Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
ớc sau vẫn có một bức tường ngăn cách, không thể đến gần, cũng không dám đến gần.
“Em nghĩ rằng, cái thích hợp mới là cái tốt nhất.” Cô nói. “Tính em đãng trí, hay bỏ quên đồ. Tặng em một chiếc túi trị giá mười ngàn, nhất định em sẽ phải cẩn thận, lúc nào cũng nơm nớp sợ làm mất. Nó sẽ trở thành gánh nặng của em…”
“Có lẽ em nói đúng.” Anh thầm thở dài, gật đầu. “Vật cũng như người, thích hợp là tốt nhất.”
“…”
Lăng Lăng đang không biết nói gì thì bọn Tiếu Tiếu vừa lúc quay lại.
“Chào thầy Dương ạ.”
Dương Lam Hàng chào từng người, nói: “Tôi có việc phải đi trước.”
“Hẹn gặp lại thầy!”
Sau khi Dương Lam Hàng rời đi, Tiếu Tiếu vỗ vai Lăng Lăng: “Cậu với thầy Dương tán gẫu chuyện gì vậy? Sao vẻ mặt thầy Dương trông bất đắc dĩ thế kia?”
“Không tán gẫu cái gì hết, nói về xa xỉ phẩm thôi.”
Kiều Kiều cảm thán: “Thầy Dương chính là xa xỉ phẩm, chỉ có thể để mở mang tầm mắt, không thể mua nổi.”
“Không biết có bán hàng nhái loại A không nhỉ!” Tiếu Tiếu tưởng tượng lung tung nói.
Lăng Lăng nhìn về phía cửa, Dương Lam Hàng mở cửa xe bên đường, ngồi vào trong đi mất.
“Hàng nhái chất lượng cao thì vẫn là đồ giả, cậu đừng có mơ mộng nữa!”
Đối với cô mà nói, Dương Lam Hàng còn xa xỉ hơn cả túi Louis Vuitton, nếu không mua nổi thì cũng nên bớt ngó nghiêng đi!
Miễn cho trình độ thưởng thức được nâng cao quá rồi thì chỉ tự chuốc khổ vào thân!
…
**************************
Buổi chiều đi shopping về, Lăng Lăng vẫn ngồi ngẩn người trước màn hình máy tính.
“Lăng Lăng!”
Lăng Lăng giật mình, quay đầu nhìn bạn cùng phòng Quan Tiểu Úc. “Chuyện gì vậy?”
“Không có gì, nhìn cậu như mất hồn ấy.” Tiểu Úc nói: “Ngẩn ngơ trước máy tính cả chiều nay, đang nghĩ gì vậy?”
“Tớ đang suy nghĩ ý tưởng cho một cuốn tiểu thuyết.”
“Tiểu thuyết?”
Tiểu Úc vốn luôn mê mẩn tiểu thuyết lãng mạn nghe vậy liền hứng chí, ngồi bên cạnh cô. “Cậu muốn viết tiểu thuyết? Viết về cái gì?”
“Tớ muốn viết về chuyện xưa của tớ và Dương Lam Hàng! Mọi người hay nói nữ tiến sĩ thuộc loại người thứ ba, tớ muốn cho họ biết nữ tiến sĩ bị giáo viên hướng dẫn tôi luyện như thế nào mà thành. Cả tên tớ cũng nghĩ ra rồi, “Tôi đem tuổi xuân dâng hiến cho ai?!”"
“Cái đó Phùng Tiểu Cương viết rồi.” Tiểu Úc nhìn avatar đang tắt hình cái đầu trên QQ, đầu óc chợt lóe sáng: “Theo tớ thấy, hay là đặt tên “Tôi đem tình yêu trao lầm cho ai?!”
“Tiểu thuyết tình cảm không được.”
“Thời nay còn ai đọc tự truyện nữa, tiểu thuyết lãng mạn mới thịnh hành!”
“…”
Lăng Lăng mở trang web sáng tác tiểu thuyết mới phát hiện gần đây, đăng ký ID, đào hố0, trong lòng cười trộm: Ai bảo đại thần các người đào hố không đất không đai, còn không dấu hiệu cảnh báo, hại ta ngày ngày cố thủ trong hố mà không thấy có gì mới.
Từ hôm nay trở đi, ta cũng đào hố! Có thể lấp được cái nào hay cái nấy!
….
Viết xong ba ngàn chữ gửi lên đã là hơn mười giờ. “Vĩnh viễn có xa không” vẫn chưa đăng nhập.
Lăng Lăng cảm thấy hơi mệt, đóng máy tính, rửa mặt xong liền thay quần áo chui vào trong chăn.
Cô vừa thiu thiu ngủ thì di động reo vang, cô vừa nhìn màn hình điện thoại lập tức ngồi bật dậy, tỉnh cả người.
“Thầy Dương, chào thầy ạ!”
“Em nghiên cứu kết quả thí nghiệm thế nào rồi?”
“Dạ có đôi chỗ không hiểu lắm, dạo này em vẫn đang tra cứu tư liệu.”
“Hiện giờ tôi còn ở văn phòng, em qua đây đi, chúng ta thảo luận một chút.”
Lăng Lăng dụi dụi mắt, nhìn đồng hồ, đã mười giờ rưỡi.
Mười rưỡi tối còn tìm học trò thảo luận, cô nên dùng từ ngữ nào miêu tả Dương Lam Hàng đây?!
Hết nói luôn!
Tiếu Úc thấy cô vội vàng thay quần áo, chẳng hiểu gì cả: “Lăng Lăng, khuya vậy rồi cậu còn muốn đi đâu?”
“Sếp bảo tớ đến phòng thí nghiệm thảo luận kết quả thí nghiệm với anh ta.”
“Cái gì! Đã hơn mười giờ rồi nha!”
“Tớ quen rồi!” Cô lơ đễnh thu gom tài liệu trên bàn, bỏ vào trong túi. “Biết đâu hôm nào đó anh ta trở nên bình thường tớ lại không quen!”
…
****************************
Hành lang lầu ba không một bóng người, hầu hết văn phòng giáo viên đều đã tắt đèn, chỉ có văn phòng Dương Lam Hàng đèn vẫn còn sáng.
Lăng Lăng đến trước cửa, khẽ gõ, nghe thấy bên trong nói: “Xin mời!”
Cô thận trọng đẩy cửa đi vào. “Chào thầy Dương.”
“Em ngồi đi.”
Trong văn phòng nồng nặc mùi rượu, Dương Lam Hàng đang ngồi sau bàn, không ngừng day day trán, vẻ mặt vô cùng khổ sở.
Uống rượu mà cũng không quên thảo luận kết quả thí nghiệm, Lăng Lăng cực kỳ kính phục “tinh thần nghiên cứu khoa học” của anh ta!
“Thầy Dương, đây là ảnh chụp tổ chức bằng kính hiển vi.” Cô đem hình ảnh đã in rõ đặt trên bàn, ngồi xuống bên cạnh anh.
Anh nhìn kỹ từng tấm hình. “Với kết quả này, em có ý kiến gì không?”
Lăng Lăng đem mọi khả năng có thể tính đến trình bày một lượt.
Dương Lam Hàng hết sức chăm chú nghe cô nói, mặc dù ánh mắt anh hơi mất tập trung, có phần lơ đãng.
Cô thật nghi ngờ không biết với trạng thái tinh thần hiện giờ của Dương Lam Hàng liệu có nghe hiểu cô nói gì không. Không ngờ cô vừa dứt lời, Dương Lam Hàng liền nói: “Đa phần là đúng, ngoại trừ một ít khái niệm bị nhầm lẫn.”
Anh chỉ vào hình ảnh, giải thích nguyên nhân rõ ràng rành mạch cho cô. Lăng Lăng tập trung tinh thần lắng nghe, cảm nhận sâu sắc cái gọi là “nhân tài”.
Cô tra tài liệu, thảo luận với các anh chị năm trên mất vài ngày mà chưa đâu vào đâu.
Dương Lam Hàng chỉ cần nhìn liếc qua một cái đã biết nguyên nhân.
Trong đầu anh rốt cuộc chứa cái gì vậy? Gia đình sở hữu khu mua sắm tiện nghi đến thế, nhưng anh lại vì tiền lương mấy ngàn tệ mỗi tháng mà một nắng hai sương, rõ ràng có Mercedes Benz sang trọng, nhưng mỗi ngày vẫn lái chiếc xe second-hand còn mới tám phần đi làm. Được người đẹp gợi cảm yêu thương nhung nhớ, nhưng trái tim anh lại bị một tình yêu vô vọng chiếm cứ.
Kỳ diệu! Quả là kỳ diệu!
“Em hiểu chưa?” Dương Lam Hàng ho khan một tiếng, ngón tay day day trán.
“Dạ rồi ạ!”
Nhìn dáng vẻ khổ sở của anh, Lăng Lăng cảm thấy không đành lòng, đứng dậy mở cửa sổ, đi đến vòi nước rót một ly nước ấm đặt trước mặt anh.
“Cảm ơn em!” Anh uống một hớp. “Xin lỗi, khuya như vậy còn bảo em đến. Ngày mai tôi phải đi họp ở thành phố B, trước khi đi, tôi nghĩ… nên thảo luận với em một chút.”
Nghe anh giải thích như vậy, Lăng Lăng ngược lại còn cảm thấy áy náy. “Tại em không giỏi, khiến thầy lo lắng.”
Anh lắc đầu, uống ngụm nước, lông mày nhíu càng sâu.
Ánh sao lấp lánh trên bầu trời đêm, vầng trăng non nối với chân trời xa thành một đường xa mờ mịt.
Cô rốt cuộc đã hiểu người đàn ông trước mắt, anh cũng giống như Lỗ Tấn, giữ riêng cho mình một phần nội tâm thanh cao, kiên trì với sự cố chấp của bản thân, anh muốn làm một tia sáng cô độc trầm lặng giữa bầu trời đêm…
Lăng Lăng nhìn thật sâu vào mắt anh, lần đầu tiên phát hiện,nụ cười của cô hiện lên trong mắt anh rõ ràng đến thế.
…
Khoảnh khắc yên lặng.
Giọng hát uyển chuyển cất lên: “Đến một ngày nào đó em sẽ phát hiện, người thực sự yêu em một mình chịu tổn thương…”
Đây là nhạc chuông di động của Dương Lam Hàng, dùng hai năm nay, chưa bao giờ thay đổi.
Một người cố chấp, cố chấp đến bảo thủ.
Anh do dự chốc lát rồi nhấc điện thoại.
Nhờ đêm khuya yên tĩnh nên Lăng Lăng có thể nghe thấy rõ ràng giọng nam trong điện thoại vọng ra: “Đang uống nửa chừng sao anh chạy đâu mất, đừng nói là đi tìm cô gái vô tâm đó chứ?”
Anh nhìn liếc Lăng Lăng một cái, lấy tay che mic điện thoại. “Không phải, ngày mai anh phải đi công tác, thật tình không thể uống… Bọn em không cần chờ anh, khi nào xong ghi sổ cho anh là được.”
“Còn không phải?!” Người đàn ông trong điện thoại cao giọng: “Nếu bây giờ anh không phải ở văn phòng thì em không mang họ Âu Dương…”
Anh hắng g