Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
đi. Đầu kia nói không chừng đã đi, xe của chúng ta vẫn còn ở đó, có lẽ có thể chạy đi.”
Anh Bồi vỗ vỗ An Tiểu Tâm, vui vẻ ra mặt mà nói: “Thật thông minh, trở về ta nói chocô thăng chức.” Sau đó theo hướng cũ bò trở về
An Tiểu Tâm theo ở phía sau, nhỏ giọng nói: “Nói chức không cần, có thể tăng lương, hắc hắc.”
Anh Bồi mắng cô: “Tham tiền, không có tiền đồ.”
An Tiểu Tâm phản bác: “Không nhiều tình cảm như anh phú đại nhị,có tiền là có tất cà.Tiền là cuộc sống của tôi a
Anh Bồi bò có chút thở hổn hển, nhỏ giọng nói: “Muốn tiền, tìm người có tiền gả cho không được sao, Sở Úc có rất nhiều tiền. Hiện tại rất nhiều cô gái không phải đều như vậy sao?”
An Tiểu Tâm nghe cắn cắn môi, không lên tiếng
Anh Bồi dừng lại thở, quay đầu lại tìm hiểu xem An Tiểu Tâm nói: “Thế nào? Tôi nói không đúng?”
An Tiểu Tâm đột nhiên lẳng lặng nói: “Anh Bồi, Đinh Phổ Nguyệt không phải vì tiền của anh mới đi chung với anh, cô ấy thật sự yêu anh.”
Anh Bồi nghe thế nhưng cười a a : “Cô đừng làm tôi sợ, tôi tình nguyện cho cô ấy tiền của tôi. Trừ tiền, tôi không cho cô ấy cái khác được.”
An Tiểu Tâm nhẹn lời, nửa ngày mới gian nan nói: “Nó nghe anh nói như vậy khẳng định rất khổ sở.”
Anh Bồi nhún nhún vai, “Trước đó đã nói tốt lắm, mọi người theo nhu cầu, không vượt tình cảm.”
An Tiểu Tâm trong lòng vốn là đối với Anh Bồi vừa có ấn tượng tốt nay vì đề tài này mà oanh liệt giảm xuống, cô suy nghĩ một chút, yếu ớt nói : “Anh Bồi, anh có thể hay không chớ tổn thương nhiều quá đến Phổ Nguyệt?”
Không đợi Anh Bồi trả lời, An Tiểu Tâm rồi lập tức phất phất tay nói: “Thôi, làm như tôi chưa nói, vốn là tôi cũng không có tư cách gì để nói cái này, anh coi như không nghe thấy được rồi.”
Anh Bồi đang trầm mặc liếc hai mắt An Tiểu Tâm, không lên tiếng, lại tiếp tục bò lên phía trước
An Tiểu Tâm ở phía sau đi theo, trong lòng ác độc ngoan ngoan mắng: “Hoa hoa công tử, sớm muộn cũng dính AIDS.”
Đang suy nghĩ, chỉ nghe Anh Bồi ở trước mặt lười biếng nói: “Lại trong đáy lòng mắng tôi dính AIDS chứ gì? Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ chú ý vệ sinh.”
An Tiểu Tâm há hốc miệng, lập tức đỏ mặt. Này Anh Bồi khi nào thì biết thuật đọc tâm người khác thế. Anh Bồi dường như thấy biểu tình một dạng của cô, cười a a.
Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em - Chương 18
Ở Châu Phi bị thương
Thật khó khăn mới bò đến lối vào, Anh Bồi bảo An Tiểu Tâm đừng động, còn bản thân đi đến trước lối ra quan sát. Một lát sau, anh trở lại hưng phấn nói: “Không có ai, đi mau”.
An Tiểu Tâm cũng dùng hết sức lực, không để ý đến chân bị thương, cùng Anh Bồi làm một tiếng cổ vũ để tinh thần hắn hái thêm rồi bò đến lối vào, nhếch nhác bò ra ngoài. Bên ngoài trăng lên đỉnh đầu, gió mát thổi nhẹ phật phật, mặc dù còn nóng, nhưng so với cái ống xi măng nhỏ bé chật hẹp nóng bức, thật giống như là đến thiên đường. Anh Bồi kéo An Tiểu Tâm muốn chui vào một bụi cỏ cách đó không xa, nhưng An Tiểu Tâm không chuyển động, đỏ mặt nói: “Anh Bồi…Tôi muốn đi nhà cầu”.
Anh Bồi sửng sốt, lo lắng nhìn xung quanh, dùng một loại biểu tình phụ nữ thật phiền phức nhìn cô nói: “Ngươi nhanh lên một chút”.
An Tiểu Tâm nói: “Anh tránh xa một chút”.
“Tôi mới không them nhìn cô!” Anh Bồi không nhịn được, xoay người sang chỗ khác.
An Tiểu Tâm hướng chỗ phía xa đi tới hai bước, lại không dám đi quá xa, ngồi chồm hỗm xuống đi tiểu. Đời này cô lần đầu đi nhà cầu mà tim gan run bần bật như vậy, xong chuyện này cô thật nhanh mặc quần vào rồi đứng dậy. Nhưng không nhìn thấy Anh Bồi, cô lập tức hoảng hốt trong chốc lát một gáy toàn mồ hôi. Vừa định kêu, chỉ thấy Anh Bồi từ một tảng đá cách vài mét bên ngoài nhảy vọt ra, cũng sửa sang lại quần. An Tiểu Tâm trong lòng buông lỏng, phẫn hận nghĩ, vừa rồi ai mới nói mình phiền toái mà, có khả năng anh đừng đi nhà cầu a.
An Tiểu Tâm vội vàng bước nhanh lại nghênh đón, đột nhiên nhờ có ánh trăng, cô nhìn thấy ở sau tảng đá hiện ra mặt người. Trong tay người kia cầm một con dao tựa hồ còn đen hơn trong hang hốc. An Tiểu Tâm hoảng sợ trợn to hai mắt, thét chói tai kêu lên: “Anh Bồi, phía sau có người!”.
Anh Bồi lập tức xoay người, quả nhiên nhìn thấy một người da đen đang ở sau lưng của anh, cầm trong tay một con dao cán dài đang muốn hướng anh đâm tới. Trong lúc nguy cấp, anh dùng thân thủ quyền cước đã học khi còn trẻ, đá xoáy một cái, đem họng súng đá sang chỗ khác, đạn bắn vào cát trên đất bốc lên một làn khói. Anh Bồi thừa dịp người da đen kia không kịp giành lại lần thứ hai, đã nhào tới đem hắn quật xuống mặt đất lần nữa. Người da đen kia hết sức cường tráng, thừa dịp Anh Bồi không đem hắn ép chặt, lật người đem Anh Bồi đè ở phía dưới. Anh Bồi ra sức chống cự, cùng người đàn ông da đen kia vật lộn.
Anh Tiểu Tâm biết mình phải giúp một tay, cô hoảng hốt mọi nơi tìm lung tung, có thể tìm thấy vũ khí hay không. Bên cạnh có một hòn đá lớn, cô xoay người lại lấy, nhưng hòn đá kia vẫn không thể động đậy. Cô lập tức buông tay, ở mọi nơi chạy loạn rốt cuộc ở một căn phòng bên cạnh tìm được hai khối gạch. Cô cầm gạch lên chạy trở lại thấy người da đen kia vừa lúc đang cưỡi trên người Anh Bồi, cô không chút nghĩ ngợi, điên cuồng đem gạch ném người da đen kia. Gạch nện vào sau lưng người da đen rơi xuống đất, người da đen đó không bị thương chút nào.
Người da đen đang cùng Anh Bồi đánh nhau, phát hiện An Tiểu Tâm ném gạch vào trên người hắn không khỏi sợ hết hồn. Đợi bị ném vào người, mới biết là gạch, hời hợt. Thừa dịp hắn phân tâm, Anh Bồi lật người cưỡi lại trên người hắn, giơ tay lên ở cằm hắn đánh hai đấm. Người da đen kia đưa hai tay lên bóp cổ Anh Bồi, Anh Bồi cũng dùng hai tay bóp cổ hắn. Hai người dùng hết sức lực, lập tức cầm cự được.
“Giúp…Nhanh…” Anh Bồi mặt đỏ bừng, nhắc nhở An Tiểu Tâm.
Anh Tiểu Tâm liền lăn một vòng đem gạch nhặt trở lại, đi tới bên cạnh người da đen, run rẩy giơ gạch lên, dùng gạch đập vào đầu người da đen. Gạch đập vào đầu người da đen vỡ thành hai mảnh, nhưng người da đen cư nhiên không có sao, ngược lại càng tăng thêm lực bóp cổ Anh Bồi muốn đem anh trên người ném xuống. Anh Bồi lúc này mặt đã đỏ tới tận mang tai không nói ra lời, chỉ dùng sự dẻo dai mạnh mẽ áp chế người da đen, làm cho hắn không thể phản kích. An Tiểu Tâm khẽ cắn răng, hai bước đi đi lại lại lấy một hòn gạch khác nhặt lên. Lúc này cô sử dụng toàn bộ sức lực, nhắm ngay đầu người da đen, vừa nhắm mắt vừa ngoan độc đập xuống. Người da đen bị Anh Bồi bóp cổ ở đầu cũng không thể nhúc nhích. Chỉ có thể trơ mắt nhìn gạch nện xuống. An Tiểu Tâm lúc này đem gạch nện ở trên mặt người da đen, trong lúc nhất thời trên mặt hắn toàn là máu, hắn kêu thảm thiết một tiếng buông tay bóp cổ Anh Bồi ra sờ trên mặt mình.
Anh Bồi há hốc miệng thở gấp, lung tung sờ những mảnh vỡ vụn bên cạnh viên gạch, điên cuồng mãnh liệt ném trên đầu người da đen.
Rốt cục, người da đen kia hoàn toàn mất đi năng lực phản kháng, cả mặt đầm đìa máu tươi nằm thẳng cẳng không nhúc nhích. Anh Bồi lảo đảo đứng dậy, che cổ mạnh mẽ ho khan. An Tiểu Tâm nhìn lên người da đen trước mặt gương mặt gần như bị hai người đập nát, buồn nôn. Cô nghĩ chống đỡ mình đứng lên, nhưng đùi mềm không đứng nổi. Anh Bồi thở hổn hển duỗi tay về phía cô, thở phì phò nói: “Đi mau, có thể còn có người khác”.
An Tiểu Tâm đưa tay cho anh, mượn lực của anh đứng lên, nhưng dưới đùi không yên, đầu đụng vào ngực Anh Bồi. Anh Bồi vừa mới một hồi chiến đấu cũng không có khí lực, bị An Tiểu Tâm va chạm cũng không khỏi lui về sau hai bước. Hắn một tay đỡ lấy đầu vai An Tiểu Tâm đem thân hình hai người ổn định, một tay xoa cái trán của An Tiểu Tâm bị đụng đỏ, giọng nói khàn khàn trêu chọc nói: “Hiện tại cũng không phải thời gian tốt để ôm ấp yêu thương…”
An Tiểu Tâm đại khái là đụng hôn mê, ngây ngô hơi ngước đầu nhìn khuôn mặt Anh Bồi bẩn thỉu nhếch nhác, mặc anh đưa tay vuốt lấy trán mình. Cô chỉ cảm giác cả người ê ẩm mềm nhũn, nhưng lòng cô lại an tĩnh khác thường.
Nhưng là, Anh Bồi vừa mới nói một nửa, vẻ mặt chợt biến. Anh đột nhiên mạnh mẽ đem An Tiểu Tâm vốn là đang đứng ở trước mặt anh, đẩy ngã sang một bên. An Tiểu Tâm không kịp giữ thăng bằng liền ngã xuống dưới đất, bên tai nghe thấy thanh âm ầm ầm.
Là tiếng súng! An Tiểu Tâm kinh hoảng muốn chết, nằm trên mặt đất đưa lưng về phương hướng nhìn, quả nhiên nhìn thấy một bóng người nhanh chóng đến gần. Cô vội vàng quay đầu tìm kiếm Anh Bồi, ánh mắt nhìn thấy Anh Bồi một thoáng, toàn bộ thế giới dường như dừng lại.
Cô hoảng sợ mở to mắt, thấy Anh Bồi ngũ quan vặn vẹo, hai đầu gối chạm đất, m