Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
ách tường, vừa theo sát An Tiểu Tâm. Trong không gian trụ nhỏ hẹp, Anh Bồi mọi cử động phải cực thận trọng . An Tiểu Tâm thấy anh gian nan giơ lên cánh tay cởi áo T-shirt, nhưng bàn tay anh không duỗi thẳng được, cùi chỏ luôn là đụng phải xi măng phía trên, bất luận như thế nào cũng không cởi được. Anh Bồi thử mấy lần, cuối cùng thở hổn hển nói: “An Tiểu Tâm, cô có giúp tôi không hả?”
An Tiểu Tâm trừng mắt hỏi anh: “Anh cởi quần áo làm gì?”
Anh Bồi nặng nề thở ra một hơi, buông lỏng sức lực, thân thể đi xuống, cùng An Tiểu Tâm chen chúc. Anh Bồi nằm như vậy, buông lỏng một chút thân thể nói: “An Tiểu Tâm, cô không có lực hút lớn như vậy làm cho tôi khơi dậy thú tính.”
Anh nói hai chữ thú tính này rất rõ, làm mặt An Tiểu Tâm đỏ lên, thân thể khẽ nhộn nhạo. Anh Bồi đem hai tay mình dọc theo đầu duỗi thẳng lên, An Tiểu Tâm thật phí sức mới đem áo T-shirt đắt tiền của anh cởi ra. Hai người thật sự quá gần, An Tiểu Tâm liền nằm trên ngực trần trụi của Anh Bồi. Anh Bồi giống như không phát hiện An Tiểu Tâm có bất an, anh đảo lộn thân thể một cái, một nửa đè ở An Tiểu Tâm trên người, từ từ lại chuyển đổi thành tư thế quỳ bò. Sau đó anh lui về phía sau, dùng sức đem T-shirt trong tay mình xé thành hai nửa, lật mình một chút, biến thành hai miếng băng đơn giản, chia ra cột vào đùi An Tiểu. Bởi vì trong ống dẫn ánh sáng rất tối, Anh Bồi lấy tay sờ lên chân An Tiểu Tâm để xác định chỗ. An Tiểu Tâm lúc này cũng biết anh muốn làm gì, nhưng bị anh động vào vẫn làm cho tâm hoảng loạn. Không khí có chút lúng túng, An Tiểu Tâm cảm thấy bất an, vì vậy cô mới ù ù cạc cạc nói: “Anh phó tổng tài, đây là anh tự mình xé đồ băng bó cho tôi đó, đến lúc đó anh cũng đừng bắt tôi đền tiền quần áo cho anh, một tháng tiền lương của tôi cũng không mua được một cái đâu.”
Anh Bồi thở hổn hển, vừa lục lọi, vừa buộc lại. Nghe lời nói An Tiểu Tâm, anh định thần nói: “An Tiểu Tâm, lúc này cũng đừng kêu Anh phó tổng tài, cô không cần uổng phí sức lực, trực tiếp gọi Anh Bồi được rồi.”
Nói xong, anh lại sờ sờ chân An Tiểu Tâm , nói: “Như thế này, cố chịu đựng một chút, tốt hơn là không có gì, giờ chúng ta bò nhanh lên một chút.”
An Tiểu Tâm nhịn đau, mới vừa rồi cô nằm một hồi cũng cảm thấy đỡ áp lực hơn trước, vì vậy quỳ đứng lên tiếp tục bò lên phía trước. Mỗi một lần bò cô lại cảm thấy tay chân đau đớn tột cùng, nhưng cô cũng chỉ cắn răng, so với sống chết quan trọng hơn nhiều . Bò bò bò…, ánh sáng từ từ cũng hiện ra, đoán chừng cũng sắp đến cửa ra. Anh Bồi kéo An Tiểu Tâm nói: “Cô ở phía sau đi, tôi bò trước cho, sắp đến cửa ra, nhất thiết đừng chuyện.”
An Tiểu Tâm gật đầu một cái, yên lặng nhìn Anh Bồi, cũng không dám lớn tiếng. Thời điểm nhìn thấy nguồn sáng, Anh Bồi bảo An Tiểu Tâm đừng động, mình hướng miệng ống bò đi. Trái tim An Tiểu Tâm từng trận đập cuồng loạn, che miệng nằm xuống, ánh mắt gắt gao nhìn vào bóng dáng của Anh Bồi, một cử động cũng không dám. Không bao lâu, Anh Bồi trở lại, không nói một lời đẩy An Tiểu Tâm theo đường cũ bò trở về. Bò chừng 5 phút, ánh sáng lại tối xuống, anh mới dính vào An Tiểu Tâm bên tai nhỏ giọng nói: “Bên ngoài tất cả đều là người da đen, phải là ** võ trang, bọn họ chặn ở một số ở nhà phía trước, chúng ta căn bản không ra được.”
“A? Vậy làm thế nào?” An Tiểu Tâm luống cuống.
“Đừng nóng vội, chúng ta chờ xem một chút, xem buổi tối họ có bỏ đi không.” Anh Bồi cau mày nói
An Tiểu Tâm trong lòng cực bồn chồn lo lắng, thấy Anh Bồi nhíu mày, biết bây giờ nên đồng tâm hiệp lực. Vì vậy cô không có nói gì nữa, cố buông lỏng thở ra, lập tức nằm ngửa xuống, nói: “Được, vậy thì được quyền nghỉ ngơi. Anh Bồi, lần này tới Châu Phi với anh tôi mệt mỏi quá rồi, đụng chuyện gì cũng xui xẻo. Khi trở về tiền phụ cấp công tác phải tăng thêm mới được.”
Anh Bồi thấy An Tiểu Tâm nằm xuống, suy nghĩ một chút, cũng cheo lấn theo người An Tiểu Tâm nằm xuống. An Tiểu Tâm vừa định phản kháng, Anh Bồi lập tức nhỏ giọng nói: “Suỵt, không nằm như vậy hai chúng ta nói thế nào? Thanh âm lớn như cô là muốn bên ngoài nghe hả?”
An Tiểu Tâm bĩu môi, không thể làm gì khác hơn là cùng anh chen chúc. Anh Bồi hai cánh tay vòng trước ngực, một hồi đã cảm thấy không thoải mái. Anh suy nghĩ một chút, đưa tay trái ra nâng đầu An Tiểu Tâm lên cao, để cho đầu cô gối lên cánh tay phải của mình, sau đó thở ra một hơi, như vậy thư thái hơn nhiều. An Tiểu Tâm giùng giằng muốn ngồi dậy, ngẩng đầu mạnh một cái, đầu lại đụng vào xi măng trên vách ống, bịch một tiếng, mắt nổ đom đóm, trời đất quay cuồng,choáng váng lại ngã trở về. Anh Bồi nghe thanh âm kia cũng biết cô bị đụng mạnh rồi, vội vàng đem thân thể của cô nghiêng đi , đỡ mặt của cô, nhìn vết thương trên trán. Mặc dù ánh sáng rất tối, nhưng vẫn nhìn thấy da nhanh chóng ửng hồng, sau đó một chút xíu sưng lên. Anh Bồi thổi thổi vết thương của cô nói nói: “Tôi nói cô gấp cái gì? Tôi còn chưa tới mức bụng đói ăn quàng với cô. Đây là để nằm phải thoải mái một chút nha, nếu không hai cánh tay tôi nhét qua nhét lại khó chịu quá.”
An Tiểu Tâm bị đau rớt nước mắt, nhắm hai mắt, nghĩ tới não mình chắc bị chấn động, nếu không cũng tê liệt rồi nhất thời không có đáp nổi lời nói của Anh Bồi. Anh Bồi buồn cười nhìn cô, thấy trên lông mi cô lóe nước mắt, khóe miệng mím môi một cách đáng thương, chân mày nhíu lên, nhất thời lại không dời được tầm mắt
Sau đó anh lại cảm thấy có chút khác thường, An Tiểu Tâm mặc mỏng manh ngọ ngoạy trong ngực anh. Hai người trên người đều có mồ hôi, nhơn nhớt nhét chung một chỗ,lộn xộn, dừng lại một chút anh nhanh chóng nắm bắt được dấu vết mùi hương thoang thoảng. Anh không nhịn được theo mùi hương kia nhích lại gần cổ An Tiểu Tâm, sau đó, anh rõ ràng nhìn thấy trước ngực An Tiểu Tâm phơi bày ra da thịt trắng noãn. Trên da thịt đang hiện đầy tầng mồ hôi mịn, rót thành một dòng suối nhỏ,chảy xuống quần áo phía dưới làm cho miệng lưỡi anh khô rát. Đầu óc trống rỗng một khoảng, Anh Bồi mạnh mẽ xoay đầu sang chỗ khác, hít một hơi thật sâu.
Không khí lập tức yên lặng xuống. An Tiểu Tâm dùng hết sức còn sót lại cực lực di chuyển thân thể cách xa Anh Bồi ra một chút, vuốt trán của mình nhẹ nhàng hít thở không khí.
Anh Bồi nằm, ở nơi đó chỉ cảm thấy càng ngày càng nóng, há mồm giễu cợt nói: “Chớ động đây. An Tiểu Tâm, tôi mới phát hiện, thì ra là bản thân tôi tốt như vậy. Nếu không phải thời điểm này, cô muốn xin gối cánh tay của tôi tôi cũng không thèm cho.”
“Dạ dạ dạ, tiểu nhân không biết dầu gì. Trong công ty nếu những người nọ, biết được tôi gối cánh tay lão nhân gia ngài, không đem tôi xé xác mới là lạ.” An Tiểu Tâm khinh thường tiếp lời nói.
Anh Bồi nghe ngược lại cười, nói: “Chúng ta hiện tại cũng coi là cùng sinh ra tử rồi, có thể bình yên nói chuyện , được không?”
“Nói đi, dù sao rảnh rỗi không có việc làm.” An Tiểu Tâm nhún nhún vai
“Tôi cảm thấy được cô đặc biệt hẹp hòi đến cả cà phê cũng tiếc rẻ không cho tôi uống được?” Anh Bồi nói.
“Tôi hẹp hòi?” An Tiểu Tâm trong ánh sáng mờ tối khẽ ngẩng đầu trừng Anh Bồi: “Anh có biết hay không, đó là Jamaica chính thống xuất khẩu thuộc hãng cà phê Blue Mountain, tôi dùng 2500 đồng vất vả lắm mới nhờ người ta mua được, đến cả tôi tiếc rẻ cũng không dám uống”
“Thôi đi, hàng giả mà cũng uống.” Anh Bồi khinh thường.
“Cái gì? Giả?” An Tiểu Tâm nhỏ giọng kêu lên
.
“Cô biết cái gì, cà phê Jamaica Blue Mountain hiện tại sản lượng rất ít, hàng năm trừ Nhật Bản, toàn thế giới cũng chỉ có 3500 thùng. Cà phê loại này vừa tung ra thị trường cũng bị mua hết, căn bản cũng không tiêu thụ tại Trung Quốc. Lại nói 2500 đồng của cô, nhìn không giá tiền cũng biết là giả.” Anh Bồi nói.
“À?” An Tiểu Tâm bi thương nói: “2500 đồng cư nhiên mua là giả hay sao? Giả sao anh còn uống?”
Anh Bồi cười: “Cô cái người kia lấy 2500 đồng là đắt rồi, hiện tại trên thị trường rất nhiều loại như cà phê Lam Sơn chất lượng không tồi, giá tiền cùng cô mua không khác nhau mấy, cái cô mua phải là hàng nhái rồi .”
An Tiểu Tâm hừ hừ, nghĩ đến tốn một đống tiền mua phải hàng giả cực kì khó chịu. Anh Bồi đột nhiên nói: “An Tiểu Tâm, nếu như chúng ta có thể an toàn trở về, tôi dẫn cô đi Jamaica, uống cà phê trong trang viên chính tông Blue Mountain, như thế nào?”
An Tiểu Tâm mắt sáng rực lên, nhưng nghĩ đến tình cảnh trước mắt, lập tức ủ rũ cúi đầu nói: “Chờ an toàn rồi hãy nói.”
Anh Bồi giơ tay lên xem đồng hồ dạ quang, đã hơn 8 giờ tối rồi rồi. Anh bò dậy, lần nữa hướng miệng ống bò. Một hồi sau, anh thất vọng trở lại. Thì ra là, những người da đen kia chẳng những không đi, còn châm thêm rất nhiều cây đuốc, xem ra là muốn đánh lâu dài ở đây rồi.
Đầu An Tiểu Tâm bất chợt thấy lóe lên ánh sáng, nói: “Anh Bồi, bên này có người, hay chúng ta bò trở v