Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
Lăng Lăng vớ lấy túi, sách cũng không đem, nhanh chóng khóa cửa phòng.
Vừa mang giày, vừa đuổi theo các bạn.
Trong giảng đường đầy nhóc người, đa số sinh viên cũng không thuộc khoa Vật liệu.
Tiếu Tiếu và Thanh Thanh không ngờ Lăng Lăng sẽ đến nên không giúp cô giành chỗ trước. Lăng Lăng đi một vòng khắp phòng học vẫn không tìm được chỗ ngồi, may mắn là bạn nam bên cạnh Tiếu Tiếu biết cô, chủ động ngồi xuống bàn chót, nhường chỗ cho cô.
Lăng Lăng cảm ơn rối rít xong, vừa ngồi xuống thì Dương Lam Hàng cầm một chai nước khoáng bước vào phòng, anh không mặc áo khoác, chắc là để ở phòng nghỉ.
Vừa thấy anh, tim Lăng Lăng bỗng đập nhanh, bất giác nắm chặt tay, quên cả đau đớn.
Anh nhìn quanh phòng học một lượt, khi tầm mắt quét đến chỗ cô, rõ ràng sựng lại một nhịp, rồi lập tức nhanh chóng dời đi.
“Chào buổi chiều các em!” Anh nói bằng tiếng Anh. Sau đó bắt đầu giảng bài.
Khôg biết vì sao, Dương Lam Hàng hôm nay không giống ngày thường. Nói chính xác, trên người anh thấp thoáng một nét gợi cảm, áo mở hai cúc, tay áo xắn lên một nửa, cùng với tiếng Anh giọng Mỹ tròn trịa lưu loát của anh… tất cả đều tràn ngập quyến rũ chết người!
Những điều anh giảng dường như rất thú vị, sinh viên bên dưới thường xuyên cười ồ, còn Lăng Lăng căn bản không có tâm trạng nghe anh nói cái gì, một tay chống cằm, toàn bộ ánh mắt đều tập trung vào đôi môi không ngừng mấp máy của anh, nhớ lại đôi môi mỏng kia từng hôn lên môi mình, toàn thân cô đều phát sốt, đầu váng mắt hoa…
Tiếu Tiếu lấy khuỷu tay huých huých cô, thấp giọng nói: “Lăng Lăng, cậu chảy nước miếng kìa.”
“Làm gì có!” Cô sờ sờ môi, trên đó vẫn còn ghi nhớ rõ rệt độ ấm của anh.
“Cậu cứ nhìn thầy Dương chằm chằm chi vậy? Giống như muốn đem anh ta ăn luôn á.”
“Tớ… cảm thấy anh ta giảng bài cũng được.” Lăng Lăng chột dạ nói.
“Bình thường còn hay hơn hôm nay nhiều, hôm nay không biết vì sao, cứ giảng sai hoài.”
“Vậy hả? Anh ta có giảng sai sao?”
“Tớ nói Bạch Lăng Lăng à, cậu rốt cuộc có nghe giảng không đó?” Tiếu Tiếu dùng ánh mắt xem quái vật nhìn cô. “Không phải cậu đến luyện nghe sao?”
“Đúng vậy! Tớ đang nghe mà…”
“Anh ta không biết đã nói mười mấy lần sorry rồi…”
“Không phải chứ?!” Cô ảo não che mặt. “Thực khiến tớ mất mặt…”
Một lát sau, Tiếu Tiếu lại giật nhẹ cô. “Lăng Lăng, tớ định học tiến sĩ với sếp cậu, thấy thế nào?”
“Không phải chứ!” Cô không cẩn thận nên giọng nói có hơi lớn.
Bạn học chung quanh đều dùng ánh mắt khinh bỉ trừng cô, coi bộ ba ngày cô không đi học, kỷ luật trong lớp của đại học T đã tiến bộ đến cảnh giới không vắng mặt, không đi muộn, không chuồn sớm, không nói chuyện.
Cô len lén nhìn về phía Dương Lam Hàng đằng trước, anh bất lực nhìn cô, nhìn thật lâu thật lâu, nhìn đến mức cô xấu hổ muốn chui xuống đất, bèn gục lên bàn, giấu mặt trong khuỷu tay.
Tiếp theo, nếu anh dám nói: “Bạn sinh viên này, nếu em không muốn nghe giảng thì mời ra ngoài.” cô nhất quyết sẽ tuyệt giao với anh.
May mà anh không nói, anh chỉ hắng giọng, tiếp tục giảng bài.
Tiếu Tiếu ghé vào tai cô, thì thầm: “Quên nói cậu, ngày đầu tiên đến lớp thầy Dương có nói: Giờ anh ta dạy không hay lắm, sinh viên nào cho rằng nghe anh ta giảng là lãng phí thời gian thì có thể không đến, anh ta sẽ không điểm danh. Hơn nữa, bình thường chỉ cần tự làm hết bài tập anh ta giao thì đều sẽ thi đậu… Nếu có sinh viên nào rảnh rỗi quá, muốn đến lớp anh ta ngủ, anh ta không có ý kiến, nhưng đừng có ngáy quá to. Muốn lên lớp tám chuyện cũng được, nhưng đừng nói lớn hơn anh ta, đừng ảnh hưởng tới các sinh viên khác nghe giảng là được.”
“Không điểm danh mà vẫn có nhiều sinh viên tới học vậysao?”
“Tại sao không tới chứ? Đằng trước có trai đẹp giảng bài, đằng sau có một rừng mỹ nữ, không những có thể luyện nghe mà còn được mở mang kiến thức. So với tốn tiền đi học thêm tiếng Anh còn tốt hơn nhiều!”
“Nói cũng đúng.”
…
Giữa giờ giải lao, có một bạn nữ hết sức xinh đẹp chạy đến chỗ Dương Lam Hàng hỏi bài, còn dùng tiếng Anh nói chuyện với nhau. Cũng không biết là hỏi bài, hay là muốn luyện tiếng? Hay lại…
Lăng Lăng ngây người nhìn họ, nhìn vẻ suy nghĩ sâu xa của anh, lúc anh thảo luận vấn đề vẻ mặt rất nghiêm túc, nhìn nụ cười nhẹ nhàng của anh… Càng nhìn càng thấy khó thở, trong lòng buồn bực.
“Tớ ra ngoài hít thở không khí, trong phòng này không khí kém quá!” Cô tức giận nói.
Ai ngờ, vừa đi tới cửa, Dương Lam Hàng bỗng nhiên gọi tên cô: “Bạch Lăng Lăng.”
Cô lập tức dừng lại, quay đầu lúng túng chào anh: “Chào thầy Dương ạ.”
“Em lại đây, tôi có lời muốn nói với em.”
“Dạ!” Lăng Lăng không tình nguyện đi qua.
Chờ anh đuổi bạn nữ kia đi xong, anh mới quay đầu nói với cô: “Lát nữa tan lớp em có thời gian không?”
“Có… thời gian ạ!”
Cô liếc nhanh một lượt các bạn trong phòng, không ít sinh viên đều đang tò mò nhìn cô. Rõ ràng anh đang hại cô mà.
Nếu để các bạn nữ cùng ngành nhìn thấy khuôn mặt ửng đỏ của cô, trở về nhất định sẽ bị trêu chọc.
“Tôi đã đặt bàn ở nhà hàng xoay, tan lớp tôi dẫn em đi ăn chút gì nhé.”
Dưới cái nhìn chằm chặp của hơn một trăm cặp mắt sáng ngời mà hẹn cô đi ăn, cũng chỉ có tên biến thái Dương Lam Hàng này mới có thể nghĩ ra.
“Em biết rồi ạ.”
Nói xong cô vội vàng chạy trối chết về chỗ ngồi, tim đập đến muốn mất cảm giác, toàn thân đều nóng ran.
Anh vẫn mang vẻ mặt bình thản ung dung như trước, nói: “Bây giờ bắt đầu vào học.”
Cô tức muốn nghiến răng.
Đây… rõ ràng là cố ý chỉnh cô mà.
————————–
0 Đoạt nhân sở ái: chiếm lấy thứ mà người khác yêu thích.
Tiếu Tiếu đến bên Lăng Lăng, nhỏ giọng hỏi cô: “Thầy Dương phê bình cậu, sao trông cậu ấm ức cứ như con dâu bị mẹ chồng mắng vậy?”
“Anh ta hẹn tớ đi ăn tối.”
Bạn học xung quanh đều dùng ánh mắt xem người điên mà nhìn cô.
Thời buổi này, không còn ai tin lời nói thật nữa rồi.
Lăng Lăng cúi đầu, bất lực nói: “Anh ta bảo tớ về sau lên lớp không được nói chuyện nữa!”
Phía trước hai bạn nữ thoạt nhìn lạ hoắc cúi đầu thì thầm trong chốc lát, rồi quay đầu nhỏ giọng hỏi cô: “Thầy Dương là sếp bạn hả?”
Cô gật đầu.
“Hạnh phúc ghê nha!”
Vẻ mặt các cô đầy hâm mộ, cứ như cô là bạn gái anh vậy!
Cô phớt!
Một đám nữ sinh không có bạn trai mà tụm lại với nhau, chung quy đều nói về trai đẹp.
Mà nói càng nhiều, sẽ lại càng chú ý, càng có hứng thú, cũng càng nhớ dai.
Kỳ thực có nói yêu thích bao nhiêu cũng chằng được gì, đơn thuần chỉ là do tâm lý thích dựa dẫm vào những thứ sản sinh bởi tính hiếu kỳ cùng sự nhàm chán mà thôi.
Bạn nữ ngồi trước lại hỏi: “Nghe nói thầy đến giờ vẫn chưa có bạn gái, thật không vậy?”
Hả?
Không biết cô có tính không ta!?
“Nghe nói thầy không có bạn gái.” Tiếu Tiếu trả lời thay cô. “Lạ thật nha!”
“Đàn ông đẹp trai cỡ đó, cho dù không theo đuổi phụ nữ, cũng sẽ bị một rừng phụ nữ đuổi theo, làm sao thế giới tình cảm lại có thể trong sạch đến vậy chứ?”
“Bây giờ đàn ông chất lượng cao đều có khuynh hướng yêu trai, không lẽ…”
“Các cậu bảo thầy ấy thích hợp làm công hay thụ?” Một bạn nữ ngồi cạnh cô phát biểu.
“Dĩ nhiên là công, đàn ông có giá như thầy sao có thể làm thụ được!” Lúc Tiếu Tiếu nói chuyện, ánh mắt còn liên tục nhìn Dương Lam Hàng từ đầu đến chân. “Không biết thầy thích loại tiểu thụ nào nhỉ!”
“Nhìn thầy phông độ thế, có lẽ thích dạng nhu nhược một chút.”
Trong đầu cô hiện lên cảnh tượng anh cùng một gã đàn ông khác…
Cho xin đi, các bà tám không thể quan tâm chút đỉnh đến cảm nhận của bạn gái mới là cô đây à?
Cứ thế này sẽ khiến cô hình thành ám ảnh tâm lý mất thôi.
“Thầy có bạn gái rồi!” Cô không thể không mở miệng thay anh dẹp bỏ tin đồn, chấm dứt mơ mộng vớ vấn của các nữ sinh này.
“Hả!” Các bạn nữ đồng thanh hô to, đề-xi-ben hợp lại rất có sức mạnh xuyên thủng, ngay cả giọng D