Úc đánh vỡ trầm mặc.
“Cũng không có gì chuyện, mình hôm nay muốn đi châu Úc công tác, có một số việc cùng cậu bàn bạc một chút.” Ánh mắt Anh Bồi liếc kính chiếu hậu một cái, An Tiểu Tâm ngồi ở hàng ghế sau đem tầm mắt dời đi.
“Sao đột nhiên muốn đi châu Úc?” Sở Úc nói.
“Đã sớm nói muốn đi rồi, gần đây vẫn có chuyện nên trì hoãn.” Anh Bồi ánh mắt lần nữa liếc về phía kính chiếu hậu, An Tiểu Tâm lầnnày đang nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, mặt không chút thay đổi.
An Tiểu Tâm mới vừa vào đại sảnh phòng làm việc, thì thấy mấy ngườichen lấn lên trước xem thong báo. Cô đi tới, các đồng nghiệp cũng lấyánh mắt kinh ngạc nhìn cô. Lí Anh Ái chen ra ngoài, ngạc nhiên nói: “Ông trời của tôi ơi, An Tiểu Tâm,em còn giả bộ ngây thơ nữa à.”
An Tiểu Tâm liếc một chút thong tin trên thong báo,là chỉ thị chuyển công tác của cô. Cùng mấy đồng nghiệp gật đầu một cái, cười đối với LíAnh Ái nói: “Thật vất vả không cần nghe chị mắng, đương nhiên là phải mặc xinh đẹp.”
“Chậc chậc chậc, không trách được Hoa Nhan Hà luôn nói em cóphong cách, xem ra ánh mắt của cô ta đúng là độc .Em nhìn lại cái bộdạng này của em coi, có chỗ nào giống người đã công tác nhiều năm không, hoàn toàn như thiếu nữ thanh xuân trong đại học .” Lí Anh Ái tiếp tục vây quanh An Tiểu Tâm lượn vòng quanh.
“Được rồi được rồi, tem bị chị lượn quanh đầu cũng muốn hôn mê rồi, hôm nay công việc phải giao tiếp, rất nhiều chuyện đấy.” An Tiểu Tâm hướng bàn làm việc của mình đi tới.
“An Tiểu Tâm, chị cho em biết, cái dáng vẻ này của em, khôngthích hợp đi phòng quan hệ. Phụ nữ ở đó là phải khéo léo, quyến rũ khêugợi, cũng không phải là loại như em ấu trĩ. Tan việc,chị muốn đại cảitạo từ đầu đến chân cho em. Tránh cho người khác nói cấp dưới của Lí Anh Ái đi ra ngoài, chất lượng không tốt.” Lí Anh Ái nói năng hùng hồn.
“Trẻ tuổi có gì không tốt, chị cầu xin còn không cầu được đấy.” An Tiểu Tâm cũng thích cùng Lí Anh Ái nói chuyện nhẹ nhõm thoải mái.
Lí Anh Ái mở trừng hai mắt, hạ thấp giọng nói: “Buổi tối, thuậntiện đại bức cung, đem chuyện ngày hôm quasau khi chị về nói cho chịbiết. Ừ, cô bé quàng khăn đỏ không bị sói xám lớn ăn hết à?”
“Cút.” An Tiểu Tâm đỏ mặt, không để ý tới cô, vội vàng đi thu thập đồ đạc. Sở Úc nói muốn tự minh mang theo An Tiểu Tâm đến phòngquan hệ báo cáo .
Anh Bồi mặt lạnh lùng, đi tới trước phòng làm việc, nhìn thấy Đinh Phổ Nguyệt đang an an ổn ổn ngồi tại chỗ vội vàng cái gì đó.
“Đinh Phổ Nguyệt, đi vào.” Anh Bồi không nhìn cô, trực tiếp đi vào phòng làm việc.
Đinh Phổ Nguyệt khóe miệng hàm chứa một tia cười, không chút nào khẩn trương đi vào theo.
Anh Bồi ngồi ở bàn làm việc lớn phía sau, đôi tay giao bắt chéotrước ngực, nhìn chằm chằm Đinh Phổ Nguyệt đứng ở trước mặt trầm tư hồilâu.
“Là cô đúng không?” Anh Bồi rốt cuộc mở miệng.
“Cái gì?” Đinh Phổ Nguyệt cười.
“Những hình kia, những bài đăng đó.”
“Dạ, không sai.”
Anh Bồi gật đầu một cái, nhếch miệng , đột nhiên thay đổi đề tài: “Công việc, cô tìm xong rồi sao?”
“Nhanh. Thế nào? Không kiên nhẫn được nữa?” Đinh Phổ Nguyệt vuốt ve bên tai mình, nghiêng đầu hỏi.
“Hai tuần lễ tôi sẽ ở châu Âu, hi vọng tôi lúc trở lại, cô thu dọn tốt tất cả.” Anh Bồi không văn vẻ.
“Được, không thành vấn đề.” Đinh Phổ Nguyệt sảng khoái đáp.
“Cô có thể đi ra ngoài.” Anh Bồi cúi đầu, chuẩn bị làm việc.
“Tại sao không hỏi tôi vì sao đăng những tấm hình kia?” Đinh Phổ Nguyệt ngược lại tò mò.
“Không phải là vì An Tiểu Tâm, thì chính là vì Khúc Như Y. Đối với những thứ tính toán nhỏ nhặt này, tôi không có hứng thú.” Anh Bồi cũng không ngẩng đầu lên nói.
“Như thế nào? Cùng người chết tranh cảm giác ra sao? Tôi thấy sắc mặt anh không tốt lắm .” Đinh Phổ Nguyệt nhẹ nhàng cười.
“Đi ra ngoài!” Anh Bồi rốt cuộc ngẩng đầu, trong tròng mắt đen có ngọn lửa nguy hiểm.
“A, được, đi ra thì đi ra.” Đinh Phổ Nguyệt nhún nhún vai, xinh đẹp đi ra ngoài. Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em - Chương 37
Làm ra vẻ thành thục . . .
An Tiểu Tâm đến phòng quan hệ trình diện sau, mới sâu sắc cảm nhận được ở phòng sếp tổng là ung dung tự tại cỡ nào.
Thần Sâm phòng quan hệ nói ra cho oai là quan hệ xã hội, nhưng thực chất những thứ kia chỉ là muốn thúc đẩy mở rộng sản phảm, là hình tượng tuyên truyền của công ty , xử lý nguy cấp xác thực hạng mục công việcquan hệ xã hội cũng giao cho phía ngoài chuyên nghiệp công ty làm.
Phòng quan hệ chân chính làm, nói đơn giản một chút, phụ trách đốingoại tiếp đãi khách hàng, phụ trách đối nội tổ chức các hạng mục hoạtđộng cho nhân viên. Phức tạp mà nói, công ty chỉ cần dính đến hai ngànhnày trở lên, bọn họ cũng có thể nhúng tay vào.
An Tiểu Tâm mới tới ngành này, chưa quen cuộc sống nơi đây,là đốitượng vừa gần điểm nóng công ty, tốnmột phen hơi sức mới sáp nhập vàophòng quan hệ riêng biệt. Người lãnh đạo trực tiếp của cô là phó quản lý Hà là một người năng động khoẻ mạnh, đàn ông trung niên, là người sảng khoái hào phóng, cùng người giao tiép thủ đoạn hạng nhất, những vần đềtrên bàn rượu là sở trường của ông. Thế nhưng, đối với hoạt động sắp xếp tổ chức, ông ấy lại không