n im lặng. Chắc vì đau lòng quá không nói được. Người đàn ông kia đứng dậy đi theo nó, chúng tôi cũng thế. Ông ấy nói với nó :
- Con lên xe chú chở về
………
Nó vẫn im lặng như thế, vẫn đi chậm rãi. Như tìm kiếm một cái gì đó. Ra tới sân bệnh viện nó khững lại. Tôi liền nói với ông ấy :
- Chú đi về, để bọn cháu chở nó về.
Rồi ông ấy đi ra xe trước. Tôi lấy xe, kêu nó lên xe. Không như mọi ngày, nó bước lên, ngồi sau xe và vẫn im lặng không nói gì. Từ bệnh viện về tới nhà nó thì xa. Trời thì lạnh, chiều mà. Mấy đứa cứ đi cùng hàng với nhau, cũng phải im lặng chứ nào đâu dám nói gì? Bất chợt thằng Tuấn chạy lại gần và nói :
- Đừng buồn nữa, mày mạnh mẽ mà
- Đúng đó D ơi, kiên cường lên D ơi
- Thương mày lắm D àh
- Cố gắng lên mà
- Nói 1 câu để bọn tao biết mày vẫn là D đi D ơi
Cả đám, ai cũng muốn nó bình thường lại. Thế nhưng ai cũng thất vọng và rất buồn khi nó không nói gì. Lại không nói gì, lại cứ im lặng. Trời ơi ! nhóc HQ ơi ! Có biết lòng Tr đau như thế nào khi nhìn D như vậy không?
Đến khi về đến nhà. Chúng tôi thấy rất đông xe, có lẽ người ta biết tin rồi đến viếng. Bước vào bên trong, một không khí ảm đạm chưa từng có. Ai cũng khóc, ai cũng la, ai cũng thương cho số phận. Mọi người nhìn nhóc HQ bằng một con mắt thương vô cùng. Thương lắm ấy ! Cô người làm của nhà nhóc HQ chạy lại :
- Thương quá con ơi !
Bà nói xong thì khóc ngất ngưỡng. Thế mà nhóc HQ vẫn im lặng như lúc đầu, vẫn không nói gì, nhóc V.A thu mình một góc. Thấy chị về, nó chạy lại :
- Chị ơi, cố lên chị nhé
Nó vẫn khóc, nó nói nhỏ. Cái cảnh tượng lúc này. không ai mà không rơi lệ được. Tôi cứ nghĩ nhóc HQ sẽ nói lên lời nhưng không ! Nó vẫn im lặng, nó bước lên lầu. Chúng tôi để nó lên, những người đồng nghiệp, cấp dưới của mẹ nó, cũng như của ông ấy. Tất cả bạn bè, ngồi đó thất thần. Cái tin này khó ai tin đó là sự thật được. Vì quá đau lòng. Họ nói với nhau :
- Con bé tội quá
- Chị Long có đứa con giỏi và như tranh vậy mà giờ đi sớm quá
- Thành đạt
- Tôi không tin đây là sự thật nữa
- Chắc con bé nó sock lắm
- Nhìn nó là biết đó mà
- Giờ nó như đứa mồ côi vậy
- Nhưng tài sản chị Long để lại thì dư sức cho nó sống
- Nhưng đối với con gái mẹ là thứ quan trọng nhất để nó sống
Họ cứ nói. Chúng tôi cứ nhìn nhau, không ai nói được nên lời. Dường như ai cũng mệt mõi, không phải mệt mõi và buồn quá nên ngồi xuống. Rồi một lúc sau nhóc HQ bước xuống với cái áo tang, khăn quấn đầu màu trắng. Người nó một màu trắng toát. Ôi ! Đau thương quá.
Thế nhưng nó vẫn không nói, ai hỏi nó cũng không nói. Và rồi không nói không rằng nó lại trước quan tài, bàn thờ của mẹ quỳ xuống. Rồi quỳ đó. Mọi người ai cũng ngạc nhiên. Cũng thấy thương nó vì cách xử sự của nó.
Ai thấu hiểu lòng tôi đau, quặn thắt vô cùng khi mất một người mẹ……! Ông trời ơi sao nỡ cướp đi niềm tin của con……..!
Mẹ ! Dù mẹ có như thế nào mẹ vẫn là mẹ của tôi. Bà chính là niềm tin, là nguồn động lực lớn nhất để tôi nổ lực trong cuộc sống. Mất mẹ rồi như mất đi chính mình, tuột mất niềm tin, nguồn động lực ấy không còn. Mẹ ơi ! Mẹ ở nơi kia có hiểu thấu lòng con gái mẹ không? Giờ đây ai hỏi tôi cũng không muốn trả lời, không nói muốn. Bởi vì nói được cái gì đâu? Mẹ đã không còn rồi. Cái lạnh giá của mùa đông, cái buốt giá của bệnh viện và bây giờ cái đau thương khi mất một người mẹ.
…Đau lắm !
…Buồn lắm !
Àh mà ! Mẹ như thế mẹ không thương tôi. Mẹ không muốn dắt tôi đi hết con đường này, tự dưng mẹ đang đi với tôi bỗng mẹ lạc chân, mẹ té xuống vực. Mẹ cố đẩy tôi ra. Mẹ không muốn tôi té theo. Nhưng mẹ có biết rằng nếu thiếu mẹ cuộc sống con không còn ý nghĩa nữa hay không? Như vậy là mẹ bỏ rơi con rồi, bơ vơ giữa dòng đời bây giờ còn ai? Mẹ có nghe con nói hay không? Mẹ mở mắt ra nghe con nói 1 lời thôi rồi đi. Mẹ nói nhất định kì thi học sinh giỏi này con phải đoạt giải nhất để mẹ vui lòng. Con chuẩn bị đi thi, điểm thi ở trường thì cao nhất trường rồi, thế mà mẹ lại bỏ đi, mẹ chưa kịp nghe tin con được đi thi học sinh giỏi quốc gia.
Mẹ nói nếu con đi thi quốc gia mẹ sẽ đưa con đi thi mà. Sao giờ chỉ con lẻ loi thế này? Mẹ ơi ! Nhà này mẹ nói xây cho con và mẹ, cho chú Toản và em V.A nhưng giờ thiếu một người trống vắng lắm mẹ ơi. Suốt 16 năm qua, khi nào mẹ cũng ở bên con, khi nào cũng căn dặn con. Từng bộ đồ, từng đôi dép, từng chiếc mũ, cái laptop, đến đôi tất và những đôi boot mẹ cũng mua cho con. Khi nào mẹ cũng thương con nhất, mẹ cưng con nhất. Nhớ ngày đầu tiên ở tuổi dậy thì mẹ đã dạy con những điều cần biết.
Mẹ ơi ! Con mẹ chưa lớn đâu. Nó còn bé lắm, còn ngốc lắm mẹ àh. Mẹ chưa dạy con hết những điều khác ở đời. Sau này không mẹ con sống làm sao mẹ ơi? Mới hôm qua mẹ dẫn con đi ăn ở Hoàng Anh. Mẹ nói trưa nay đi học thể dục về mẹ sẽ đích thân vào bếp nấu cho con ăn. Mới hôm qua mẹ kêu đỗi điện thoại cho con vì mẹ thấy có điện thoạiđẹp lắm mà. Thế nó đâu rồi? Lời nói ngày hôm qua và sáng nay đâu rồi?
Mới lúc sáng con thấy mẹ bình yên, đẹp, sang trọng lắm cơ mà. Giờ mẹ nằm im lìm thế kia? mẹ con vẫn đẹp nhất, vẫn vĩ đại trong lòng của con. Ừh đúng rồi mẹ ngủ chứ mẹ đâu bỏ con đi mãi mãi phải không? Nhưng ngủ gì mà ngủ lắm thế hả mẹ? Con quỳ ở đây đã mấy tiếng đồng hồ rồi đó mà mẹ chưa tĩnh dậy. Mẹ muốn con gái cưng của mẹ phải quỳ ở đây sao?
Àh quên nữa ! mẹ nói là mẹ sẽ chờ ngày con nói chú Toản bằng ” ba ” cơ mà. Sao mẹ không ở lại để nghe con kêu chú ấy bằng ” ba “. Mẹ nói con sẽ có một gia đình thực thụ thế mà giờ mẹ bỏ chúng con thì sao thành gia đình thực thụ được mẹ ơi.
Mẹ ác với con lắm
Mẹ toàn thất hứa thôi
Mẹ khi nào cũng nói suông thôi
Mẹ………….ơi !
Trái tim như rỉ máu. Từng ngày qua, chính tay mẹ đã thiết kế cho con nhiều thứ. Mẹ còn nói để sau này coi con thành đạt, để sau này mẹ sẽ thiết kế cho con một áo cưới thật đẹp và lộng lẫy.
Mẹ nói……
Mẹ nói……..
Mẹ nói nhiều lắm ý. Nhưng đâu hết rồi? Áo cưới đâu? Con chưa thành đạt mà? Mẹ muốn con phải học cao học, phải đậu thạc sĩ. Rồi đi du học. Mẹ là mẹ mê tín lắm đó nha. Mẹ còn nói mẹ đi coi bói về thì con phải 28 tuổi mới được lấy chồng, chứ lấy sớm thì khổ rồi nhiều chồng nữa. Mẹ còn bảo mẹ sẽ kèm cặp con không cho con lấy chồng. Thế giờ không mẹ con lấy chồng sớm, rồi con khổ, rồi con sẽ như thế nào đây mẹ ơi???
Mẹ biết giờ này mấy giờ không? 8h tối rồi đấy mẹ ạh ! Mẹ có lạnh không? mẹ sợ lạnh nhất mà, mẹ còn bảo tối nay mẹ với con đi mua áo khoác nữa mà. Dậy chở con đi nhanh lên, đi mẹ. Con chưa bao giờ năn nĩ mẹ đâu đấy ! Hạ cố năn nĩ là biết rồi đấy. Dậy đi mà, con lạnh chết đi được đây này. Mà sao hôm nay nhà mình nhiều người lắm mẹ ạh, họ khóc nhiều lắm mẹ ạh, ai cũng buồn, mặt mày ảm đạm lắm mẹ ạh. Họ tự dưng thắp nhang cho mẹ. Rồi cứ động viên con. Họ vô duyên thật mẹ nhỉ? Mẹ có làm sao đâu? mẹ ngủ thôi mà, khùng thật đấy . Con là con gái mạnh mẽ, là đứa lạnh lùng nhất thế gian mẹ nhỉ? Trời lạnh rồi mẹ ơi ! Mẹ nằm thế cảm đấy mẹ ạh. Hay mẹ mệt, con đấm lưng cho mẹ nhé………
……..Mẹ ơi !……..
ĐỜI CÓ MẸ THẾ GIAN VƯƠNG NỤ CƯỜI
VẮNG MẸ RỒI NƯỚC MẮT NHƯ MƯA…….
..Hình như con đang khóc. Ngốc thật……!
Ở trên là trong lòng của D đang nghĩ đấy các bạn ạh ! đừng hỏi gì hết nhé.
Đã 8h rồi, con nhóc HQ cứ thế . Nó cứ quỳ trước linh cữu của mẹ nó, nó không biết mõi chân, nó không biết đau thân nó, nó chỉ biết quỳ đó, ai nhìn cũng thương nó. Thật sự thương, riêng bản thân tôi đây thì quá thương chứ không phải gọi là thương nữa. Thằng Đỏ đến, cả bọn nó cũng chỉ nhìn. Vì dường như thằng Đỏ quá hiểu mẹ là quan trọng như thế nào với nhóc HQ. Tôi còn kém xa thằng Đỏ nhiều. Nó ngồi ở ghế sôfa, 2 tay đan vào nhau, người cúi xuống, tôi biết nó khóc. Nó khóc vì quá thương nhóc HQ. Trong tình cảm mà, thằng con trai nào chẳng xót xa khi thấy người mình thương khóc. Nó tiến lại gần nhóc HQ và nói :
- Lỳ, đứng dậy đi Lỳ àh
Lúc đó cả đám chúng tôi cũng đứng dậy và cảm thấy tự trách mình sao không làm điều đó. Tại sao không lại động viên nó dù nó không phản ứng nhưng cũng phải nói. Rồi phía bạn của thằng Đỏ của từ từ tiến lại :
- D ơi, đừng như vậy mà D – Con thảo nói rồi ôm ghì lấy nhóc HQ
- Lỳ ơi, bọn anh ở bên em mà