watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 2

Wap Đọc Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 2

đọc Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 2 đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 21.05.26 / 21:27
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
n, một thứ tình cảm ân cần hư ảo trên mạng dễ dàng mở cửa trái tim cô, cô giống như người lạc giữa sa mạc tìm thấy ốc đảo, điên cuồng uống tình yêu của anh. Tuy nhiên, tình cảm nhìn không ra, sờ không thấy dù sao cũng chỉ là hư ảo.



Cô đói, anh không thể mời cô ăn cơm;



Cô khát, anh không thể mang cho cô chai nước;



Cô khóc, anh không thể giúp cô lau khô nước mắt;



Cô sợ, anh không thể dùng đôi tay mạnh mẽ ôm lấy cô…



Nhiều năm như thế, cô yêu thương, vui vẻ, mà cũng tuyệt vọng khôn cùng.



Cô từng mong mỏi Uông Đào có thể mang cô thoát khỏi nỗi tuyệt vọng ấy, nhưng lại bị anh đẩy càng sâu vào đó…



Ai có thể cho cô niềm vui thực sự, cho cô nếm qua tình yêu thuần khiết, ngọt ngào như dòng sữa trong lành?!



Ai có thể cho cô một bờ vai ấm áp dường này, để cô có thể tựa vào mỗi khi rơi lệ – á, tất nhiên ngoại trừ thầy Dương của cô!



Khóc thỏa thuê, Lăng Lăng sờ sờ quần áo xộc xệch của anh, đỏ mặt hỏi: “Thầy Dương, bộ đồ của thầy chắc đắt lắm?”



“Không đắt!” Anh cười xoa đầu cô. “Vài ngàn…”



Còn bảo không đắt?!



Khóe miệng anh nhếch lên, nói tiếp hai chữ: “Đô-la Mỹ.”



Lăng Lăng sợ tới mức rụt tay lại. Ngồi xa ra một chút, sợ đụng tới bộ vest của anh.



“Đùa em thôi!”



Không nhìn ra, người nghiêm túc như Dương Lam Hàng cũng thích nói đùa.



Lăng Lăng khẽ thở ra, suýt tí nữa bị anh dọa chết.







Anh ngần ngừ giây lát, hỏi: “Tại sao em không gọi điện cho ba em?”



“Em… em không có số điện thoại của ông ấy.”



“Ngay cả số điện thoại của ba mà em cũng không có?”



Thấy anh lộ ra vẻ mặt không tin được, cô giải thích nói: “Ba mẹ em ly hôn mười năm rồi, mẹ không cho ba con em gặp mặt nhau.”



Hai tay anh đặt trên đầu gối không khỏi nắm chặt: “Họ không quan tâm đến cảm nhận của em sao?”



“Hai năm đầu mẹ ngầm đồng ý cho ba đến trường thăm em, nhưng mỗi lần gặp ba xong em đều tự nhốt mình trong phòng, không ăn, không ngủ… Về sau mẹ không cho ba gặp em nữa.” Lăng Lăng cúi đầu lấy ngón tay vân vê tà váy: “Đều tại em quá yếu đuối, nếu em mạnh mẽ hơn, mẹ sẽ không làm như thế.”



“Vậy nên em dù đối mặt với cái gì cũng phải tỏ ra thật kiên cường, vờ như mọi thứ đều không sao cả?”



Câu hỏi trúng tim đen như vậy khiến cô không biết đối đáp ra sao.



“Em tin rằng bản thân mỉm cười thì người khác sẽ không nhìn ra đau khổ của em ư?” Anh quay mặt lại, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Đừng cho rằng mình cái gì cũng chịu được, em vẫn chỉ là một cô gái nhỏ mà thôi!”



“…”



Cô cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời ngoài kia càng lúc càng tối.



Xe lái vào đường cao tốc của sân bay, gió mạnh mang theo bụi bặm luồn vào trong xe.



Cô nhớ đến ngày ông nội qua đời, sắc trời cũng âm u như vậy, cô vừa đút ông ăn quýt, vừa làm nũng: “Ông nội, ông xuất viện đi, con về nhà không thấy ông đâu, chơi một mình thật là chán… Nếu không, ông về nhà tiêm thuốc được không?”



Ông nội ho khan một trận, cười xoa đầu cô: “Lăng Lăng, con mười tuổi rồi. Con không còn là con nít nữa, phải ngoan chứ…”



“Ông nội…” Cô kéo tay áo ông, ngây thơ năn nỉ.



Cô biết ông nội thương mình nhất, chưa bao giờ từ chối yêu cầu của cô.



Nhưng lần này, ông lại cự tuyệt. “Lăng Lăng ngoan, cho dù ông nội ở đâu, ông vẫn luôn ở bên con, dõi theo con…”



Cô bĩu môi không vui.



Ông nội cố gắng vuốt ve khuôn mặt bé nhỏ xinh xinh. “Cháu gái ngoan, ông nội thích nhìn con cười, con phải mỉm cười mỗi ngày, được không?”



“Không thèm.” Cô bướng bỉnh xoay đầu, làm bộ giận dỗi.







Nửa đêm hôm đó, Lăng Lăng còn đang ngủ mơ, ba đã lay cô dậy: “Lăng Lăng! Mau dậy đi!”



“Không đâu, con đang ngủ ngon mà!” Cô dụi dụi đôi mắt nhập nhèm, xoay người tiếp tục ngủ.



“Ông nội của con không ổn rồi!”



Cô lập tức mở mắt ra. Trước mắt một mảng tối đen, không biết đang ngủ, hay là đã thức… Tất cả đều một màu xám xịt.



Khi cô nhìn ông lần cuối, ông nội đang ngủ, giấc ngủ vô cùng bình yên…



Cho nên từ trước đến nay Lăng Lăng vẫn luôn tin rằng, ông nội không có bỏ đi mà ở một thế giới cô không nhìn thấy, vẫn luôn bên cô, dõi theo cô…



—————————-



0 Nhà hàng xoay: thường được xây trên tầng thượng của các tháp cao tầng, các bàn ăn được đặt sát cửa kính, sàn nhà được thiết kế xoay tròn để thực khách vừa ăn vừa ngắm cảnh bên ngoài. Xem thêm ở đây.

0 Tìm hiểu thêm về “điện sinh vật“.

0 Phản ứng điện hóa.



Lăng Lăng ngẩng đầu, mỉm cười với bầu trời.



Một dòng nước lạnh lẽo bất giác chảy xuống cằm, không biết là cái gì.



Cô đang định đưa tay lên sờ thử, chợt thấy mu bàn tay lạnh như băng bị một cảm giác ấm áp bao trùm, cô kinh ngạc cúi đầu, phát hiện bàn tay Dương Lam Hàng đang đặt lên tay mình.



Cô nhìn anh, anh đang trông ra ngoài cửa sổ, khuôn mặt ung dung nhìn không ra cảm xúc cụ thể.



Cô lại nhìn chung quanh, bàn tay này đích thực là của anh.



Suy nghĩ của cô hoàn toàn hỗn loạn, ai có thể nói cô hay, động tác này của Dương Lam Hàng là có ý gì?



An ủi tâm hồn bị thương của cô, hay là lo lắng cô nhất thời nghĩ quẩn mà nhảy khỏi xe?!



Không lý nào… anh thích cô ư?!



Ý nghĩ này vừa xuất hiện, thần trí cô càng thêm bấn loạn. Rất nhiều mảnh ký ức rời rạc giao nhau, đủ loại vẻ mặt, đủ mọi lời nói của anh, bao gồm cả chuyện hôm trước nói về đồ xa xi phẩm ở khu mua sắm, rồi buổi tối đàm luận vấn đề tình cảm trong văn phòng anh, liệu anh có ám chỉ điều gì chăng…



Bình tình, bình tĩnh!



Cô nhìn người đàn ông tao nhã ngồi bên, lại cúi đầu nhìn chính mình, Dương Lam Hàng sao có thể thích cô được, cô nghĩ nhiều quá rồi!



Lăng Lăng thử thăm dò chậm rãi rút tay ra, quay cửa kính xe lên.



Dương Lam Hàng không hề phản ứng, vẫn đang nhìn ra ngoài cửa, giống như tất cả những chuyện vừa mới phát sinh hoàn toàn không liên quan gì đến anh…



Lăng Lăng lau mồ hôi lạnh trên trán: Trời ơi! Bất bình thường cũng được, nhưng phải có giới hạn chứ!



Cứ như vậy mãi, sớm muộn gì cô cũng bị tâm thần phân liệt mất!



*********************************



Suốt dọc đường lòng dạ rối bời, mãi cho đến khi xe dừng trước cửa một khách sạn ba sao hết sức bình thường.



Khách sạn chỉ khoảng bảy, tám tầng, bên ngoài, nước sơn trên tường đã bị năm tháng làm bong tróc từng mảng, bên trong, cách trang hoàng bày biện cũng lộ ra nét tang thương của thời gian.



Vì vậy có thể thấy được, so với giới chính trị gia Trung Quốc, phẩm chất “cần kiệm” vĩ đại của giới học thuật càng thể hiện rõ rệt.



Dương Lam Hàng kéo hành lý của Lăng Lăng, giúp cô đi thang máy lên tầng bảy.



Vừa bước ra khỏi thang máy, Lăng Lăng liền thấy trước mắt sáng ngời, ánh mắt hoàn toàn bị một cô gái xinh đẹp hấp dẫn, là một cô gái phương Tây vô cùng quyến rũ.



Mái tóc xoăn vàng óng dài đến eo, toàn thân từ trên xuống dưới đều toát ra sự quyến rũ nữ tính mà bộ quần áo công sở không thể che lấp. Người đẹp không những có thân hình gợi cảm bậc nhất, khuôn say lòng người, làn da trắng ngần, đường nét khuôn mặt sắc sảo, đặc biệt đôi mắt xanh biếc kia khiến cô nhìn mà muốn choáng váng.



“Yang!” Mỹ nữ vừa thấy Dương Lam Hàng liền chạy tới vài bước, trao cho anh một cái ôm thân tình. “I miss you so much…” Những lời còn lại do tốc độ nói quá nhanh nên Lăng Lăng không nghe rõ.



“Angela?”



Dương Lam Hàng vì “vui mừng kinh ngạc” mà đứng nguyên tại chỗ, một lát sau mới thả lỏng tinh thần, buông hành lý, dùng tiếng Anh nói chuyện với cô ta.



Bình thường mà nói, trình độ tiếng Anh của Lăng Lăng không đến mức nghe không hiểu gì, nhưng từ lúc cô nghe câu “Em rất nhớ anh!” kia, đầu óc bắt đầu ngơ ngẩn, những câu sau không nghe được lấy một chữ.



Cô ngốc nghếch nhìn họ, cửu biệt trùng phùng cảm động biết bao, tình yêu xuyên biên giới, tại sao cô cứ có cảm giác như bị người khác từ trên mây thả rơibịch xuống đất…



Không hiểu sao, cô lại có ảo giác rằng “người đàn ông trước mắt” không còn thuộc về mình nữa…



“Đây là sinh viên của tôi, họ Bạch.”



Nghe thấy tên mình, Lăng Lăng giật mình hoàn hồn.



“Xin chào!” Lăng Lăng nặn ra một nụ cười
<<1 ... 1213141516 ... 35>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
1234567»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.270
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |