Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
, giống như là muốn hút khô cả linh hồn của cô , ném cô vào hoả lò dục vọng, muốn cô lập tức bị thiêu đốt thành tro tàn.
Anh lửa nóng môi, linh hoạt lưỡi, thân hình cường tráng, cánh tay có lực , mùi đàn ông đặc thù, không một chút chèn ép lý trí phản kháng cuối cùng của cô.
Lặng lẽ, tay cô từ từ buông thong xuống. Dần dần,đùi cô mềm xuống, chỉ có thể bám vào trên người anh, thừa nhận anh lửa nóng làm cho người khác hoảng hốt lại ngọt ngào hành hạ.
Môi của anh tiếp tục do dự đến cổ của cô, một đường nhỏ vụn nhẹ gặm, da thịt trắng nõn mềm mại không thể tin được, làm anh nghĩ phải thưởng thức nhiều hơn. Xuống phía dưới, xuống phía dưới, nụ hôn của anh ở bên ngoài xương bả vai An Tiểu Tâm lưu luyến, tay của hắn thật chặt ghìm chặt hông của An Tiểu Tâm, đem cô hướng trong ngực mình, hướng nữa vào, hận không thể đem cô tiến vào trong lồng ngực.
“Ưm” An Tiểu Tâm đau lên tiếng , Anh Bồi dừng lại, rốt cuộc ngừng hôn, đem đầu An Tiểu Tâm đặt tại trong ngực mình, thật chặt ôm lấy cô, vững vàng hơi thở của mình.
Chui đầu vào trong lồng ngực Anh Bồi, An Tiểu Tâm từ nhanh chóng từ trong nam nữ thân mật tỉnh lại.
Vô sỉ, hạ tiện, An Tiểu Tâm ở trong lòng cho mình định nghĩa. Nước mắt, tràn ra mi.
Không thể nghi ngờ, Anh Bồi hôn kỹ thuật cực kỳ cao. Cô chưa bao giờ biết giữa nam nữ thật sự có thể mạo hiểm nhiệt tình như vậy, nếu như Anh Bồi nghĩ, tối nay lừa gạt mình lên giường cũng không phải là không thể nào.
Nhưng là, Đinh Phổ Nguyệt nằm qua trong khuỷu tay Anh Bồi, nằm qua bất kỳ nữ nhân nào cô không biết, có lẽ, còn có cả Khúc Như Y từng nằm qua. Chẳng lẽ, cô cũng muốn trở thành một trong các cô ấy , trở thành tình nhân của anh, chờ hắn thương hại, cho đến khi anh chán ghét vứt bỏ chính mình ngày đó sao? An Tiểu Tâm, thì ra là mi cũng chẳng có đặc biệt gì đâu.
Anh Bồi thật vất vả vững vàng lại, nhẹ nhàng đem An Tiểu Tâm tự trong ngực đỡ dậy, nâng mặt của cô lên, đối với cô đầu độc cười. Tuấn lãng lại thâm sâu khắc ngũ quan, bị nụ cười cảm giác nhu hòa, dưới ánh chiếu ấm áp nhu nhu tình. Lòng của An Tiểu Tâm giống như bị kim châm đau nhức .
Giọi vào tầm mắt Anh Bồi, là nước mắt ràn rụa của cô.
“Thế nào?” Anh Bồi đè lại hai vai của cô, tâm không ngừng trầm xuống.
“Không có gì” An Tiểu Tâm xoa một chút lệ trên mặt, cố buông lỏng hỏi, “Tôi có gì đặc biệt sao? Anh thử qua, tôi so những người phụ nữ khác ngọt hơn sao?”
“An Tiểu Tâm!” Anh Bồi cắn răng, sắc mặt thâm trầm giống bão táp ở dưới biển rộng.
“Ừ” An Tiểu Tâm lui về phía sau mở một bước, cứng ngắc nói: “Nụ hôn của anh cũng không có gì đặc biệt lắm, chỉ là kỹ thuật khá hơn một chút mà thôi. Sở Úc so với anh dịu dàng hơn nhiều. Ẩm ướt tôi chưa từng thử qua, thật đáng tiếc.Tôi nghĩ nếu anh ấy còn sống, có lẽ tôi sẽ thích nụ hôn của anh ấy hơn.”
“An Tiểu Tâm, cô cái gì cũng không cảm thấy sao?” Anh Bồi tức giận hỏi.
“Cảm thấy cái gì, tôi nghĩ, tôi cùng Đinh Phổ Nguyệt, Khúc Như Y, còn có những người phụ nữ trước kia đếm không hết của anh cảm giác giống nhau như một chứ? Hẳn có cái gì khác nhau ?” An Tiểu Tâm cười lạnh hỏi ngược lại.
Anh Bồi đè nén trong lòng sóng to gió lớn, nheo lại mắt, ánh mắt bén nhọn trên trên dưới dưới chân chân quan sát cô ba phút.
Cô cảm thấy này ba phút so một năm còn dài hơn, cô ở dưới ánh mắt của anh không chỗ nào che giấu, chỉ sợ bộc lộ yếu ớt trong lòng.
Cô cứng ngắc lưng, tái nhợt đứng ở đó, không biết bao nhiêu lần tự nói với mình, người đàn ông trước mắt này không được, tuyệt đối không được.
Anh Bồi trong cuộc đời lần đầu tiên sinh ra cảm giác bó tay hết sức, cảm giác bất lực. Anh không biết làm sao ứng đối cảm giác xuất hiện mới mẻ này, cảm giác nóng rát thiêu đốt anh , chỉ có thể cố gắng bình phục tâm tình, chậm rãi đổi đề tài: “Tổng giám đốc là một trung tâm thị phi, rời đi nơi đó, năng lực của cô có thể bộc lộ toàn diện ra ngoài.”
“Tôi không cần phát huy năng lực gì, tôi cảm thấy được tình hình như bây giờ rất tốt.” An Tiểu Tâm ngữ điệu lạnh lùng chống đỡ.
“Rất tốt? Cô cứ như vậy giả bộ ngu ngốc lười biếng sống qua ngày? Cô tính toán nửa chết nửa sống như vậy, lãng phí sinh mạng tới khi nào? Cái tên Đặng Dịch Triều, thật đáng giá như vậy với cô sao?” Anh Bồi đề cao thanh âm, thất bại phát hiện An Tiểu Tâm nói những câu đó đâm trúng chỗ yếu của anh, làm cho anh nghĩ tỉnh táo cũng tỉnh táo không được. Đặng Dịch Triều ba chữ này từ trong miệng anh nói ra khó khăn như vậy, giống như có cây đao từng nhát từng nhát lăng trì lòng của anh.
“Đáng giá!” An Tiểu Tâm mặt không có vẻ gì trả lời lớn tiếng.
Anh Bồi khuôn mặt không một chút máu, nhìn An Tiểu Tâm quật cường lui hai bước, xoay người rời đi.
Cửa không tiếng động khép lại, An Tiểu Tâm như là bị cái gì kích động, không tự chủ được bước về trước bước đến cạnh cửa. Sau đó, cô một tay đỡ cạnh cửa, một tay che miệng lại, nước mắt, tuôn rơi chảy xuống.Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em - Chương 36
Giả bộ nai tơ . . .
Buổi sáng, An Tiểu Tâm không giống như ngày thường chạy bộ, cô sợ ở đó nhìn thấy Anh Bồi, cũng sợ ở đó không thấy được Anh Bồi.
Lười biếng rời giường, cô phờ phạc nướng hai cái bánh bao, nấu mộtly cà phê. Không biết thế nào, bánh bao ăn ở trong miệng giống như nhaisáp nến, ngay cả bình thường cảm thấy hết sức hương thuần cà phê, cũngđột nhiên khổ sở khó có thể nuốt xuống.
Đi tới phòng tắm, trong gương là một cô gái mắt gấu mèo 0.0 dơ dáy lầm bầm lầu bầu quở trách: “An Tiểu Tâm, mi xem một chút cái dáng vẻ ma quỷ của mình xem? Người kháckhông biết còn tưởng rằng ngươi cách xa phòng sếp tổng liền không sốngđược!”
Không được, không thể để dơ dáy như vậy đi làm, làm cho người ta chếgiễu. An Tiểu Tâm lập tức quyết định muốn trang điểm cho mình một chút.
Đầu tiên cô nhảy vào trong bồn tắm nước nóng, toàn thân lỗ chân lông cũng đều mở ra, tắm xong lúc đi ra gương mặt đều đỏ bừng. Sau đó, côcầm lên lược to cùng máy sấy, đem tóc dài chải vừa thẳng vừa đen. Dùnglược nhọn, cô phân ra trên trán một ít tóc, ngang qua tới khép tại phíatrên não trái, vấn thành một bánh bao nhỏ đáng yêu, lại dùng một cáicài tóc xinh đẹp thủy tinh cố định lại, còn lại tóc là thả ở phía saulưng.
Xem một chút trong gương rõ ràng là một cô gái trẻ lại không ít, AnTiểu Tâm đem đồ dùng trang điểm đã lâu không dùng lấy ra. Nhìn một chút ngày tháng sản xuất, ừ, hoàn hảo chưa có hết hạn. Cô ở trên mặt đánhtầng phấn lót thật mỏng, ở má quét một tầng má màu hồng nhàn nhạt, đuôimắt nơi chà một chút xíu cùng màu bóng mắt, lại đang trên môi tô lên một lớp son nước màu nhẹ. Phương pháp trang điểm này là An Tiểu Tâm khi học đại học cùng Sở Úc ở thời điểm còn yêu nhau học, năm đó học còn mấtchút công sức. Không nghĩ tới chuyện cách nhiều năm, cô vẫn trang điểmthuận buồm xuôi gió.Bất quá. Chẳng qua, cô chỉ biết trang điểm loạithiếu nữ ngây thơ, bây giờ nhìn lên, hiệu quả sau trang điểm, có chútchưa đủ kinh nghiệm. Cô soi gương nhìn bên trái một chút, nhìn bên phảimột chút, cuối cùng quyết định, cứ như vậy.
Xoay người trở lại phòng ngủ, đến trong ngăn tủ tìm ra một cái váymàu trắng thêm một đôi giày cao gót cũng màu trắng. Đây là trang phục và đạo cụ lúc tốt nghiệp đại học năm ấy tìm việc làm, trừ Tần Xuân Hinhcho cô mấy cái kia, coi như là trang phục đắt tiền nhất của cô rồi.
Mặc xong tất cả, cầm lên túi xách của mình, An Tiểu Tâm hướng vềphía gương to nhìn mình một lần cuối cùng, sau đó đi ra cửa nhà.
Đi ra khỏi cửa xuống lầu, giữa ánh mặt trời mùa hè dặc biệt rực rỡchiếu xuống, An Tiểu Tâm híp híp mắt, mơ hồ nhìn thấy có người đứng ởcách đó không xa đối với mình mỉm cười.
“Sở Úc?” An Tiểu Tâm kinh ngạc.
Sở Úc tay kéo áo khoác tây trang, nhìn thấy An Tiểu Tâm đầu tiên liền ngơ ngác không kéo thần trí về được.
“Sở Úc, anh xem em trang điểm như vậy xinh đẹp không?”
“Sở Úc, anh cảm thấy em mặc váy nhìn được không?”
“Sở Úc, đỡ em một chút, chân của em thật là đau nha.”
. . . . . . Thanh âm thiếu nữ non nớt lại ngây thơ giống như xuyên thấu nămtháng hướng tới lần nữa vang vọng ở bên tai, An Tiểu Tâm váy áo trắngnoãn như hạt cát nhỏ không nhiễm bụi trần, tựa như nhiều năm trước vậynhanh nhẹn đi về phía mình, nhưng Sở Úc ở trong lòng lại bi ai biết,tất cả đều đã thay đổi.Anh hy vong thời gian vĩnh viễn dừng lại ở khoảnh khắc đó, hai người chưa bao giờ chia lìa, chưa bao giờ tổn thương.
“Sở Úc? Ngẩn người cái gì vậy?” An Tiểu Tâm hỏi.
“A, không có gì, em hôm nay nhìn qua giống như là trở lại lúc học đại họ