Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
Tiểu Tâm nói: “Đặng Dịch Triều biến thành ma cũng không nguyện ý nhìn thấy dáng vẻ này của chị. Cầu xin chị, nên tìm người đàn ông đi cho xong, đừng cả ngày để cho mẹ em cùng cha chị vì chị lo lắng.”
“Chuyện của chị không cần em quan tâm, em quản tốt chính mình là được.” Nhắc tới dì cùng cha, An Tiểu Tâm tâm phiền ý loạn.
“Ngày mai em phải chuyển đi, Anh Bồi mua cho em căn phòng.” Đinh Phổ Nguyệt nói.
An Tiểu Tâm trừng lớn cặp mắt, phẫn hận nói: “Chị liền không rõ, em xem trúng hắn cái gì? Em có biết tình nhân hắn nhiều không kể xiết, tại sao em muốn đem cuộc sống trong sạch của mình bồi hắn chơi? Hắn nào có thật lòng? Em muốn nhà, cha chị cũng có thể mua cho em.”
“Em không thể buông ra người đàn ông mà em yêu. Lần đầu tiên nhìn thấy Anh Bồi, em liền tự nói với mình, em không thể mất đi cơ hội nữa. Coi như cuối cùng hắn vứt bỏ em, em cũng vậy, tuyệt không hối hận. Bởi vì em không thể, nhìn người đàn ông em yêu vì cứu phụ nữ khác mà dâng mạng, ngay cả nhìn cũng không nhìn em một cái” Đinh Phổ Nguyệt càng nói càng kích động, đợi rống xong rồi, mới phát hiện bí mật mà mình muốn che giấu nhiều năm cứ như vậy bị hét ra hết.
An Tiểu Tâm khiếp sợ nhìn cô, lẩm bẩm nói: “Phổ Nguyệt. . . . . .”
Đinh Phổ Nguyệt hổn hển thở hai cái, nhìn An Tiểu Tâm nở nụ cười khổ nói: “Không sai, em yêu ẩm ướt của chị. Đáng tiếc trong mắt của hắn chỉ có chị. Nhưng mà bây giờ tất cả đều đã qua, em hiện tại chỉ thích Anh Bồi.”
Đinh Phổ Nguyệt nói xong tiêu sái xoay người, đẩy ra cửa phòng của mình. An Tiểu Tâm gọi cô: “Phổ Nguyệt, chị phải làm sao hướng dì cùng ba giải thích?”
“Em cũng không phải là con gái của chị, có cái gì mà giải thích. Chị nên cao hứng mới đúng, thư phòng của chị em trả lại cho chị.” Đinh phổ nặng nề đóng cửa phòng.
Buổi tối An Tiểu Tâm vẫn đang nằm mộng.
Trong mộng có hai đứa trẻ mười một mười hai tuổi, đang nắm tay ở trên sân chơi chạy như điên. Một nhóm trẻ lớn khác, từ phía sau bọn họ đuổi theo. Rốt cuộc, bọn họ hất được người phía sau ra, chạy vào một chỗ trong rừng cây nhỏ, thở hổn hển ngồi dựa vào dưới một góc cây đại thụ.Trước mắt bọn họ vừa đúng có thể nhìn được đường chân trời đỏ tươi của ánh nắng chiều, trời chiều ấm áp và nhẹ nhàng. Cô gái tóc loạn loạn, gương mặt ửng đỏ, đồng phục màu lam, váy học sinh treo quanh co ở trên người. Ánh mắt của bé trai rất sáng, trên cằm bị quẹt làm thương rồi, còn thấm máu.
“Chào, học sinh chuyển trường, cám ơn cậu giúp mình. Nếu không tiền của mình sẽ bị bọn họ đoạt đi. Cậu tên là gì?” Giọng cô gái Thanh Thanh sáng sáng .
“Mình tên là Đặng Dịch Triều, hôm nay khi lên lớp mình đã được giới thiệu qua.” Bé trai trả lời.
“A, khi đi học mình không có nghe rõ.” Cô gái nhỏ ngượng ngùng nói.
“Những đứa trẻ kia là người nơi nào? Thường đến trường học của chúng ta giựt tiền sao?” Bé trai hỏi.
“Là trường trung học cơ sở bên cạnh, thường xuyên đến.” Cô gái trả lời.
“Như vậy a. . . . . .”
“Đặng Dịch Triều, cậu rất lợi hại a, cũng không sợ bọn họ, về sau mỗi ngày vào giờ tan học, mình đều muốn cùng cậu đi ra cửa trường.” Cô gái vui vẻ nói.
“Được” bé trai trả lời.
Cảnh tượng trong mộng bị đổi, biến thành đầumùa hè trời trong nắng ấm, hai đứa trẻ mười năm mười sáu ngửa mặt nằm ở trên sườn đồi nhỏ.
“Tâm Tâm, cậu không phải nói là mẹ cậu hôm nay trở lại xem cậu?” Chàng trai hỏi.
“Không muốn gặp bà, liền chạy ra chứ sao.” Cô gái thẳng thắn trả lời, thật sâu hít thở mùi thơm ngát của hoa cỏ màu xanh ở phía dưới.
Chàng trai mỉm cười, đem cánh tay gối vào não dưới, thoải mái nhìn trời xanh cùng đám mây “Một năm chỉ về một lần, cậu còn trốn.”
“Đặng Dịch Triều, Đặng Dịch Triều, Đặng Dịch Triều, Triều. . . . . .ướt, ướt. . . . . . Ướt” cô gái ở tự lẩm bẩm.
Chàng trai tò mò ngồi dậy nhìn cô gái, cô gái liếc hắn một cái nói: “Cậu luôn quản tôi tên là Tâm Tâm, vậy tôi cũng nên cho cậu một nhủ danh. Triều Triều thật khó nghe, liền kêu ẩm ướt đi, ươn ướt, ươn ướt chứ sao.”
Chàng trai cười: “Không thành vấn đề, cậu muốn gọi làm sao đều được.”
Cô gái nhìn chàng trai, nghịch ngợm gọi: “Ẩm ướt, ẩm ướt, ha ha, thật giống như tên của chú chó nhỏ.”
Chàng trai ở trên thảm cỏ bẻ một cây cỏ đuôi chó, đi chọc nhẹ vào lỗ mũi cô gái.
Cô gái hi hi ha ha lăn qua lăn lại, vừa ngồi dậy quay đầu lại, đã không thấy chàng trai.
“Ẩm ướt, ẩm ướt!” Cô gái nhảy dựng lên, hoảng hốt kêu. Cô đưa mắt nhìn quanh, chung quanh trừ nhìn không thấy sân cỏ xanh ngát, còn đâu mà nhìn thấy bóng dáng của chàng trai?* Gió thổi lên làn váy của cô, giữa trời và đất tựa hồ chỉ còn dư lại một mình cô.
0
Cô gái nóng nảy, lần nữa lớn tiếng hô lên: “Ẩm ướt, ẩm ướt, ẩm ướt. . . . . .”
Cũng lúc đó, An Tiểu Tâm bị tiếng kêu chính mình thức tỉnh. Đưa tay lên sờ mặt, khuôn mặt mồ hôi lạnh, mặt tràn đầy nước mắt.Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em - Chương 11
Luyến tình cũ sinh bệnh cũ
~~~~~~~~~~~~
An Tiểu Tâm nghỉ ngơi một tuần lễ, sau đó tinh thần sảng khoái đi làm.
Mang bệnh cô suy nghĩ rất nhiều. Nghĩ tới từ chức, nhưng là giống hoàn cảnh tốt như vậy, lợi ích tốt, lương bổng cao công việc cũng không dễ tìm.
Lại nói, cô vừa nghĩ tới những thứ người không liên quan kia, muốn cho mình mất đi công việc, trong lòng đã cảm thấy tức giận bất bình. Cuối cùng, cô quyết định là làm thật tốt công việc của mình.
Có vài người, có một số việc, chỉ cần mình kiên trì, bọn họ tự nhiên cũng liền biết khó mà lui.
Đi tới phòng làm việc, tất cả mọi người rất nhiệt tình cùng cô chào hỏi, Lý Ái Anh xưa này chưa thấy bày tỏ tưởng niệm cô. Trong lòng An Tiểu Tâm ấm áp, càng thêm cảm thấy không rời đi là quyết định chính xác. Nếu không, tổn thất chỉ có cô mà thôi. Vì vậy, cô tinh thần phấn chấn vùi đầu vào trong công việc.
Kể từ sau khi đã trải qua cãi vả lần trước, Khúc Như Y tựa hồ cũng không tìm thêm phiền phức cho cô. Sở Úc cả ngày đâm vào bộ phận kỹ thuật liều mạng mà làm việc, cũng không hiếm thấy. Tất cả giống như khôi phục lại bình thường, gió êm sóng lặng.
Anh Bồi rốt cuộc để xuống mối lo trong lòng, chỉ đợi qua hết tết âm lịch, sẽ phải thực hiện hành trình cuộc ra khỏi nước khảo sát của hắn rồi. Hắn lần này cũng không phải là đi chơi, chủ yếu là đi Châu Phi, điều kiện vô cùng gian khổ ác liệt.
Ngôn ngữ của Châu Phi cũng rất loạn, bởi vì chịu Thuộc Địa phân chia ảnh hưởng, có nói tiếng Anh, còn nói tiếng Pháp, còn có mà nói tiếng Bồ Đào Nha cùng tiếng Ả Rập. Xem ra, chỉ có thể trước xem xét một thư ký tinh thông anh, pháp hai môn ngôn ngữ đi theo, những thứ khác đến lúc đó lại nói, Đinh Phổ Nguyệt loại này kiều kiều đại tiểu thư là khẳng định không thể đi theo rồi.
Những ngày sau qua thật nhanh, tết âm lịch đảo mắt sắp đến. Trong công ty khắp nơi để quất vàng cùng hoa cúc, quất vàng bên trên còn treo đầy tất cả bao tiền lì xì lớn nhỏ, không khí ngày lễ đặc biệt phong phú.
Hơn nữa mới vừa phát ra số tiền thưởng cuối năm, trong công ty khắp nơi đều vui sướng. Coi như là thỉnh thoảng có tăng giờ làm việc, các đồng nghiệp cũng đều có thể bình thản chịu đựng tiếp nhận gian khổ.
An Tiểu Tâm chính là một người trong đó. Đêm 29 buổi tối, cô bởi vì phải giúp tổng tài thu một fax từ Ấn Độ qua mà phải làm thêm giờ. Thư ký trong tổ đều trở về nhà, phải thu mua một số thực phẩm năm mới, nhàn nhất chính là cô.
Người bực nhất chính là Đinh Phổ Nguyệt, biết rõ cô làm thêm giờ, còn cố ý cầm vé vào viện ca kịch mà trêu tức cô, nói là An Thắng Phong mời cô đi nghe ca nhạc kịch. An Tiểu Tâm trong lòng tức giận tới mức hừ hừ, ba từ nhỏ liền đối với Đinh Phổ Nguyệt tốt. Chỉ là suy nghĩ một chút, dì đối với mình cũng tốt, cũng coi như ai cũng không thiệt thòi rồi.
An Tiểu Tâm tuân thủ theo đến 8 giờ, cũng không còn thấy fax. Đang nhàm chán, điện thoại ở bên ngoài phòng làm việc của tổng tài lại vang lên. An Tiểu Tâm chạy nhanh qua nhận, lệ thường mà nói: “Ngài khỏe chứ, nơi này là phòng làm việc của tổng tài công ty Thần Sâm.”
“An An?” Thanh âm từ bên kia có chút do dự, “Làm sao em vẫn còn ở công ty?”
“Làm thêm giờ.” An Tiểu Tâm nghe được là Sở Úc, nhàn nhạt trả lời.
Sở Úc suy nghĩ một chút, phân phó nói: “Anh ở văn phòng trung ương bộ phận phần mềm phòng làm việc số hai, làm phiền em giúp anh đặt bốn hộp cơm, được không?”
Bộ phận phần mềm lưu lại làm thêm giờ cũng hiểu rõ mọi người bận tối mắt, cho nên Sở Úc gọi điện t