>
Phi Hân sau khi mang chén ra sau bếp rồi trở vào phòng mình. Nàng thấy bước chân mình trĩu nặng.
Chương 2
Phi trường hôm nay đông nghẹt người và người . Trên gương mặt người nào cũng lộ vẻ nôn nóng , mong chờ . Có lẽ ai cũng trông mong cái giây phút hội ngộ , sau bao nhiêu ngày xa cách.
Hai ông bà Bách Nghiệp như đứng không yên , mắt không ngứng dõi trên bầu trời bao la để chờ đón chiếc máy bay . Chiếc máy bay đó sẽ mang đứa con trai thân yêu của họ từ nước ngoài trở về , sau gần mười năm du học . Phi Hân đọc rõ được tâm trạng của họ , nàng thấy thật xúc động . Còn nàng thì sao ? Trong vai một người vợ tương lai đi đón chồng mà sao lòng thấy trống rỗng , quạnh hiu . Nếu như lúc này , nàng là một người vợ bình thướng đi đón chồng như những người vợ sắp cưới khác , có lẽ tâm trạng của nàng còn nôn nóng xao xuyến hơn cả ông bà Bách Nghiệp . Nhưng đối với nàng thì khác . Nàng đang mong cái mà nàng không muốn chờ.
Có lẽ vì không muốn tham gia vào câu chuyện này , hay sợ làm đau lòng cho đứa cháu gái , nên ông Thịnh sáng nay cáo bệnh , không tháp tùng cùng mọi người đi đón Bách Cơ . Phi Hân rất hiểu và thông cảm với nỗi khổ của chú . Còn bà Kiều Mi , bên cạnh sự nôn nóng của ông bà Bách Nghiệp , bà cứ như con chim sáo hót đủ thứ chuyện trên trời dưới đất . Tìm đủ lời ca ngợi ông bà Bách Nghiệp và Bách Cơ , mặc dù bà cũng chưa một lần biết mặt Bách Cơ , làm cho Phi Hân cảm thấy vô cùng gượng ngùng trước sự nịnh hót của thím.
Sự chờ đợi của mọi người rồi cũng được đáp ứng , vẳng trên không trung đã nghe tiếng động cơ của máy bay . Chiếc máy bay chạy nhanh trên đường băng rồi dừng hẳn . Khi cánh cửa máy bay được mở ra , Phi Hân nghe cả đám đông yên lặng . Trong cái yên lặng , náo nức đó Phi Hân còn nghe rõ những tiếng thút thít . Phi Hân thích thú quan sát từng gương mặt họ ngời lên nét hạnh phúc , nàng cũng cảm thấy vui lây . Bỗng nhiên nàng bị nhéo một cái đau điếng và tiếng gắn giọng thật khẽ của bà Kiều Mi.
- Phi Hân ! Con đang làm cái gì mà ngẩn ngơ vậy ? Hãy nhìn về phía trước để chờ đón Bách Cơ kìa.
Lời nhắc nhở của bà Kiều Mi làm cho nàng nhớ lại nhiệm vụ tới đây của mình , nàng nhìn ông bà Bách Nghiệp , thấy hai người đang dán chặt đôi mắt vàocầu thang máy bay . Thế là nàng cũng nhìn theo , từng người , từng người khẩn trương bước xuống , nhưng ai nấy đều xa lạ . Bỗng nhiên bà Bách Nghiệp hét lên :
- Bách Cơ , Bách Cơ về rồi , ông ơi.
Rồi bà ôm mặt khóc òa . Phi Hân thấy lo lắng đến vịn vào vai bà , trấn an :
- Bình tĩnh đi bác.
- Bác mừng quá , Phi Hân ơi.
Bà chỉ tay về phía trước :
- Đó , cháu có thấy không ? Bách Cơ mặc quần jean xanh và cái áo pull trắng đó.
Có lẽ Bách Cơ cũng đã nhìn thấy ba mẹ , anh ta cười thật tươi và đưa tay vẫy lia lịa , chân bước nhanh về phía cha mẹ . Phi Hân hoàn toàn bất ngờ trước chàng trai . Nụ cười của anh làm cho nàng ngây dại . Anh cao lớn , mắt to , đôi mày sậm . Nhất là mái tóc bồng . Nhìn anh , người ta dễ phát hiện ẩn chứa trong nét đẹp kia có một chút cao ngạo . Nói chung , anh đẹp và thật lạnh lùng.
Bách Cơ dường như cũng rất xúc động khi gặp lại ba mẹ , nên đứng trước hai bậc sinh thành của mình khá lâu , anh mới thốt lên vỏn vẹn có hai tiếng :
- Ba , mẹ !
- Bách Cơ , con !
Bà Bách Nghiệp ôm chầm lấy con trai khóc ngất . Bách Cơ vỗ nhẹ vào vai mẹ nói :
- Mẹ ! Con về , sao mẹ lại khóc ? Mẹ có khỏe không ?
- Khỏe . Mẹ khỏe lắm.
Quay sang ông Bách Nghiệp , anh hỏi tiếp :
- Ba có khỏe không , ba ?
Ông Bách Nghiệp mắt không rời đứa con trai , ông vỗ mạnh vào vai con :
- Ba rất khỏe . Bách Cơ ! Ba rất hãnh diện khi thấy con đã trưởng thành.
Sau phút giây hội ngộ gia đình , bà Bách Nghiệp quay sang bà Kiều Mi và Phi Hân , giới thiệu :
- Bách Cơ ! Đây là cô Kiều Mi và Phi Hân . Mẹ đã nói với con rồi đấy.
Bà nhìn con trai đấy ẩn ý . Bách Cơ liếc nhanh qua bà Kiều Mi , rồi đôi mắt anh chựng lại trước Phi Hân . Vẻ đẹp dịu dàng và thanh khiết của nàng làm cho con tim anh xao động . Anh kêu thầm : Trời ơi ! Có người con gái đẹp như thế này ư ? Nhưng ngay tức khắc anh nhớ ra rằng , đây là vị hôn thê của mình mà anh đã biết qua lời ba mẹ khi điện thoại cho anh . Ác cảm về cuộc hôn nhân thực dụng làm cho anh cảm thấy bực bội . Anh nhìn Phi Hân với ánh mắt đấy khinh miệt , và cái nhếch mép cũng đấy mỉa mai . Giọng anh cộc lốc và lạnh lùng :
- Chào cô !
Nãy giờ Phi Hân cũng không rời khỏi mọi phản ứng trên gương mặt Bách Cơ , và ít nhiều hiểu được anh đang nghĩ gì . Không muốn thua chàng trai này nên nàng nhìn thẳng vào mắt anh và cũng không kém lạnh lùng :
- Hoan hô sự hồi hương của anh.
Dường như không muốn bận tâm về sự có mặt của Phi Hân , nên Bách Cơ đến bên ba mẹ vốn vã :
- Chúng ta về nhà thôi , ba mẹ . Xa nhà lâu quá rồi , con rất nôn nóng trở về nhà xem sao.
Thế là mọi người lục tục kéo lên xe . Trên chiếc xe mười hai chỗ ngồi . Bách Cơ chủ động ngồi giữa ba mẹ mình . Anh cố ý tỏ ra như không hề thấy có sự hiện diện của bà Kiều Mi và Phi Hân . Thế là anh hỏi đủ thứ chuyện với ba mẹ cho đến khi xe về nhà . Phi Hân nhìn sang , thấy bà Kiều Mi vẫn vui vẻ bình thường . Thái độ của Bách Cơ vẫn không làm cho bà phật lòng . Phi Hân thở dài , nhủ thầm : thật là mãnh lực của đồng tiến với thím Kiều Mi mạnh thật.
Chiếc xe dứng lại trước biệt thự "Hoàng Tâm" . Căn biệt thự không lớn lắm . Có lẽ vì nhà ít người nên ông Bách Nghiệp không xây lớn lắm , nhưng xung quanh có vườn cây và phía trước là một khoảng sân rộng trồng nhiều hoa quý . Lối đi được trải sỏi trắng tinh. Trước kia vì công việc , Phi Hân vẫn thường hay lui tới đây . Căn nhà được trang trí khá đẹp mắt và sang trọng , nàng ngậm ngùi nghĩ không bao lâu nữa , nàng sẽ là thành viên của ngôi biệt thự này . Không biết rồi đây , số phận nàng sẽ ra sao khi ở trong cái ngôi biệt thự sang trọng này.
Nàng đang suy nghĩ vẫn vơ thì có tiếng bà Bách Nghiệp :
- Cô Kiều Mi và Phi Hân ! Hôm nay ở lại dùng cơm với gia đình luôn nhé . Hôm nay , chúng tôi rất vui . Hai người đừng ngại . Trước sau gì chúng ta cũng là người một nhà mà.
Phi Hân lúc này chỉ muốn rời khỏi nơi náy để tránh đi ánh mắt khinh khỉnh của Bách Cơ , nên định tìm cớ từ chối . Nhưng bà Kiều Mi đã nhanh miệng hơn :
- Dạ được . Chị Bách Nghiệp ! Chúng tôi rất vui lòng ạ.
Thế là Phi Hân không còn cách nào để từ chối . Nàng đành lẳng lặng bước đến , định xách phụ valy của Bách Cơ vào nhà thì lập tức bị anh giằng lấy và cất giọng thật lạnh lùng :
- Làm ơn đừng đụng đến những đồ đạc của tôi.
Phi Hân thấy tức nghẹn nơi cổ , nhưng nàng cố gắng nuốt nghẹn vào trong . Nàng thấy rằng không nên gây sự với Bách Cơ trong lúc này.
Khi mọi người nghỉ ngơi giây lát thì cơm canh đã được dọn lên . Trong bàn ăn , Bách Cơ cũng bô lô ba la với ba mẹ , không ngó ngàng gì đến Phi Hân . Thấy thế , bà Bách Nghiệp nhắc nhở :
- Bách Cơ ! Con coi gắp thức ăn cho Phi Hân với . Mẹ thấy nãy giờ nó chẳng chịu ăn gì cả – Quay qua bà Kiều Mi , bà tiếp : - Kiều Mi ! Cô cứ tự nhiên đi nhé !
- Dạ , chị đứng có lo cho em mà . Chị Nghiệp này ! Em thấy , cậu Bách Cơ nhà chị có hiếu quá hén.
Bà Bách Nghiệp cười thỏa mãn :
- Bởi thế nên ông nhà tôi mới quyết định gọi nó về để giao lại công việc cho nó đấy.
Bà Kiều Mi lại nịnh thêm :
- Anh chị thật là có phước.
Trong khi đó , Bách Cơ dường như muốn làm vui lòng cha mẹ nên lấy chén của Phi Hân , gắp cho cô một chén đầy vun thức ăn . Hành động đó giống như một cách trả thù , chứ không phải mời ăn . Khi đưa chén cho Phi Hân , anh nhìn sang nàng với đôi mắt thật sắc và nói :
- Mời Phi Hân.
Lúc này , Phi Hân chỉ muốn cầm cái chén ném thẳng vào mặt anh , nhưng là một người con gái có học . Đang ngồi trước những người đáng kính trọng , nên nàng không thể hành động như vậy được . Sau khi nhìn anh , với ánh mắt căm tức , nàng nhỏ giọng :
- Cám ơn.
Phi Hân thấy anh nhếch mép cưới thỏa mãn . Làm đầu óc nàng cảm thấy quay cuồng . Nàng cố gắp thức ăn cho vào miệng và cố nuốt tất cả vào bụng , lòng tự nhủ thầm : Hãy đợi đấy !
Rồi bữa cơm cũng qua mau . Bà Kiều Mi cố nán lại chuyện vãn thêm . Một lát biết không còn lý do nào để ở lại nên bà nói :
- Hôm nay đến đây vui cùng với anh chị , bây giờ chúng tôi xin phép về để anh chị và cháu Bách Cơ nghỉ ngơi.
Ông Bách Nghiệp so vai :
- Cám ơn chị Kiều Mi . Ngày mai , chị cho phép Phi Hân được đi chơi với Bách Cơ để bọn trẻ tím hiểu thêm về nhau nhé.