Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
ánh mắt tà tà liếc Sở Úc ở trên ghế trước cài tốt dây bảo hộ.
Cô xem bộ dáng kia của Sở Úc cũng biết nhất định là bao tử đau đến hung ác rồi, do dự một chút, phát động xe hơi, trực tiếp lái xe đến nhà của bác sĩ tư nhân mở phòng khám bệnh mà trước kia Sở Úc thường hay đến.
Từ biệt bốn năm, phòng khám bệnh này vẫn còn. Bác sĩ họ Lưu, tuổi đã rất lớn, cùng người nhà Sở Úc là thế giao (người bạn tốt lâu năm), nhà ở phía sau phòng khám bệnh một tòa nhà hai tầng lầu nhỏ. Cho nên, An Tiểu Tâm rất dễ dàng đem ông từ trong chăn lôi lên.
Vừa thấy Sở Úc, bác sĩ Lưu liền cười nói: “Cháu không phải là xuất ngoại? Trở về lúc nào? Thế nào, bao tử đau lại tái phát?”
Sở Úc vuốt dạ dày gật đầu. Bác sĩ vừa chuẩn đoán bệnh cho Sở Úc, vừa hướng An Tiểu Tâm đứng bên cạnh nói: “Lại là cháu bức tới, nếu không hắn còn lâu mới đến tìm ta. Tự mình lại chẳng nhớ rõ phải uống thuốc.”
Sau đó ông lại la rầy quở trách Sở Úc: “Thân thể là của mình, nếu không phải muốn bạn gái ép mới đến. Cháu phải chú ý nghỉ ngơi nhiều, chú ý ăn uống nhiều. . . . . .”
An Tiểu Tâm thẩn thờ đứng ở đó không nói lời nào. Cô thật sự không biết phải cùng bác sĩ nói ra sao, chẳng lẽ nói hai người đã không còn là bạn trai bạn gái rồi, chỉ là gặp lại nhau, quan hệ hiện tại của hai người chẳng qua chỉ là cấp trên và cấp dưới. Quá phức tạp, không nói cũng được, dù sao sẽ không có lần sau.
Sở Úc chỉ là cười, mặc cho bác sĩ Lưu ở trên tay hắn tiêm vào một kiêm tiêm truyền nước biển. Sau đó bác sĩ Lưu đem An Tiểu Tâm kêu đi qua, phân phó đơn thuốc xong, nói cho cô biết phải mua thuốc gì, như thế nào dụng, chú ý hạng mục công việc một chút.
An Tiểu Tâm kiên nhẫn lắng nghe, nghĩ tới ngày mai sẽ làm Sở Úc chính mình tự đi mua. >Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em - Chương 12
Một chén cháo rước lấy đại họa
Vất vả đợi truyền nước xong, bác sĩ Lưu còn dặn An Tiểu Tâm nhớ nấu cháo cho Sở Úc uống, bụng rỗng là tối kỵ của bệnh đau bao tử. An Tiểu Tâm bất đắc dĩ gật đầu đáp ứng, cùng Sở Úc ra khỏi phòng khám. Gió đêm thổi, ý nghĩ của cô cũng thanh tỉnh một chút, mâu thuẫn trong lòng càng sâu.
Dạ dày của Sở Úc đã bớt đau, đầu cũng linh hoạt hơn. Anh nhìn An Tiểu Tâm đang đứng thất thần ở trong gió đêm, trong đầu nhớ lại, rốt cuộc là ai nói phụ nữ là mềm lòng nhất, quả thực là nói quá đúng. Vì thế, anh cố ý nhíu nhíu mày, nói với An Tiểu Tâm: “Được rồi, trễ như vậy, em trở về đi. Sáng sớm ngày mai anh uống cháo cũng được.”
An Tiểu Tâm liếc mắt nhìn Sở Úc một cái, ngồi vào vị trí điều khiển, oán hận nói: “Anh khẳng định biết làm thế nào có cháo uống, anh chỉ đường đi.”
Vì thế Sở Úc dẫn An Tiểu Tâm đến nhà hàng Trung Quốc trong Weiss Thiên Tân một khách sạn sáu sao nổi tiếng, đó là nơi kinh doanh trà đêm rất thịnh vượng. Đi vào phòng ăn, thế nhưng hơn phân nửa chỗ ngồi đều có người, nhân viên phục vụ đẩy xe đưa đồ ăn như mắc cửi, hương thơm của điểm tâm Quảng Đông khiến người ta phải chảy nước miếng. An Tiểu Tâm nhìn nhìn đồng hồ đeo tay, đã hơn một rưỡi đêm, phòng ăn thế nào còn đông như vậy? Người hiện đại như thế nào không về nhà ngủ a.
Sở Úc nhìn bộ dáng kinh ngạc của An Tiểu Tâm nở nụ cười, anh biết An Tiểu Tâm là một đứa bé luôn luôn ngủ sớm dậy sớm, không biết rõ lắm cuộc sống náo nhiệt về đêm ở bên ngoài. Anh lôi kéo cô đến chỗ ngồi bên cửa sổ, chọn cho mình cháo bí đao loãng, cho An Tiểu Tâm món cháo tổ yến. An Tiểu Tâm cũng không cự tuyệt, dù sao Sở Úc có tiền, hơn nữa ở cùng anh tới hơn nửa đêm, cô cũng đói bụng.
Trong phòng ăn hệ thống sưởi hơi mở rất ấm áp, An Tiểu Tâm lại tham luyến mỹ vị, từng ngụm từng ngụm uống hết một chén cháo chóp mũi cũng toát ra tầng mồ hôi mỏng. Sở Úc giống như vô số lần trước đây mỉm cười cầm lấy khăn tay lau chóp mũi của cô, nhưng An Tiểu Tâm theo bản năng tránh khỏi. Sở Úc trong lòng đau nhói, đành phải thu hồi cánh tay mà nói: “ Em vẫn giống như trước đây, mỗi lần ăn cơm liền đổ mồ hôi.”
An Tiểu Tâm trong lòng run lên, hai người bọn họ đều nhớ rõ rất nhiều chuyện trước kia, như vậy ở cùng một chỗ thật sự rất xấu hổ. Về sau… tuyệt đối không được một mình ở cùng hắn. Quyết định xong, An Tiểu Tâm đưa tay định múc cho mình một chén cháo. Đúng lúc này, cô nghe được bên tai có người khẽ kêu kinh ngạc: “An Tiểu Tâm? Sở Úc?”
An TIểu Tâm nghe tiếng quay đầu, nhanh chóng thấy Anh Bồi cùng Khúc Như Y đang đứng ở chỗ cách đó không xa nhìn hai người bọn họ. Hai người này như thế nào, đã trễ như vậy không ở nhà ngủ chạy tới đây làm cái gì. Sở Úc cũng nghe thấy, quay đầu lại xem cũng cảm thấy hết sức kinh ngạc.
Cuối cùng, Khúc Như Y đi tới câu đầu tiên chính là hỏi: “ Chuyện gì thế này? Đã trễ như vậy hai người vẫn còn ở cùng nhau?”
Anh Bồi kéo kéo bả vai Khúc Như Y, tay còn vỗ mấy cái trấn an, cười hỏi An Tiểu Tâm: “Không ngại ngồi cùng chứ?”
An Tiểu Tâm ngây ra một lúc, sau đó mới nặn một nụ cười, nói: “Không ngại, không ngại, mời ngồi.” Trong lòng lại nghĩ, lần trước bởi vì Đinh Phổ Nguyệt làm loạn, mình và Khúc Như Y nổi lên xung đột, giờ trăm ngàn không thể lại đắc tội với Anh đại thiếu gia, nếu không thật muốn rời khỏi đây rồi.
Anh Bồi ung dung ngồi xuống, nghiền ngẫm nhìn An Tiểu Tâm. An Tiểu Tâm này giống như đối với mình rất cảnh giác, ở trước mặt mình cho tới bây giờ đều là giả dạng một bộ dáng lễ độ cung kính. Tuy nhiên có khi giả bộ không giống, lại luôn phá hỏng công sức.
Sở Úc biểu hiện vô cùng tự nhiên, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh An Tiểu Tâm, thành ra vị trí đối diện An Tiểu Tâm lại để Khúc Như Y ngồi. Khúc Như Y sắc mặt không tốt ngồi xuống, ánh mắt xuyên qua lớp khói trắng tỏa ra từ hai tô cháo nóng trên bàn, nhìn An Tiểu Tâm cùng Sở Úc giống như đôi Kim Đồng Ngọc Nữ sóng vai nhau ngồi đối diện với mình.
Sở Úc săn sóc lấy giúp An Tiểu Tâm một chén cháo, Anh Bồi nhìn bọn họ, cười hỏi: “Sở Úc, như thế nào lại có thời gian rảnh rỗi ra ngoài ăn cháo? Cậu không phải đang bận bịu sao?”
“Ha ha, còn chưa tới thông báo cho cậu một tin tốt, sản phẩm triển lãm mạng truyền dẫn Châu Âu đã làm tốt lắm. Đêm nay vừa mới chuẩn bị xong, vừa vặn gặp An An tăng ca xong liền cùng đi ăn chút gì đó.”
“A, phải không, thật tốt quá. Sở Úc, tôi biết cậu nhất định có thể làm được.” Anh Bồi nghe nói hạng mục lớn làm tốt trên mặt liền nở nụ cười.
Khúc Như Y lại lạnh lùng nói: “An thư kí, cô tăng ca cũng trễ như vậy sao?”
An Tiểu Tâm lấy tay chạm vào tóc của mình, tự hỏi nên trả lời như thế nào, Sở Úc đoạt trước nói: “Anh vừa rồi đau dạ dày, An An đưa anh đi gặp bác sĩ nên mới cùng tới đây.”
“An An? Sở Úc, anh gọi cũng quá thân thiết đi. Anh không sợ người trong công ty biết anh cùng An Tiểu Tâm là người yêu cũ?” Khúc Như Y cảm thấy chữ An An nghe qua hết sức chói tai.
Sở Úc trầm mặt xuống: “ Cô ngay cả việc tôi cùng người khác xưng hô như thế nào cũng muốn quản sao? Khúc chủ nhiệm, cô quản cũng quá rộng đi?”
Khúc Như Y hừ lạnh một tiếng, quay lại họng súng nhằm vào An Tiểu Tâm: “ An thư kí, xem ra cô quyết tâm cùng Sở Úc quay lại với nhau. Chúc mừng cô rốt cục đã quên Đặng Dịch Triều.”
An Tiểu Tâm vốn đang vùi đầu ăn cháo, nghĩ thầm qua tối nay là sẽ không dính tới mấy người giả tạo này nữa. Nhưng là Khúc Như Ý thế nhưng lấy Đặng Dịch Triều ra đả kích mình, này không khác đả thương cô, cô không chịu nổi.
An Tiểu Tâm thở dài một hơi buông bát xuống, ngẩng đầu nhìn Khúc Như Y nói: “Vốn chuyện riêng của tôi không cần thông báo với cô, bất quá nhìn cô hồi hộp như vậy tôi liền nói một lần cho rõ ràng, lần sau không cần lại đến làm phiền tôi. Hơn nữa, không cần ở trước mặt tôi nhắc đến Đặng Dịch Triều, bởi vì cô không xứng!”
An Tiểu Tâm hítsâu một hơi tiếp tục nói: “Tôi cùng Sở Úc bốn năm trước đã kết thúc, vì sao chấm dứt, cô rõ ràng nhất. Tôi hiện tại thầm nghĩ nói cho cô biết, tôi An Tiểu Tâm đối với Sở Úc không có một chút tâm tư gì khác, anh ta chỉ là cấp trên của tôi mà thôi. Cô tin cũng được, không tin cũng được, tôi chỉ nói đến đây thôi.”
“An An…” Sở Úc nhịn không được kêu lên, An Tiểu Tâm nói xong làm cho anh vô cùng lo sợ.
Khúc Như Y hừ một tiến nói: “Nếu không có ý nghĩa, tại sao trễ như vậy vẫn còn ở cùng nhau?”
An Tiểu Tâm nhìn Khúc Như Y, khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười, dùng ngữ khí bất khả tư nghị nói: “Khúc chủ nhiệm, tôi thật kinh ngạc, năm đó không phải cô đã cùng Sở Úc ở cùng một chỗ sao? Hiện tại tại sao lại không ở cùng nhau? Nếu không ở cùng nhau, làm sao còn bày ra bộ dáng ghen tị như vậy? Cô cũng không phải là đang đêm khuya ở cùng với người đàn ông khác sao? Chẳng lẽ tôi cũng phải hỏi cô có phải hay không cũng có ý đối với Anh phó t